Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 20: Tiểu học

"Ừm... Nghe như thật vậy, khiến ta cũng có chút tin tưởng." Bách Thanh nghĩ ngợi, phát hiện người nào đó suy luận hoàn toàn chính xác cực kỳ có đạo lý, khiến người khó mà phản bác.
"Tùy tiện nghe một chút là được." Trương Hằng lại nói.
"Nói như vậy, Hà lão sư thật đáng thương."
"Nhân sinh mà... Luôn luôn đều có những khó xử." Trương Hằng xoay chiếc bút bi trong tay.
"Lời này nghe thật ra vẻ người lớn, bất quá ngươi nói đúng," Bách Thanh thở dài, chống cằm lên bàn học, "Cha ta với mẹ ta dạo gần đây cũng rất làm người ta đau đầu."
"Đau đầu... Cụ thể là chuyện gì vậy?" Trương Hằng khẽ nhíu mày, dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy xoay chiếc bút bi.
"Chuyện trước đó ta đã kể với ngươi rồi đấy, cha ta gần đây khó có dịp xã giao mới về nhà sớm, nhưng mà hai người bọn họ tối hôm qua lại cãi nhau, hơn nữa còn ầm ĩ rất lâu, nội dung thì không cho ta nghe, sau đó nửa đêm ta đi vệ sinh, thấy mẹ ta một mình ngồi ở phòng khách khóc, ách, nàng cứ ngồi ở đấy, xung quanh đều tối đen như mực."
"Ngươi có an ủi nàng không?"
"Không có, ta trốn về phòng mình." Bách Thanh nói.
"Ha." Trương Hằng khẽ cười.
"Từ lúc ta còn nhỏ, trong ấn tượng hai người họ cứ cãi nhau suốt, phần lớn đều là những chuyện vặt vãnh, ta đoán có lẽ đó là cách chung sống của họ, mẹ ta lúc còn trẻ có rất nhiều người theo đuổi, ngày nào cũng có những buổi vũ hội tham gia không hết, nhưng cuối cùng nàng đoán chắc là muốn sống ổn định nên mới gả cho cha ta, có điều gả rồi lại luôn cảm thấy mình bị thiệt, khi ấy cha ta vẫn chỉ là một nhân viên kỹ thuật nhỏ bé, chỉ biết cắm đầu vào làm kỹ thuật, người lại nghiêm túc, không có tư tưởng gì cả."
"Cho nên mẹ ta hay nói với ta, nếu không vì ta thì hai người họ đã ly hôn, sau đó chờ ta lớn thêm một chút, hai người họ cuối cùng cũng ít cãi vã hơn, lúc đó cha ta thực sự cũng thay đổi rất nhiều, hắn bắt đầu học xã giao, giao thiệp khắp nơi, về sau còn từ chức tự mở công ty, đến khi việc làm ăn của hắn đi vào quỹ đạo, thì thời gian về nhà lại càng ít, thế là mẹ ta lại bắt đầu nghi ngờ hắn có bồ nhí bên ngoài... Cho nên đây chính là hôn nhân sao?"
"Ừ, một bộ phận người hôn nhân quả thật chính xác là như vậy."
"Vậy hôn nhân cũng đáng sợ quá."
"Ngươi còn chưa đến lúc nghĩ đến chuyện như vậy đâu, có người bạn đã bảo với ta, đừng tự làm phiền mình bởi những chuyện chưa xảy ra." Trương Hằng nói.
"Các ngươi con trai chẳng lẽ chưa từng tò mò muốn biết tương lai sẽ kết hôn với ai sao?"
"Chuyện này, bây giờ nghĩ cũng vô dụng... Đến lúc đó ngươi sẽ biết." Trương Hằng nói.
"Ài ~~" Hai người vừa nói đến đây thì tiếng chuông vào học cũng vang lên, thầy giáo đẩy cửa đi vào lớp.
Bách Thanh cũng từ trên ghế ngồi thẳng lại, "A, có phải ta nói nhiều quá không, những chuyện này đến cả bạn thân nhất ta cũng không nói bao giờ."
"Nói ra sẽ thoải mái hơn, với lại như ta đã nói đấy, sau này nếu cha ngươi có động thái gì khác thường, ngươi đều có thể nói với ta." Trương Hằng nói.
"Để ngươi tiếp tục nghiên cứu động cơ phạm tội tình cảm sao? Thôi miễn đi, cha mẹ ta tuy cãi nhau, nhưng vẫn chưa đến mức muốn xử lý nhau đâu." Bách Thanh tranh thủ thời gian nhanh chóng nói xong câu cuối cùng, rồi lấy từ trong cặp sách ra cuốn sách giáo khoa sinh học đặt lên trước mặt mở ra...
...Trương Hằng đã gần như không nhớ mình hồi còn học cấp ba đã sống như thế nào, dù là những cây ngô đồng ngoài cửa sổ hay âm thanh chơi bóng truyền đến từ sân vận động đối với hắn đều có chút xa lạ.
Tương tự, trong trí nhớ cũng có chút mơ hồ về Bách Thanh đang ngồi nghiêm túc nghe giảng bên cạnh.
Trước khi xảy ra chuyện dị tộc này, quan hệ giữa hai người tuy cũng không tệ, nhưng cũng chỉ dừng ở mức bạn học mà thôi, Bách Thanh không hẹn hắn ở quảng trường Vạn Đạt, hai người chưa từng cùng nhau ăn KFC, Trương Hằng cũng chưa từng nghe Bách Thanh kể về tình hình gia đình mình.
Mà sau khi lên đại học thì cũng giống như các bạn học cấp ba khác, dần dần hai người liên lạc ít đi, mọi người ở đại học đều quen biết bạn mới, có những mối quan hệ mới, rất nhiều người sau đó cũng không gặp lại nữa, Trương Hằng chỉ nhớ là cô gái này hình như đã thi đậu vào Phục Sáng.
Trương Hằng lại vượt qua một ngày trong trạng thái xuất thần, cuối cùng khi tiết học kết thúc, trong lớp mọi người đều đã về gần hết, bút bi của Bách Thanh vẫn cà cà trên trang giấy, chẳng mấy chốc nàng đã giải xong thêm một bài tập nữa, đưa cho Trương Hằng, một khi đã tập trung vào việc học, cả người nàng chẳng khác nào một cỗ máy giải bài tập năng suất cao.
"Xong rồi, đây là tờ cuối cùng."
"Cảm ơn." Trương Hằng nhận lấy bài tập cần chép vào buổi tối, bỏ vào balo, nghĩ ngợi một chút có chút áy náy, mình cứ toàn chép bài của người ta, còn được ăn không bữa KFC nữa, bèn lấy điện thoại ra xem một chút, "Thứ sáu tuần này vào buổi tối cậu có rảnh không?"
"Ừm?"
"Đến lúc tan học tớ dẫn cậu đi một nơi."
"Nha." Bách Thanh nghe vậy khẽ gật đầu, nàng cũng không biết vì sao mình lại đồng ý ngay như thế, mẹ nàng đã luôn dạy rằng phải cảnh giác người lạ, dặn nàng phải giữ một khoảng cách nhất định với các bạn nam, phải biết bảo vệ mình, nhất là không nên đi một mình với con trai vào ban đêm, nhưng có lẽ bởi vì Trương Hằng luôn cho nàng cảm giác rất đáng tin, thêm vào đó, bản thân lại vừa "cứu" hắn một lần, Bách Thanh rất khó có cảm giác phòng bị với Trương Hằng, nghe đối phương đề nghị theo bản năng đã đồng ý.
"À đúng, đến lúc đó cậu có thể mang theo bạn của cậu, tớ cũng sẽ mang bạn tớ đi." Trương Hằng sau khi nói xong cũng ý thức được Bách Thanh có lẽ sẽ không yên lòng khi đi một mình, nên mới bổ sung thêm.
"Được." Bách Thanh đeo cặp sách lên vai, cắn môi, "Vậy... ngày mai gặp."
"Ừ, ngày mai gặp."
Sau khi tan học, đa số học sinh hoặc là về nhà làm bài tập, hoặc là hẹn nhau đi chơi, còn Trương Hằng thì lại phải không ngừng nghỉ mà quay về với công việc của mình.
Việc trước đó hắn ở bãi sông không thu được gì, khiến Trương Hằng ý thức được phương hướng của hắn có lẽ đang có vấn đề, có lẽ không nên tiếp tục dồn sự chú ý vào ba đứa trẻ đó nữa, mà nên thử tập trung vào những đồ vật mà chúng đã tìm thấy, hoặc phát hiện ra, rốt cuộc là vì lý do gì đã khiến những sinh vật kia không kịp chờ đợi mà ra tay với chúng, biết đâu chừng có thể tìm ra chút manh mối nào đó từ những điều đã xảy ra trong cuộc sống của chúng.
Trương Hằng tra cứu lại thông tin về những nạn nhân trong báo, tìm được tên một trường học trong số đó, hắn xé một trang giấy từ quyển sổ, ghi lại tên trường, có điều lúc này chắc hẳn trường tiểu học đó cũng đã tan học từ lâu rồi, cũng may trong báo cáo vẫn còn ghi lại tên của giáo viên chủ nhiệm lớp, thế là Trương Hằng bắt xe đến trường tiểu học kia.
Lúc này, hầu hết các học sinh cơ bản đều đã về hết, tuy nhiên, trường tiểu học lại chưa đóng cửa, Trương Hằng vừa bước vào bên trong thì đã bị ông bác bảo vệ chặn lại, "Cậu đến đây có chuyện gì?"
"A, tôi mua giờ đánh cầu lông lúc 7 giờ tối, bạn tôi vào trong rồi." Trương Hằng mặt không đổi sắc đáp.
Tương tự như các trường tiểu học, trung học cơ sở khác, rất nhiều trường có sân vận động trong nhà, để kiếm tiền, nhà trường sẽ cho thuê sân vận động vào những lúc không có tiết học, Trương Hằng khi ở trên xe đã tìm hiểu qua, sớm đã chuẩn bị sẵn lý do thoái thác.
Bạn cần đăng nhập để bình luận