Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 478: Cáo biệt

Chương 478: Cáo biệt
Rời khỏi nhà ga, Trương Hằng đến thẳng điểm trò chơi, đưa vảy vàng kim cắt từ con mãng xà đen cho cô pha chế rượu giám định. Lúc anh đẩy cửa lớn phòng nghỉ bước vào, vừa hay thấy cô đang nghịch món đồ uống mới ở quầy bar.
Dạo gần đây, cô pha chế rượu rõ ràng càng ngày càng lười, những khi Trương Hằng thấy cô, cô cơ bản toàn đọc truyện tranh hoặc cắm mặt vào điện thoại xem phim, hoặc là chém gió trên diễn đàn hai chiều với đám dân mạng không rõ lai lịch. Ngay cả công việc chính cô cũng lười làm, có ai gọi đồ uống thì cô tùy tiện pha cho xong, tệ hơn là cô quăng luôn order xuống quầy rượu dưới lầu cho người khác làm, rồi đợi chút sẽ có người mang lên. Xem chừng cô chỉ thiếu điều viết chữ "lừa đảo" lên mặt thôi.
Nhưng hôm nay cô bỗng đổi tính, không tiếp tục làm biếng câu giờ mà rốt cuộc chịu làm việc, bắt tay vào pha chế món đồ uống mới. Cô bỏ một thìa nhỏ muối biển vào ly đồ uống chất lỏng màu lam lục khó tả, hoàn thành món sáng tạo ngẫu hứng của mình. Sau đó cô đưa ly đồ uống cho một người chơi đang ngồi ở quầy, rồi mới nghiêng đầu, vừa lau tay bằng khăn vừa nói, "Từ lần trước ngươi rời đi đến giờ còn chưa đầy 24 tiếng, sao vậy, ngươi là không kịp chờ đợi muốn tiếp tục vòng chơi tiếp theo rồi sao?"
"Không, ta chỉ vừa lấy được một đạo cụ muốn ngươi giúp ta giám định một chút." Trương Hằng nói, vừa lấy vảy vàng kim từ trong túi du lịch ra.
Cô pha chế rượu nhận lấy vảy, đưa lên mũi ngửi thử, "Ừm, còn tươi quá, xem ra ngươi vừa mới có cuộc hẹn hò thân mật với chủ nhân của nó, ngươi cũng may đó, dạo này ta cũng đang rảnh rỗi không có gì làm, ngày mai là có thể có kết quả giám định cho ngươi."
Nói rồi cô ngẩng lên, thì thấy Trương Hằng đang nhìn mình chằm chằm.
"Sao, ta khiến ngươi nhớ đến cô nữ sinh đáng thương nào bị ngươi trêu đùa xong rồi vứt bỏ trong phó bản à?" Cô pha chế rượu nhướng mày.
Trương Hằng thu hồi ánh mắt, hờ hững nói, "Ừ, ta chỉ là không ngờ ngươi có thể có hiệu suất như vậy."
"Đừng có nhìn ta như vậy, ta còn có tiền thuê nhà phải đóng, còn nuôi không ít thú cưng."
"Mèo sao?"
"Không, ta thích cá, ta mới mua cái bể thủy sinh dài hai mươi mét trên mạng, đang định nuôi hai con cá chình điện." Cô pha chế rượu vừa nói vừa gạt tóc bên tai.
Trương Hằng gật nhẹ đầu, "Vậy chúc ngươi may mắn." Nói rồi anh thanh toán chi phí giám định rồi xách túi du lịch rời phòng nghỉ.
Vừa lúc anh vừa ra khỏi cửa thì cô pha chế rượu cũng thở phào nhẹ nhõm, bao nhiêu nhiệt tình phút chốc tan biến, cô lại trở về cái vẻ nửa sống nửa chết lúc trước. Lại có một người chơi đến gọi đồ, cô pha chế rượu nói chờ một lát, rồi chuyển ngay order xuống cho quầy rượu dưới lầu, còn bản thân thì lấy cuốn "Cờ Hồn" ra đọc tiếp.
Cô tìm đến trang mình vừa đọc dang dở, đang muốn xem tiếp thì đột nhiên khựng lại. Bởi vì cô thấy bên trang phải, chỗ ngón tay mình vừa tì vào để lại một vết đỏ nhạt, vết đỏ quá mờ nên chỉ có cô mới thấy được.
Sau đó, cô pha chế rượu hình như nghĩ ra điều gì, lại đưa tay sờ tóc mình, kết quả tìm được mấy hạt bùn đỏ.
Cô pha chế rượu biết là hỏng rồi, lần đó cô đến hòn đảo nọ rất cẩn thận, dọc đường không dính chút nước biển hay gì cả, người cô lúc đi về cơ bản vẫn y chang như trước khi đi, chỉ có lúc ở trên đảo, để biểu thị rằng mình không có ác ý với Jörmungandr, cô đã giơ tay nhặt hai viên đá cuội màu đỏ ném vỡ tan, cho phôi thai rắn bên trong được sớm chào đời.
Cũng chính lúc đó, cô làm dính bùn lên tay, mà cô thì có thói quen vuốt tóc, mấy hạt bùn có lẽ cũng theo đó mà dính lên tóc, nếu là người bình thường có lẽ không để ý đến mấy chi tiết đó.
Nhưng người cô đang đối mặt lại là Trương Hằng, khả năng quan sát và phân tích của anh gần như không có đối thủ trong đám người chơi, vậy nên cô pha chế rượu cũng chẳng có chút hy vọng may mắn nào. Cô biết chắc chắn Trương Hằng đã phát hiện ra cô từng đến hòn đảo nhỏ kia.
"Tiêu đời rồi," cô pha chế rượu xoa xoa huyệt thái dương, thở dài, "Sao ta lại cảm thấy mình giờ chẳng khác gì mấy thằng cặn bã ngoại tình bị vợ bắt được, rõ ràng mình chỉ đi hộ tống mà lại phải cẩn thận giấu giếm thế này. Haiz, đúng là việc tốn sức mà chẳng được cái tích sự gì."
Cô đang than thở thì cửa phòng nghỉ lại bị người ta đẩy ra. Lần này người bước vào là một nữ hầu, trên tay đang cầm ly cocktail cô vừa lười biếng quăng order xuống. Nhưng lúc này người chơi nọ đã quên mất mình vừa gọi rượu, bởi vì ánh mắt anh ta chỉ lo nhìn chằm chằm nữ hầu người.
Về lý thuyết thì anh ta cũng đã trải qua không ít phó bản rồi, các kiểu con gái anh cũng gặp không ít. Nhưng khi nhìn thấy cô bé trước mắt, anh vẫn thấy vô cùng kinh diễm. Không thể nói ngoại hình cô hoàn hảo không tì vết, nhưng khí chất hồn nhiên, ngây thơ trên người cô rất dễ kích thích ý muốn bảo vệ của cánh đàn ông, mà đồng thời cô còn là con lai, mắt và tóc đều mang chút phong tình dị vực. Người chơi say rượu giờ chỉ muốn một tay kéo cô vào lòng, hảo hảo mà yêu thương.
Nhưng anh ta còn chưa kịp nói gì thì thấy cô pha chế rượu đã giật lấy ly cocktail từ trên khay của nữ hầu người, mặt hầm hầm, giật mạnh đặt trước mặt anh ta.
"Rượu của ngươi đây!"
Người chơi say rượu ngẩn người, không biết mình đã đắc tội gì với cô pha chế rượu, nhưng anh ta cũng là khách quen của điểm trò chơi này, tự nhiên hiểu rõ ai là ông chủ ở đây. Thấy cô pha chế rượu mặt mày không vui thì cũng chẳng dám ở lại nữa, ngoan ngoãn cầm rượu về chỗ ngồi.
Đợi đến khi anh ta đi rồi, cô pha chế rượu mới nhìn nữ hầu người, cau mày nói.
"Sao ngươi lại đến? Ngươi không hiểu ý ta lần trước nói à? Mà còn biến thành cái bộ dạng quỷ quái này nữa, lại ngứa răng giả nai làm gái trăng non sao."
Nữ hầu cười cười, "Yên tâm, lần này ta đến là để mang cho ngươi một tin tốt."
"Tin tốt gì cũng chẳng bằng ngươi biến khỏi mắt ta." Cô pha chế rượu lạnh lùng nói.
Không ngờ nữ hầu người nghe vậy lại gật đầu, "Xem ra ta còn chưa mở miệng ngươi đã biết tin tốt là gì."
Đến lượt cô pha chế rượu ngớ người ra, "Ngươi chuẩn bị rời đi rồi?"
"Đúng rồi đó, lần trước ngươi bảo ta đừng có lại gần ông chủ của ngươi, ta nghĩ nghĩ thấy ngươi nói cũng đúng. Thế là ta quyết định nghe lời phải trái, chẳng những sẽ cút mà còn tính cút cho thật xa, cút luôn ra nước ngoài, ít nhất một thời gian ngắn sẽ không xuất hiện trước mặt ngươi để ngươi phải khó chịu." Nữ hầu người nháy mắt, "Giờ ta dùng thân phận mới này đến nói lời tạm biệt với ngươi, tiểu xà."
"Ngươi muốn đi đâu?" Cô pha chế rượu cũng không hề lơi lỏng cảnh giác.
"Đảo Greenland," nữ hầu người cong khóe môi, nở một nụ cười ngọt ngào, "Ta vừa tìm được công việc bên đó, làm phiên dịch chắc là cũng kiếm được chút đỉnh."
Bạn cần đăng nhập để bình luận