Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 28: Ngươi là ai?

Chương 28: Ngươi là ai?
Bách Thanh nghe thấy thanh âm này thì sắc mặt liền thay đổi. Sau đó Trương Hằng chỉ thấy cửa sắt bị người mở ra, một người phụ nữ trạc tuổi trung niên lảo đảo nghiêng ngả từ trong hành lang chạy ra, nàng trông cực kỳ chật vật, tóc tai bù xù, trên người vẫn mặc đồ ngủ, dưới chân giẫm dép lê, bởi vì quá mức bối rối, khi chạy trốn không để ý bậc thang dưới chân, trực tiếp ngã xuống đất.
"Mẹ, làm sao vậy?" Bách Thanh thấy vậy không còn lo được tình huống bên Trương Hằng nữa, vội vàng chạy nhanh tới, đỡ người phụ nữ trung niên trên đất dậy.
Người phụ nữ trung niên lúc được đỡ đầu tiên là không tự chủ được khẽ run rẩy, nhưng đợi nhìn rõ người tới sau tựa như bắt được cọng rơm cứu mạng, lớn tiếng nói, "Thanh Thanh, Thanh Thanh cha ngươi muốn hại ta!"
"Mẹ đang nói gì vậy? Đừng có gấp, từ từ nói." Bách Thanh vỗ lưng người phụ nữ trung niên, muốn để cảm xúc của nàng bình tĩnh lại trước.
Nhưng hành động của nàng cũng không mang lại hiệu quả gì.
Bởi vì một khắc sau khi tiếng bước chân vang lên lần nữa trong hành lang, sắc mặt của người phụ nữ trung niên cũng biến thành hoảng sợ một lần nữa, sự hoảng sợ đó với Trương Hằng mà nói còn có chút quen thuộc, bởi vì hắn từng thấy biểu hiện tương tự trên mặt của những học sinh to lớn.
"Cha?" Bách Thanh chần chờ gọi một tiếng.
Và một khắc sau, một người đàn ông trung niên mặc âu phục giày da đi ra từ bên trong.
Hắn nhìn thấy Bách Thanh tựa hồ có chút ngoài ý muốn, đương nhiên càng ngoài ý muốn hơn chính là thấy Trương Hằng đứng ở một bên.
"Cha, chuyện này là sao?" Bách Thanh hỏi.
"Đây là chuyện giữa người lớn, trẻ con tốt nhất đừng nhúng tay vào." Người đàn ông trung niên nói.
"Nhưng mẹ ta nói cha muốn hại mẹ."
"Mẹ ngươi tinh thần có chút vấn đề, ta đang định đưa bà ấy đến bệnh viện kiểm tra." Người đàn ông trung niên thản nhiên nói.
"Không, ta không có bệnh, có bệnh là ông mới đúng, trong khoảng thời gian này ta đã cảm thấy ông có chút không bình thường, cảm giác giống như đã biến thành người khác vậy." Người phụ nữ trung niên vừa khóc vừa nói.
Người đàn ông trung niên nghe vậy trầm mặc không nói.
"Và lại ta nói cho con biết, ngay lúc nãy, khi ta đang đi vệ sinh thì cha ngươi đột nhiên xông vào, túm tóc của ta lôi ta ra ngoài. Ánh mắt của ông ấy như muốn giết người vậy." Người phụ nữ trung niên ôm chặt Bách Thanh, "Đừng, tuyệt đối đừng để ông ta đến gần."
Bách Thanh có chút chần chờ nhìn về phía người đàn ông trung niên.
Người này nói, "Đó đều là ảo giác của mẹ con, ta đã nói tinh thần của bà ấy có chút vấn đề, đang chuẩn bị đưa bà ấy đi kiểm tra."
Bách Thanh xung phong nhận việc nói, "Vậy con và hai người cùng đi."
"Không cần, con cứ ở nhà, chuyện người lớn trẻ con không nên dính vào." Người đàn ông trung niên dùng giọng điệu không thể nghi ngờ nói.
Có thể thấy hắn bình thường hẳn là người quen ra lệnh cho người khác, khi đối thoại với người nhà cũng dùng giọng có khuynh hướng mệnh lệnh.
Và có lẽ là do bị tiếng ồn bên ngoài quấy rầy, các hộ gia đình ở tầng một lần lượt mở cửa phòng, trong đó có một người đàn ông còn cầm theo con dao phay trong tay, đi tới cảnh giác nói, "Có chuyện gì vậy, tôi nghe thấy có người kêu cứu mạng."
Cha của Bách Thanh hừ lạnh một tiếng, nhìn người vợ đang ngồi dưới đất, "Bây giờ cô hài lòng chưa, làm mất mặt xấu hổ ra ngoài, còn không mau đứng dậy khỏi mặt đất."
Người phụ nữ trung niên nghe vậy không những không đứng dậy, mà ngược lại còn rụt người về sau lưng Bách Thanh.
"Là vợ chồng cãi nhau sao?" Người đàn ông cầm dao phay nhẹ nhàng thở ra, sau đó lại bất mãn nói, "Các người cãi nhau cũng đừng làm ồn đến người khác chứ, bây giờ đã mấy giờ rồi."
"Không phải cãi nhau, là lão công tôi muốn hại tôi." Người phụ nữ trung niên vẫn kiên định nói, chắc là vì thấy xung quanh nhiều người nên bà cũng hơi an tâm một chút, không còn run rẩy nữa.
"Ha ha, chuyện của các người gây ra," người đàn ông xách dao phay nhướng nhướng mày, "Tôi cũng mặc kệ chuyện nhà của các người được, thôi, các người tự mình giải quyết đi, đừng có kêu loạn nữa." Nói xong hắn cũng quay người trở về phòng.
Và những người hàng xóm khác vừa cùng hắn đi ra xem xét tình hình, phát hiện ra chỉ là một trận hiểu lầm sau cũng sớm đóng cửa trở về nhà.
Thế là người phụ nữ trung niên nhìn một vòng rồi cuối cùng đặt ánh mắt cầu cứu vào người Trương Hằng, "Cậu bé, cháu cũng đừng đi mà, không thì chỉ còn mẹ con chúng ta hai người."
"Cháu không đi đâu, thím." Trương Hằng lễ phép nói.
"Ngươi là ai?" Người đàn ông trung niên nhíu mày.
"Hắn là bạn học của con, cha." Bách Thanh trả lời.
"Thật là hồ nháo, ta đã nói với con bao nhiêu lần rồi, hơn nửa đêm đừng có tìm bạn nam đi ra ngoài, không phải con nói là đi xem phim với bạn nữ cùng lớp sao."
"Chúng con từ rạp chiếu phim trở về, vì sợ Bách Thanh một mình về không an toàn, sau khi phim hết cháu đã đưa cô ấy về trước." Trương Hằng mặt không đổi sắc nói.
"Ăn nói dối trá, thật sự cho rằng ta không biết quan hệ giữa các người à." Người đàn ông trung niên cảnh cáo nói, "Người con đã đưa về, chỗ này không có chuyện gì của con."
Trương Hằng nghe vậy lại không hề rời đi, mà vẫn đứng tại chỗ, "Chú muốn đưa thím đến bệnh viện, nhưng cảm xúc của thím ấy có vẻ không ổn định lắm, dù sao cháu cũng đang rảnh, chi bằng cháu đi cùng thím ấy?"
"Ngươi thật đúng là xem mình như người trong nhà," người đàn ông trung niên lạnh lùng nói, "Ta bây giờ đang vội đưa vợ đến bệnh viện, không có tâm trạng nói nhảm với ngươi, sau này tốt nhất ngươi cũng đừng có xuất hiện trước mặt ta nữa, nếu không ta sẽ đến trường tìm chủ nhiệm lớp của ngươi, để ông ta gọi bố mẹ của ngươi ra nói chuyện cho ra nhẽ."
Không thể không thừa nhận, chiêu này đối với những học sinh cấp ba bình thường vẫn là có tính sát thương rất lớn, rốt cuộc gọi phụ huynh xem như là sát chiêu cuối cùng đối phó học sinh trung học.
Nhưng chiêu này dùng trên người Trương Hằng lại không hiệu quả gì, người này nghe xong bình thản nói, "Cha mẹ cháu đều ở nước ngoài, cháu cũng lâu lắm không gặp họ rồi, mặc kệ là chú hay là chủ nhiệm lớp muốn gọi họ ra chắc là cũng không dễ."
"A," người đàn ông trung niên dường như tức giận quá mà bật cười, "Vậy ngươi luôn có trưởng bối khác đi."
"Có một ông ngoại, nhưng ông ấy rất ít can thiệp vào chuyện của cháu." Trương Hằng kể chi tiết.
Người đàn ông trung niên dường như lười phản ứng Trương Hằng nữa, trực tiếp nói với con gái trên mặt đất, "Con về nhà trước đi."
"Cha, Trương Hằng là người rất tốt, hắn chỉ lo cho con và mẹ thôi." Bách Thanh lấy hết dũng khí nói, "Rốt cuộc cha và mẹ có mâu thuẫn gì, không thể nói cho con biết sao? Mẹ con tuy đôi khi hơi hư vinh một chút, nhưng tinh thần của mẹ vẫn luôn tốt, tại sao đột nhiên lại có vấn đề về tinh thần, và còn nữa..." Bách Thanh do dự một chút rồi nói tiếp, "Gần đây hành vi của cha đúng là có chút cổ quái."
"Ta đã nói rồi, chuyện của người lớn trẻ con không nên nhúng tay." Người đàn ông trung niên mặt mày nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn nói, "Con chỉ cần quản tốt chuyện của mình, học cho giỏi, thi vào đại học tốt, là giúp đỡ lớn nhất cho cái nhà này rồi, ngoài ra, sau này không cho phép con đi chơi cùng bạn nam nữa."
Ánh mắt của Bách Thanh lộ ra một chút thất vọng, "Từ nhỏ đến lớn bố mẹ đều như vậy, chuyện gì cũng giấu con, coi con như cái gì cũng không hiểu, cứ như con vĩnh viễn không lớn lên vậy, nếu hai người cùng nhau chỉ mang lại đau khổ cho nhau, thì tại sao còn phải miễn cưỡng sống chung một mái nhà, tra tấn nhau, nếu như là vì con, hai người cũng có cho con một môi trường gia đình hòa thuận đâu."
Bạn cần đăng nhập để bình luận