Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 120: Công bằng giao dịch

Chương 120: Giao dịch công bằng
Tiễn bố mẹ xong, Trương Hằng cùng ông ngoại lại trở về khu chung cư, vừa xuống xe đã bất ngờ gặp Giai Giai ở bên ngoài tòa nhà.
Giai Giai không còn trang điểm khoa trương như trong game nữa, hôm nay nàng ăn mặc rất bình thường, khoác một chiếc áo lông cùng chiếc quần thể thao ống rộng, che chắn kín mít cả người, không nhìn ra được dáng người, nhưng dù vậy vẫn có nhiều người đàn ông không nhịn được liếc nhìn nàng.
Dường như trên người nàng có một sức hút trí mạng khó tả. Giai Giai lấy từ bao thuốc ra một điếu ngậm vào miệng, nhưng lại không tìm thấy bật lửa, liền nói với một người đàn ông đi ngang qua, “Anh ơi, cho mượn cái bật lửa được không?”
Người đàn ông này sớm không còn là chàng trai trẻ tuổi nữa, với tuổi tác và kinh nghiệm của mình, anh ta đã gặp không ít phụ nữ, nhưng giờ phút này vẫn không tránh khỏi ngây người, sau ba giây mới luống cuống móc bật lửa ra rồi đánh lửa.
Giai Giai ghé mặt vào, để tàn thuốc trên ngọn lửa một lúc rồi nhả khói, uể oải nói: “Cảm ơn.”
Người đàn ông lại lần nữa thất thần, đang định lấy can đảm mở miệng thì phía sau vang lên tiếng bước chân.
“Ồ, anh về rồi à.” Giai Giai nhìn qua người đàn ông.
Trong lòng anh ta không khỏi trào lên cơn ghen tức, nhưng quay người thấy bóng dáng cường tráng trẻ tuổi, anh ta chỉ có thể thở dài, cầm rau củ vừa mua rời đi.
Giai Giai chẳng hề để ý, nói với Trương Hằng, “Tôi chờ anh nãy giờ rồi.”
“Bạn của cháu à?” Ông ngoại hỏi.
“À, coi như vậy đi ạ.” Trương Hằng đáp.
“Vậy hai đứa cứ nói chuyện đi.” Ông ngoại nói rồi vào trong tòa nhà.
Đợi tiếng đóng cửa truyền đến, Trương Hằng mới mở miệng, “Sao cô tìm được đến đây?”
“Tôi dựa theo địa chỉ anh để lại ở game, trên đường còn gặp một người tốt bụng, cho tôi đi nhờ xe một đoạn.” Giai Giai vừa nói vừa móc từ trong túi ra một cái túi nhỏ, “Này, đồ của anh.”
Trương Hằng mở chiếc túi màu đen, thấy bên trong có khối gỗ lắp ráp vô hạn, ngoài ra còn một thẻ giám định.
【Tên: Gỗ lắp ráp vô hạn】 【Phẩm chất: B】 【Tác dụng: Lắp ghép với các khối gỗ lắp ráp khác, có thể biến tác phẩm thành hiện thực trong một giờ, sau một giờ sẽ khôi phục trạng thái gỗ lắp ráp (Chú thích: Giới hạn tác phẩm theo hướng hiện thực, các tác phẩm có chủ đề ảo tưởng không có chức năng chuyển đổi)】
Dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy kết quả giám định, Trương Hằng vẫn có chút bất ngờ, khối gỗ nhỏ không có cả số hiệu này vậy mà lại là đạo cụ cấp B, hơn nữa chỉ nhìn vào những gì ghi trên thẻ giám định thôi thì tác dụng của nó đã xứng đáng với phẩm chất cấp B rồi.
Chỉ là, điều kiện sử dụng đạo cụ cấp B này đặc biệt nhất trong số các đạo cụ mà hắn từng thấy, có thể phát huy bao nhiêu tác dụng hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng lắp ráp của người dùng, như vậy kỹ năng lv2 mà Trương Hằng cày được trong phó bản trước xem ra lại có đất dụng võ.
“Tôi không biết cô còn kiêm luôn giao hàng cho game nữa.”
“Tôi vốn không có trách nhiệm giao hàng.” Giai Giai đáp, “Nhưng lần này là ngoại lệ, dù gì cũng là đạo cụ cấp B, hệ thống thông báo không an toàn bằng tự tay đưa cho anh… Mà nói đi nói lại thì việc này có an toàn hay không cũng không liên quan đến tôi, tôi sở dĩ muốn giúp tên ngốc kia chạy chuyến này chỉ vì muốn có địa chỉ của anh, mượn cơ hội đến gặp anh mà thôi.”
Giai Giai bất giác bước đến trước mặt Trương Hằng, giữa hai người chỉ cách nhau vài centimet, Trương Hằng có thể cảm thấy hơi thở của Giai Giai phả vào mặt mình.
“Vậy đề nghị kia anh cân nhắc thế nào?” Giai Giai ghé vào tai Trương Hằng nói.
“Đề nghị gì?”
“Tên ngốc kia có nói với anh rồi đấy, tôi muốn ngủ với anh một đêm,” Giai Giai nói, “đừng vội từ chối, nếu anh đồng ý, anh sẽ được lợi rất nhiều đấy, tôi có thể trở thành người phụ nữ hoàn hảo nhất trong lòng anh, không có chút tì vết, anh có thể trải nghiệm những khoái lạc chưa từng có, bù đắp cho những tiếc nuối vĩnh viễn không thể lấp đầy… Nếu anh cảm thấy quá nhanh, chúng ta cũng có thể giống các cặp tình nhân bình thường, bắt đầu bằng việc hẹn hò trước, không sao cả, tôi chờ được.”
“Tại sao?” Trương Hằng nghe vậy thì nhíu mày, “Tại sao lại chọn tôi?”
Giai Giai khẽ cười, đôi mắt nàng trông rất thuần khiết, như lớp băng trên hồ Baikal, “Theo cách nói của loài người thì là vì sinh sản, tôi cần một người nối dõi… Còn tại sao chọn anh, vì tôi thích mùi hương trên người anh, không phải cái mùi hương đáng ghét của ông già nào đó lưu lại trên cơ thể anh, mà là mùi hương của chính anh.”
“Mùi hương của tôi?”
Giai Giai nhích lại gần vai Trương Hằng, hít sâu một hơi, cứ như một cô bé tham ăn ngửi thấy mùi sô cô la vậy, mặt nàng ửng hồng, “Anh nghe này… Cứ như một đứa trẻ bị lạc vậy, đừng lo lắng, ngủ với tôi một đêm không hề nguy hiểm cho anh, anh cũng không mất gì cả, ngược lại còn có thể nhận được thứ khác, anh luôn nghi ngờ về trò chơi này đúng không? Không sao cả, có lẽ tôi có thể cho anh một vài đáp án, khác với những tên kia, tôi và những chị em của tôi không bị ràng buộc bởi những lời thề cổ xưa đó.”
Giai Giai vừa nói vừa tiến lên một bước, ngực nàng gần như chạm vào cơ thể Trương Hằng, đôi mắt nóng rực nhìn Trương Hằng, “Thế nào, anh có thể dựa vào tôi để đạt được thứ anh muốn, tôi cũng có thể lấy được từ anh thứ tôi cần, đây là một giao dịch công bằng, nếu anh lo lắng thì chúng ta thậm chí có thể ký hợp đồng.”
“Tôi không thấy đây là một đề nghị hay.”
Người nói câu này không phải Trương Hằng mà là gã bãi biển trong game, không biết gã xuất hiện từ lúc nào, ở bên ngoài hàng rào khu chung cư, khoác áo bông vải màu xanh lá, đội mũ hình SpongeBob, phía dưới thì cưỡi chiếc xe điện màu hồng Emma, trông có vẻ buồn cười, nhưng giờ phút này biểu cảm trên mặt gã lại rất nghiêm túc.
“Cô hơi quá rồi đấy.”
Giai Giai gõ tàn thuốc, khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, “Cứ mỗi lần nói đến chính sự là lại có mấy tên đáng ghét xuất hiện, việc của tôi đến lượt anh quản à?”
“Phải, cô muốn ngủ với ai là việc của cô, lúc trước tôi thậm chí còn giúp cô đưa tin cho hắn, nhưng cô phải biết giới hạn ở đâu, cô không thể lấy những thông tin cô nắm giữ làm con bài mặc cả, nhúng tay vào việc giữa người chơi, hành vi của cô rất có thể dẫn đến cạnh tranh không công bằng, cô không muốn trêu đến Ủy ban tổ chức trò chơi đâu.”
Giai Giai hừ một tiếng, “À, đúng là chó săn, dù không có xương vẫn chạy nhanh như vậy, thật là mất hứng, tùy anh vậy.” Nói rồi nàng quyến luyến nhìn Trương Hằng một cái, nắm chặt cổ áo.
“Tôi đưa cô về.” Gã bãi biển cầm ghi đông.
“Không, tôi không thèm ngồi cái thứ đó.” Giai Giai bước đến một chiếc BMW gần đó, chủ xe vừa dừng lại đã dán mắt vào Giai Giai.
“Tiện đường đi ké một đoạn nhé?” Giai Giai hỏi.
“Đương nhiên rồi, mau, mau lên xe đi, ngoài trời lạnh lắm.” Chủ xe ân cần nói, cảm thấy tim mình bị cái gì đó đấm một cái đau điếng, con ngươi co lại, hô hấp gấp gáp, vội vàng chạy đến giúp Giai Giai mở cửa xe.
“Anh tốt bụng thật, trong xe hút thuốc được không ạ?”
“Không vấn đề, hoàn toàn không có vấn đề!” Chủ xe cười khúc khích.
Giai Giai ngồi vào ghế phụ, đồng thời giơ ngón giữa với gã bãi biển.
Bạn cần đăng nhập để bình luận