Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 303: Môtơ đảng cùng khiên thịt

Hai thiếu niên trượt ván rất nhanh đã đến trước mặt lão đầu Cảnh và Trương Hằng. Mục tiêu của chúng quả nhiên là lão đầu Cảnh, một tên cầm súng giơ lên, chĩa vào lão đầu Cảnh cảnh cáo: "Đừng động đậy, ngoan ngoãn đi với bọn ta một chuyến."
Một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng lão đầu Cảnh, theo bản năng ông giơ tay lên, nhưng chưa kịp nói gì thì đã nghe một tiếng súng vang lên.
Trong khoảnh khắc lão đầu Cảnh nghĩ mình trúng đạn, nhưng ngay sau đó thấy tên trượt ván chĩa súng vào mình ngã gục, vẻ mặt không thể tin nổi.
Mà Trương Hằng đã làm thì làm cho trót, dùng khẩu súng ngắn vừa lắp ghép từ đồ chơi xếp gỗ vui vẻ, xử lý luôn tên trượt ván còn lại.
Lão đầu Cảnh vẫn còn đắm chìm trong kinh hãi: "Cái này... Đây là người tiên sinh G phái tới?"
"Ông còn gì chưa nói với hắn sao? Còn nói lúc trước ông lừa hắn?" Trương Hằng hỏi.
"Không có mà, ta nói hết rồi, đều là tình hình thực tế, tuyệt đối không có một lời gian dối."
"Vậy xem ra không phải người của hắn, nếu không hắn phái người xin ông trở về chẳng phải là ông ngoan ngoãn về sao?"
"Đúng vậy." Lão đầu Cảnh nghe vậy gật đầu liên tục, lát sau ông mới phản ứng lại: "Khoan đã, súng của cậu từ đâu ra?"
"Bí mật thương mại, không thể trả lời." Trương Hằng vừa nói vừa quay người nhặt khẩu súng dưới đất lên.
Lão đầu Cảnh nhìn thấy hai vũng máu tươi, nhịp tim lại bắt đầu tăng cao, thấy Trương Hằng nhặt xong trang bị vẫn đứng yên, ông vội vàng giục: "Đến nước này rồi, chúng ta nhanh chân chạy đi."
Kết quả Trương Hằng nghe vậy lại lắc đầu nói: "Không thoát được đâu, ông không cảm thấy những chiếc xe máy đằng trước và sau lưng chúng ta đến xem náo nhiệt à?"
Nghe Trương Hằng nói vậy, lão đầu Cảnh mới nhận ra không biết từ lúc nào mình đã bị một đám dân chơi xe máy bao vây.
Số người này không ít, hơn ba mươi người, hai người một xe máy, người trước lái xe, người sau cầm đủ loại vũ khí.
Bọn họ hiển nhiên cũng thấy hai xác chết bên đường, đó là lý do bọn họ chưa xông lên ngay.
Nhưng tình thế vẫn vô cùng bất lợi cho hai người.
Dù Trương Hằng có súng, nhưng hắn chỉ có một mình, mà kiến trúc gần nhất có thể ẩn nấp cũng cách đó hơn mười mét. Ngoài ra đối phương cũng có vũ khí nóng, thực tế nhóm người này dừng xe là để dùng súng bắn trước giết Trương Hằng, hai tên trong đó đã giơ súng nhắm vào Trương Hằng, nhất là một tên súng còn có chức năng tự động khóa mục tiêu, có thể dựa vào bản đồ nhiệt khóa trực tiếp mục tiêu, điều chỉnh đường đạn, một kích tất sát.
Nhưng ngay trước khi hắn khóa mục tiêu Trương Hằng chuẩn bị bóp cò, đã thấy Trương Hằng đột nhiên né đến cạnh lão đầu Cảnh, sau đó nhấc ông lên che trước người, như vậy hai người đồ nhiệt hoàn toàn chồng lên nhau.
Trương Hằng trong thời gian này đã nghiên cứu khá nhiều, đối với vũ khí trang bị thời đại này cũng hiểu biết tương đối, vì chỉ có như vậy hắn mới đảm bảo sau này trong chiến đấu không bị chết một cách lãng xẹt, còn việc hắn dùng lão đầu Cảnh làm khiên thịt cũng không chỉ đơn thuần là bán đứng đồng đội.
Thực tế qua lời nói của hai thiếu niên trượt ván trước đó, có thể nghe ra đám người này không đến lấy mạng lão đầu Cảnh, mà là muốn biết gì đó từ miệng ông ta, nói cách khác, thứ họ cần là một lão đầu Cảnh còn sống.
Tin này với Trương Hằng vô cùng quan trọng, vì nó đồng nghĩa với việc trong cuộc chiến tiếp theo, hắn không những không phải lo lão đầu Cảnh chết mà còn có thể lợi dụng buff vô địch từ ông ta.
Thế là tiếp theo lão đầu Cảnh phát hiện mình đã thành bia đỡ đạn cho người bảo tiêu của mình.
Sau khi bảo đảm trước mặt an toàn, Trương Hằng xử lý tên cầm súng phía trước và sau, sau đó xử lý luôn tên cầm nỏ laser bên cạnh, rồi lại đổi đầu súng, viên thứ ba đưa vào ngực tên đổ mồ hôi trán, nhưng lại không thể bóp cò súng kia.
Mà thấy đồng bọn bị bắn chết, những tay lái xe máy còn lại không những không chạy trốn mà ngược lại xông lên.
Dù sao sách lược của Trương Hằng xem như có hiệu quả, vì lo sẽ ngộ sát lão đầu Cảnh, lần này bọn họ chọn dùng vũ khí cận chiến, một thanh dao sắc bén chém về phía eo Trương Hằng.
Xe máy vốn đã có tốc độ cao, lại thêm một nhát chém, tốc độ đó vượt xa người cầm dao chém ra.
Nhưng dù vậy, vẫn bị Trương Hằng tránh được.
Bản thân thân pháp của Trương Hằng đã cực kỳ xuất sắc, mà trong phó bản La Mã, việc luyện tập bộ pháp thích khách lại càng nâng cao khả năng di chuyển linh hoạt, đồng thời những huấn luyện thích khách cũng tăng cường khứu giác với nguy hiểm của hắn, giúp hắn có thể phản ứng sớm.
Nhưng đối thủ của hắn không chỉ là hai người đi chung một xe.
Hắn vừa tránh được một nhát dao kia thì gần như cùng lúc đó lại có một nắm đấm cũng đập thẳng vào mặt Trương Hằng, người ra quyền còn đeo găng tay đấm, phía trên có đinh nhọn trong bóng đêm lộ ra hàn quang, nếu bị một đấm này đánh trúng thì không cần phải nói, đầu của Trương Hằng chắc chắn sẽ có thêm mấy lỗ máu.
Nhưng ngay khi chiếc găng tay sắp nện vào Trương Hằng thì Trương Hằng đã nhanh tay nổ súng bắn chết tay lái xe máy đang lao tới trước, thế là xe máy đột nhiên mất phương hướng, trượt ra khỏi chỗ của Trương Hằng, không những một người trên xe bị quăng ra xa mà chiếc xe máy mất lái còn đâm vào một chiếc xe khác đang chạy tới, tạo thành một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng.
Còn Trương Hằng nhân cơ hội này lại xử lý hai người trên xe, lão đầu Cảnh bên cạnh đã hoàn toàn ngây người. Lúc đầu ông còn bực tức vì Trương Hằng coi mình là bia đỡ đạn, nhất là khi thấy họng súng đen ngòm cứ nhắm vào mình thì tim muốn ngừng đập.
Ông nghĩ tình hình này hai người chắc sẽ viết di chúc ở đây rồi, kết quả sau đó lại thấy Trương Hằng bắt đầu chém giết trong đám đông, một hơi giải quyết sáu tên địch.
Mà đây còn chưa phải kết thúc, chỉ mới bắt đầu thôi.
Vì lo ngại ngộ thương lão đầu Cảnh, đám người xe máy này buộc phải thu vũ khí nóng, mà về sau vì lo ngại thuật bắn giết người lái xe máy của Trương Hằng, vô tình đã khiến tốc độ xe của bọn họ chậm lại, khiến bọn họ trở thành mục tiêu dễ ngắm bắn hơn.
Sau khi mất thêm bốn đồng bọn, tên cầm đầu cuối cùng cũng ra hiệu, nhưng không phải rút lui mà là làm cho mọi người phân tán ra, tìm nơi ẩn nấp, lần này chúng cũng đã khôn ra, không bắn vào chỗ hiểm của Trương Hằng mà đổi sang bắn chân, hiển nhiên nhiệm vụ chúng nhận chỉ cần bảo đảm lão đầu Cảnh còn sống, không phải là không bị trầy da tróc vẩy, trong tình huống bắn chân thì dù có ngộ thương mục tiêu cũng không sao.
Thế là Trương Hằng liền mang theo lão đầu Cảnh đến một tiệm tạp hóa đã đóng cửa cách đó hai mươi mét, nổ súng bắn vỡ kính, sau đó hai người trốn vào sau quầy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận