Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 295: Chọn phòng

Chương 295: Chọn phòng Sự kiện Hắc thuyền, sau đó Mạc Phủ Giang Hộ cùng nước Mỹ ký kết Hiệp ước Kanagawa, bị ép mở ra hai cảng thông thương Shimoda, Hakodate. Đến năm Ansei thứ năm thời Thiên Hoàng Kōmei, hai bên lại ký kết «Điều ước hữu hảo thông thương Nhật Mỹ» trên chiếc "Powhatan", tăng thêm các cảng Kanagawa, Nagasaki, Niigata, Hyōgo, đồng thời cho phép người nước ngoài dừng lại kinh doanh ở khu vực Edo, Osaka.
Kinh Đô tuy không nằm trong danh sách đó, nhưng bản thân nó cách Osaka rất gần, chỉ mất một ngày đường, mà bây giờ khách quan «Điều ước hữu hảo thông thương Nhật Mỹ» đã qua gần mười năm, sau biến cố cấm môn, phái Tôn Vương cướp di một lần nữa suy tính sách lược, hiện tại chỉ nhắc tới Tôn Vương, nhắm mục tiêu lật đổ Mạc phủ, không còn việc sách cướp di, mà còn bắt đầu tích cực hợp tác với phương tây, do vậy phạm vi hoạt động của người phương Tây cũng rộng hơn.
Sông Yodo là dòng sông quan trọng nhất khu vực quan tây, xuất phát từ hồ Biwa, kết nối Kinh Đô bồn địa và bình nguyên Osaka. Thời Edo nó là con đường vận chuyển quan trọng của Kinh Đô, phần lớn hàng hóa Osaka giao thương với người nước ngoài đều theo con sông này vào Kinh Đô. Trương Hằng tìm những người qua đường quanh các cửa hàng hỏi thăm bến tàu gần nhất, trước khi mặt trời lặn thì chạy tới đó.
Mức độ náo nhiệt nơi này không thua gì khu phố chợ, hai bên bờ sông san sát nhà, ngói chữ nhất xếp ngay ngắn trên nóc nhà, biển hiệu ấm áp rung rinh trong gió. Một lớp rào chắn mỏng, tầng hai thì là cửa sổ con trùng, đây là kiểu kiến trúc rất đặc trưng của Nhật Bản, dùng kết cấu gỗ. Lối vào hẹp nhưng lại sâu hút, thông thường phần sát đường sẽ được coi là cửa hàng, phòng phía sau dùng để ở, ưu điểm là cửa hàng san sát, hết gian này tới gian khác.
Trên bến tàu có người đang chèo thuyền dỡ hàng, cũng có các tiểu thư phu nhân chuẩn bị đi thuyền du ngoạn sông. Không xa còn có một đền thờ, ngoài cửa tụ tập không ít tín đồ cầu phúc hoặc cầu ngự thủ.
Trương Hằng không tốn quá nhiều thời gian tìm được một thương nhân Tây Dương có ý định thuê người phiên dịch, người này tên là Gabriel, một người Pháp đi cùng đoàn thương nhân đến Kinh Đô, thương thảo một mối làm ăn sợi bông với các thương nhân bản địa. Nhưng có vẻ Gabriel không chỉ quan tâm đến việc buôn sợi bông, dường như còn có những dự định khác, có điều những việc muốn làm không tiện nói với những người khác trong đoàn, nên không thể dùng người phiên dịch của đoàn.
Đang lo lắng không biết tìm ở đâu người Nhật Bản có thể hiểu được tiếng Pháp, thì Trương Hằng tự đưa tới cửa, Gabriel mừng rỡ, vung tay chi thẳng một tiểu phán tiền lương mỗi ngày, tiểu phán là một loại tiền kim loại thông dụng thời Edo, một tiểu phán ước chừng một lạng vàng, một lạng vàng ước chừng đổi được sáu mươi monme bạc hoặc bốn quan tiền. Mà lúc này ở Kinh Đô một công nhân một ngày thu nhập tầm bảy mươi văn. Nói cách khác, thu nhập một ngày hiện tại của Trương Hằng xấp xỉ bằng thu nhập làm hai tháng của một công nhân.
Trương Hằng cũng không phải hoàn toàn không biết gì về thị trường phiên dịch, trước khi đến hắn đã tham khảo ý kiến của những người ở bến tàu. Hiện nay ở Nhật Bản nhân tài phiên dịch chuyên nghiệp thiếu hụt rất lớn, nhưng những người có thể giao lưu với thương nhân nước ngoài cũng không còn ít như thời sự kiện Hắc thuyền nữa, thực tế, ngay cả khi Mạc Phủ còn bế quan tỏa cảng, thì Tát Ma, Thường Châu cũng từng lén lút làm ăn với các nước bên ngoài.
Súng sắt Nhật Bản (thực chất là súng hỏa mai) bắt nguồn từ phiên Tát Ma. Lúc đó, một chiếc thuyền buôn Bồ Đào Nha bị bão đánh trôi đến đảo Tane ở phía Nam phiên Tát Ma, vì vậy mà súng sắt Nhật Bản còn được gọi là súng sắt đảo Tane.
Mà nay Mạc Phủ đã mở cửa thông thương được mấy chục năm, những người Nhật Bản đi du học ở Châu Âu cũng không ít, việc phiên dịch không còn giá trị như vậy.
Gabriel ra giá cao hơn giá thị trường gấp đôi, đây là trong tình huống hai người không quen biết nhau, hơn nữa Trương Hằng còn yêu cầu trả trước một tiểu phán, vậy mà Gabriel không do dự lâu liền đồng ý, nên Trương Hằng cũng đoán được chuyện mà thương nhân Pháp này chuẩn bị làm ở Kinh Đô chắc chắn không hề đơn giản.
Nhưng với đao pháp lv3 của Trương Hằng, và kinh nghiệm tích lũy từ mấy phó bản trước, thì cũng không quá lo lắng sẽ gặp nguy hiểm gì, huống hồ bây giờ mặt trời đã xuống núi, chưa chắc hắn còn tìm được người chủ kế tiếp, vì vậy cuối cùng hai người vẫn đạt thành thỏa thuận thuê.
Gabriel trả cho Trương Hằng một tiểu phán xong thì hẹn sáng ngày mai gặp ở trà thất cạnh bến tàu.
Khi Trương Hằng rời bến tàu thì trời đã tối hẳn.
Vì đã ăn no trước khi đến phó bản, nên Trương Hằng chưa thấy đói, nhưng bây giờ hắn nhất định phải tranh thủ tìm chỗ dừng chân.
Thời Edo, Mạc Phủ để khống chế lãnh chúa các nơi đã đặt ra chế độ "sâm cần giao đại" bắt buộc, yêu cầu các lãnh chúa phiên phải luân phiên đến Edo một thời gian, giúp tướng quân Mạc Phủ xử lý chính sự. Tất nhiên đây chỉ là lý do, chủ yếu vẫn là để Mạc Phủ giữ chân các lãnh chúa, giảm bớt thời gian họ ở lãnh địa, đồng thời cũng khiến họ không dám làm bậy ở lãnh địa, nếu không lần tới đến Edo có lẽ sẽ bị bắt.
May mắn là dòng họ Tokugawa cũng rộng lượng, dọc đường họ đã xây dựng không ít nhà trọ, về sau còn phát triển ra lữ lung, có phần giống như khách sạn sau này, không chỉ lo ăn hai bữa mà còn có các thị nữ chuyên phục vụ sinh hoạt hàng ngày cho khách trọ. Nhưng đến cuối thời Mạc Mạt người đi lại ngày càng nhiều, các lữ lung bắt đầu trở nên tạp nham, có những nơi còn cung cấp cờ bạc, mại dâm, thậm chí còn để thị nữ bán dâm.
Về sau các thương nhân ở Osaka là những người đầu tiên tổ chức lên "bọt nước giảng", tương đương như chuỗi khách sạn, thống nhất tiêu chuẩn dịch vụ, từ đó khách có thể an tâm vào ở các khách sạn có treo bảng hiệu của công hội trước cửa.
Nhưng dù là lữ lung, hay "bọt nước giảng", đối với Trương Hằng mà nói cũng chỉ là lựa chọn tạm thời, vì thời gian ở phó bản lần này khá dài, Trương Hằng vẫn thích thuê một phòng ốc riêng của mình hơn. Thấy vẫn còn chút thời gian, hắn không vội đến nhà trọ mà tìm ngay một cò mồi để dẫn hắn đi xem phòng.
Cò mồi là một thiếu niên tầm mười bốn mười lăm tuổi, trông rất lanh lợi, mà bản thân cậu ta cũng là dân ở đây, rất thạo tin tức, rõ ràng mọi chuyện của các nhà. Trương Hằng trả trước cho cậu một trăm văn tiền, hứa hẹn xong việc trả thêm một trăm văn, cậu ta lập tức hăng hái, bỏ cả bữa tối, dẫn Trương Hằng đi khắp các ngõ ngách.
Nhưng mấy căn nhà ở khu vực hoàng kim mà cậu ta hết lời giới thiệu, vị khách lãng nhân này có vẻ không mấy hài lòng. Hai người cứ đi càng lúc càng xa, đến mức phải dùng đèn lồng, Trương Hằng đã định bỏ cuộc, muốn để ngày mai tính tiếp thì bất ngờ khi đến cuối đường, lại có một căn nhà khiến Trương Hằng hai mắt sáng lên.
Bước vào là một tiểu viện, trong sân có cây hoa anh đào, cây Đỗ Mi đang nở rộ, dưới gốc cây là một giếng nước trong mát, bố cục cả tiểu viện ngay ngắn, đơn giản mà đẹp mắt, cửa rào vào nhà rộng rãi, còn có một phòng trà, và đồ dùng cần thiết đều có đủ, theo kiểu sau này thì đạt tiêu chuẩn "xách giỏ vào ở".
Bạn cần đăng nhập để bình luận