Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 01: Thêm ra hai mươi bốn giờ

Chương 01: Thêm ra hai mươi bốn giờ
Trương Hằng phát hiện mình có thêm một ngày 24 tiếng là chuyện của một tháng trước.
Đầu tiên, thay đổi xảy ra ở chiếc đồng hồ đeo tay của hắn, đó là một chiếc đồng hồ cơ Seastar Automatic III do Thụy Sĩ Tissot sản xuất, là quà sinh nhật mười tám tuổi mà bố mẹ hắn gửi từ Iceland về.
Hai người đó rất qua loa đặt hàng trên Taobao, người bán giao hàng, lại còn điền sai địa chỉ lớp. Trương Hằng đã lười oán trách hai vị này, hai vị thần tiên còn chưa tốt nghiệp tiểu học đã vội vã gói ghém bay sang Châu Âu bắt đầu cuộc sống mới.
Hai người quen nhau tại một buổi hội thảo học thuật, nghề nghiệp đều là nhà thần học, đúng như tên gọi, chuyên nghiên cứu về tôn giáo và thần thoại, đương nhiên là không dễ dàng chen chân vào xã hội tổ quốc vĩ đại theo chủ nghĩa duy vật.
Tuy nhiên, khác với những kẻ giả danh lừa đảo, bố mẹ của Trương Hằng thật sự là có tài năng thực sự, một người tốt nghiệp đại học Oxford, chuyên nghiên cứu về thần thoại Bắc Âu và Hy Lạp, người còn lại là thạc sĩ nghiên cứu sinh của đại học Durham, lấy thần thoại Cơ đốc giáo làm đối tượng nghiên cứu, đã công bố rất nhiều bài luận văn, trong giới có sức ảnh hưởng không nhỏ.
Kết quả, sau khi về nước đều không thể hòa nhập cuộc sống...
Vừa hay, thầy hướng dẫn của Trương phụ nhận một dự án lớn, đang cần nhân lực, hai người bàn bạc một chút, liền ném Trương Hằng cho ông ngoại hắn, sau đó liền phủi mông một cái, bắt đầu cuộc sống nghiên cứu sinh đi lang thang khắp thế giới.
Về sau, cơ bản một năm mới có thể về nhà một lần, vì vậy tuổi thơ của Trương Hằng đều cùng ông ngoại trải qua.
Có lẽ trong lòng cảm thấy áy náy, hai vị thần tiên kia lại không hề keo kiệt với một già một trẻ này về chuyện chi tiêu.
Không tính học phí và phí sinh hoạt, tiền tiêu vặt mỗi năm của Trương Hằng khi học đại học cũng lên tới ba vạn tệ, không thể so với những cậu ấm lái siêu xe kia, nhưng ở mức sinh viên bình thường đã là rất tốt.
Nói lại về chuyện chính.
Chuyện về chiếc đồng hồ đeo tay rất quỷ dị, sau khi Trương Hằng tỉnh dậy, theo thói quen định xem giờ, phát hiện trên mặt đồng hồ vạch số từ mười hai đã biến thành hai mươi bốn.
Trương Hằng hơi sửng sốt một chút, sau đó rất bình tĩnh để đồng hồ lại chỗ cũ, đắp chăn tiếp tục ngủ.
Kết quả, sau tiếng rưỡi anh em cùng phòng nhắn tin, thông báo đáng tiếc cho hắn là môn Toán cao cấp đã bị điểm danh.
Không phải là mơ à?
Trương Hằng mất mười phút rửa mặt xong xuôi, ngồi xuống bàn, bật máy tính lên.
Hắn lên Taobao, tìm kiếm đồng hồ đeo tay có vạch chia đôi, đùa một chút, kết quả tìm kiếm hiển thị – rất tiếc, không tìm thấy sản phẩm liên quan.
Thế là Trương Hằng xóa chữ "đùa một chút" đi.
Vẫn không có bất kỳ kết quả nào trùng khớp.
Không phải là đang giở trò đùa ác đấy chứ?
Trương Hằng sờ cằm, nếu không tính đến mười hai vạch số khó hiểu kia, thì bề ngoài đồng hồ vẫn có thể so sánh tương xứng với thời gian trên máy tính, mà lại sau khi cẩn thận quan sát, Trương Hằng cuối cùng đã xác nhận được, chiếc đồng hồ hai mươi bốn vạch số này vẫn là chiếc đồng hồ Sea Star mà hắn vẫn luôn đeo.
Bao gồm những vết trầy xước nhỏ và những nếp gấp trên dây đeo, những chi tiết này ngoài chủ nhân là hắn ra, người khác khẳng định sẽ không biết.
Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng có người chơi siêu cứng, có thể phục dựng lại những chi tiết không sai lệch chút nào so với đồ thật, nhưng ai rảnh rỗi đến mức làm ra những trò đùa ác như vậy, với tay nghề và tinh thần này thì đi phục chế văn vật ở Cố Cung chẳng phải tốt hơn sao?
Tóm lại, Trương Hằng biết hắn đã gặp chuyện chẳng lành.
Người bình thường gặp loại hiện tượng kỳ dị này thì tám phần đã sợ tè ra quần, nhưng Trương Hằng không phải là người bình thường, việc này phải cảm ơn hai vị thần tiên phụ mẫu của hắn. Bố mẹ người ta đều kể truyện cổ tích thỏ con sóc con dỗ trẻ con ngủ, hai người này thì ngược lại, không lãng phí kiến thức chuyên môn của mình, khi còn bé, Trương Hằng đều nghe thần thoại Bắc Âu và những câu chuyện trong Kinh thánh mà ngủ.
Mặc dù bản thân cuối cùng không phụ sự kỳ vọng của chín năm giáo dục bắt buộc, trở thành một người theo chủ nghĩa duy vật vinh quang, nhưng kiến thức đã được hun đúc từ khi còn bé vẫn còn đó.
Năng lực tiếp nhận chuyện như vậy của Trương Hằng mạnh hơn so với người bình thường rất nhiều.
Dùng khái niệm trong trò chơi bàn phổ biến hiện nay «Lời Kêu Gọi Cthulhu» để giải thích, thì giá trị SAN của nhân vật của hắn bị giảm rất chậm.
Thay vì sợ hãi, hắn lại sinh ra hứng thú nồng hậu với những chuyện đang xảy ra trên người mình.
Bình thường đồng hồ có mười hai vạch, kim đồng hồ xoay hai vòng đại biểu cho một ngày trôi qua, mà hiện tại chiếc đồng hồ Tinh Hải phiên bản giới hạn này của hắn có tới hai mươi bốn vạch số, chỉ cần một vòng là có thể tính được một ngày.
Nhìn như vậy thì có vẻ cũng không có gì to tát, quen rồi thậm chí còn có chút cảm giác thú vị.
Nhưng Trương Hằng tin rằng, dù là ai làm ra chuyện này thì cũng tuyệt đối không chỉ hài lòng với việc đơn giản là thay một cái mặt đồng hồ mới cho hắn.
Trực giác nói với Trương Hằng, những chuyện thật sự thú vị, đại khái phải chờ đến khi kim đồng hồ đi hết một vòng mới có thể xảy ra.
Bây giờ cách khi kết thúc ngày hôm nay còn khoảng 15 tiếng nữa, đương nhiên trong khoảng thời gian này Trương Hằng không định ngồi không.
Buổi sáng, môn Toán cao cấp không cần phải đến lớp, dù sao cũng đã bị điểm danh, dựa theo quy tắc của giáo sư, điểm cuối kỳ sẽ tự động trừ 5 điểm.
Lần này thì không cứu được nữa rồi.
Trương Hằng dứt khoát ra sân vận động bù cho buổi chạy bộ buổi sáng bị lỡ.
Bạn học khi nhắc đến Trương Hằng đều cảm thấy người này rất thần bí, sau khi lên đại học ai cũng lười chạy bộ buổi sáng, chỉ có gã này là còn kiên trì, nhưng đại hội thể thao thì không thấy đăng ký, các hoạt động tập thể khác cũng ít khi tham gia, nhất là không thích tụ tập, nhưng nếu tiếp xúc với hắn thì lại phát hiện hắn không hề cao ngạo như vẻ bề ngoài, trái lại con người này rất thú vị.
Trong đám nữ sinh luôn truyền tai nhau về những tài năng đa nghệ của Trương Hằng, có người về trường sớm nói nhìn thấy một mình hắn trong phòng nhạc đang đàn bản Paganini đại luyện tập khúc «chuông», đây là tác phẩm do Lister cải biên từ chủ đề « Bản song tấu violon số 2 giọng B thứ của Paganini», lấy độ khó diễn tấu làm danh tiếng, dùng điệp khúc thức để viết, mỗi lần chủ đề xuất hiện lại biến đổi thành một phương pháp diễn tấu mới, cực kỳ khảo nghiệm kỹ năng diễn tấu của nghệ sĩ dương cầm.
Còn có người nói từng gặp hắn đi huấn luyện ở tiệm bắn cung ngoài trường, mà theo lời của bạn cùng phòng Trương Hằng, thì có vẻ hắn còn là thành viên của một câu lạc bộ leo núi nào đó.
Những điều trên đây đều là thật, nhưng cũng không hẳn là thật.
Trương Hằng trên thực tế không có thần bí như những gì mọi người truyền tai nhau, việc chạy bộ buổi sáng là do ông ngoại bắt ép mà thành, sau khi quen thì không bỏ được, nhưng tốc độ và sức chịu đựng cũng chỉ hơn người bình thường một chút, hoàn toàn không cách nào so được với những học sinh năng khiếu thể thao được đặc cách tuyển vào trường.
Bắn cung là hắn nhất thời hứng lên nên mới bắt đầu thử, mới đi học được ba buổi, miễn cưỡng xem như người mới nhập môn, còn leo núi thì thuộc loại sau khi đăng ký lĩnh thẻ hội viên xong liền nhiệt tình xuống dốc, coi như là chia tay rồi.
Duy nhất có đàn dương cầm là hắn thực sự đàn từ nhỏ, nhưng trình độ cũng chỉ khoảng nghiệp dư bậc tám chín, còn bản Paganini đại luyện tập khúc «chuông» kia là do hắn lưu trong điện thoại di động, phát cho mình nghe ở phòng đàn, không ngờ lại thành tin đồn như vậy.
Vậy nên, Trương Hằng tuy không phải là người bình thường, nhưng kỳ thực cũng không đến nỗi bất thường như vậy.
Hắn rất hứng thú với những chuyện xảy ra xung quanh, nhưng đáng tiếc là thời gian đối với tất cả mọi người đều là công bằng.
Dù ngươi có muốn trân trọng nó hay không, có dự định sử dụng hiệu quả từng phút hay chỉ muốn nằm ườn trên giường hóa thành cá muối, mỗi người mỗi ngày đều chỉ có 24 giờ để sử dụng.
Không nhiều hơn một phần mà cũng chẳng ít hơn một giây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận