Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 142: Khách tới thăm nhóm

Chương 142: Khách tới thăm.
Nhóm Trương Hằng phát hiện mình có hơn một ngày 24 tiếng là vào một tháng trước.
Biến đổi đầu tiên xảy ra chính là với chiếc đồng hồ đeo tay của hắn, đó là chiếc đồng hồ cơ Seastar Automatic III do Tissot Thụy Sĩ sản xuất, món quà mà cha mẹ hắn gửi từ Iceland nhân dịp sinh nhật mười tám tuổi. Việc mua hàng khá qua loa trên Taobao, người bán giao hàng, mà địa chỉ nhận còn ghi sai cả tầng lầu....
Trương Hằng đặt ngón tay lên bàn phím, gõ xuống đoạn mở đầu tiểu thuyết, kỹ năng viết lách của hắn bây giờ đã đạt cấp độ 3, cộng thêm việc đã sớm lên xong đại cương, cho nên mọi chuyện tiếp theo cứ thế mà trôi chảy.
Và ngay khi hắn viết xong câu chuyện diễn ra trong quán cà phê thì cửa phòng bỗng nhiên bị gõ.
Trương Hằng đứng dậy, đi ra phòng khách, ghé mắt nhìn qua mắt mèo.
Hắn thấy hai bóng người đứng ngoài cửa.
—— Eder Wilson và Bear Grylls.
Và ở phía sau vị thượng úy lục quân cùng nhà thám hiểm, trong một góc khác còn có một cậu chàng tóc ngắn có vẻ hơi ngại ngùng, không giống như lần gặp đầu tiên, lần này cậu ta không còn mặc độc mỗi chiếc quần đùi, có lẽ vì đến thăm bạn nên cậu đã mặc thêm một chiếc áo hoodie.
Trương Hằng mở cửa, "Hoan nghênh."
"Chúng tôi nhận được thư của cậu, nói là có việc muốn nhờ chúng tôi giúp." Bear cười nói, "Chúng tôi liền lập tức chạy tới, nhưng phải nói rằng, nơi này còn rất thần bí, tôi chỉ uống một ly cà phê, tỉnh lại thì đã ở ngoài trang viên rồi."
"Tôi cũng gần như vậy." Eder lập tức tiếp lời, "Nhưng trải nghiệm của tôi còn ly kỳ hơn, tôi còn nhớ rõ lúc đó tôi bị bệnh rất nặng, dùng hết sức lực còn lại một câu triết lý nhân sinh cuối cùng thì đã mất đi ý thức, đến khi tỉnh lại thì thấy mình nằm dưới đất, bên cạnh còn có một cái hố đất, trông như là mộ của tôi vậy, sau đó, một người đàn ông xuất hiện trước mặt tôi, đưa cho tôi thư của cậu, nói là có thể đưa tôi đến đây, à đúng rồi, anh ta còn đưa cho tôi một bộ quần áo."
Cậu chàng quần đùi vẫn ít nói như trước, cậu không lên tiếng mà chỉ gật đầu sau khi nghe thượng úy lục quân nói, ra hiệu rằng trải nghiệm của cậu ta cũng gần giống như vậy.
Sau khi những người khác nói xong, Bear lại nhìn về phía Trương Hằng, dứt khoát mở miệng, "Được rồi, chuyện trò thì cứ để lúc ăn cơm nói tiếp, cậu mau nói cho chúng tôi biết rốt cuộc cậu cần chúng tôi làm gì?"
"Rất đơn giản, tôi đang viết một quyển tiểu thuyết, cần các cậu giúp tôi hoàn thành nó." Trương Hằng nói.
"Tiểu thuyết? Vậy thì có phải những câu nói truyền cảm hứng của tôi cuối cùng cũng đến được nơi cần đến không?" Vị thượng úy lục quân nghe vậy thì hai mắt sáng rỡ, xắn tay áo lên, làm vẻ như chuẩn bị làm một mẻ lớn.
Bear cùng những người khác ở lại trang viên khoảng một tuần, dưới sự giúp đỡ của bọn họ, Trương Hằng đã viết xong đơn nguyên đầu tiên của cuốn tiểu thuyết mới, đơn nguyên này được xây dựng dựa trên trải nghiệm phó bản tân thủ của hắn, đương nhiên, trên cơ sở đó Trương Hằng cũng tiến hành một chút gia công nghệ thuật để cho nó dễ đọc và lưu hành hơn.
Và sau khi Bear, Eder, cậu chàng quần đùi rời đi, thì một lượt khách mới lại gõ cửa phòng của Trương Hằng.
Cô gái Tokyo váy ngắn, khi cười thì lộ ra răng nanh Ameko, cùng với ông chủ cửa hàng thủy sản Tsuchiya Yōsuke đi dép lê trông rất dễ ăn đòn, cùng nhau tiến vào phòng khách.
"Xin thứ lỗi, Trương tiên sinh." Ameko đỏ mặt cúi người nói, "Tôi và ba rút trúng một giải thưởng du lịch thần bí, nhưng đến khi lên máy bay mới phát hiện ra anh cũng ở đây."
"Nhóc con, tất cả đều là trò quỷ của ngươi phải không, lúc đó ta đã thấy cái giải thưởng đó có gì đó không ổn rồi, ta cảnh cáo ngươi đó, đừng có ý đồ gì kỳ quái với con gái ta!" Tsuchiya Yōsuke nói được một nửa thì thấy sắc mặt Ameko có chút không ổn lắm, liền sửa lời ngay, "Bất quá, nếu như đua xe mà ngươi có thể thắng ta một lần nữa thì ta cũng không phải không thể chấp nhận chuyện này. . ."
"Chuyện đua xe để lần sau nói đi, lần này tôi thật sự có một số việc muốn nhờ hai vị giúp đỡ." Trương Hằng cũng cúi người, đáp lễ Ameko.
"Việc gì vậy? Lúc trước anh đã giúp chúng tôi rất nhiều, nếu chúng tôi cũng có thể giúp anh thì quá tốt." Tsuchiya Yōsuke nghe Trương Hằng nói có việc muốn nhờ thì vẫn còn muốn lằng nhằng đôi chút, nhưng không ngờ Ameko lại nhanh chân lên tiếng nhận lời trước.
"Thực ra là dạo gần đây tôi đang viết một quyển tiểu thuyết, nhưng trong quá trình sáng tác gặp phải một chút khó khăn."
"Thật sao, anh còn biết viết tiểu thuyết cơ đấy?" Ameko kinh ngạc nói, "Nhưng vừa nãy anh nói là gặp khó khăn? Đó là khó khăn gì, tôi và ba ba đều không biết viết tiểu thuyết, không biết có giúp được gì không nữa."
"Có thể, chỉ cần hai người có thể làm theo những gì tôi nói là được." Trương Hằng nói.
...
Tốc độ thời gian trôi qua 1:2400, khiến cho mỗi phút ở thế giới hiện thực bị kéo dài lê thê trong phó bản.
Trương Hằng cũng không dùng hết toàn bộ thời gian của phó bản.
Đến ngày thứ 2571 thì hắn đã hoàn thành xong việc viết tiểu thuyết.
Và vào khoảng ngày thứ 2460 thì hắn đã tiễn đợt khách tới thăm cuối cùng, tuy nhiên hắn không còn cô độc một mình, vì trong số khách đến thăm trước đó đã có một người chọn ở lại.
Cũng nhờ có người này đồng hành, Trương Hằng đã viết xong phần cuối của tiểu thuyết.
Khi hắn gõ xuống chữ cuối cùng trên bàn phím thì Conseil một lần nữa đi vào phòng hắn.
"Chuyện xưa của cậu đã viết xong rồi à?"
Trương Hằng gật đầu.
"Nhưng mà cậu biết đấy, đồ trong phó bản thì không thể mang đi được đúng không? Cho dù cậu có in câu chuyện này ra, hay là viết ra giấy thì cũng không thể mang nó ra khỏi phó bản được."
Trương Hằng nghe vậy không nói gì, chỉ móc ra cái 【 USB Edward 】từ trong túi.
Cái đạo cụ cấp F này, tác dụng của nó là khi cắm vào máy tính thì có thể giúp người sử dụng không bị truy tìm ra IP, nhưng rất nhiều người đều bỏ qua tác dụng vốn có của nó là một cái USB.
Chất lượng của nó tuy rất thấp, chỉ có cấp F, nhưng hoàn toàn chính xác nó là một món đạo cụ trò chơi chính hiệu.
Mà phàm là đạo cụ trò chơi thì đều có thể mang ra khỏi phó bản.
Trương Hằng sao chép quyển tiểu thuyết vừa hoàn thành xong vào chiếc USB này, không gian lưu trữ 8G có vẻ hơi ít ỏi so với hiện tại, nhưng cũng đủ để chứa một bộ tiểu thuyết.
"Quả nhiên, những cái nan đề tưởng chừng như không có cách giải thì đáp án thường lại ẩn mình ở những nơi góc khuất không ai để ý đến." Conseil cảm thán nói, "Tôi không có ý kiến gì, chỉ là muốn nhắc lại với cậu lần cuối, hãy cẩn thận Chronos, hắn ta mong muốn có thể lợi dụng cậu để mưu đồ sức mạnh của chủ thành phố băng giá, nếu như hắn biết cậu đang làm cái gì thì nhất định sẽ nghĩ mọi cách ngăn cản cậu."
"Không sao, tôi đã tìm được người đưa tin rồi, cô ấy hoàn toàn là người tàng hình, vô hại với bất kỳ ai, cũng không có sức tấn công, không phe phái nào sẽ để ý tới cô ấy và gây khó dễ cho cô ấy, mà cô ấy sẽ giúp tôi hoàn thành những việc còn lại sau khi tôi chết." Trương Hằng nói.
"Xem ra cậu đã an bài hết mọi chuyện rồi." Conseil nhìn bóng hình đứng bên cửa sổ, người đó vẫn luôn yên lặng đứng đó, giống như chiếc đèn đặt dưới đất vậy, hoàn toàn không gây sự chú ý, nhưng Conseil biết nếu mình tỏ ý thù địch với Trương Hằng dù chỉ là một tia, thì bóng hình đó nhất định sẽ giơ khẩu súng săn bên cạnh lên ngay lập tức, đục thêm vài lỗ trên đầu hắn.
"Nếu đã vậy thì tôi cũng không có gì muốn nói nữa, tiếp theo tôi sẽ để lại 329 ngày còn lại của phó bản này cho hai người các cậu." Conseil huýt sáo, quay người bước ra cửa, trước khi đi còn tiện tay đóng cửa phòng lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận