Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 174: Cái gì là hí kịch tính

Chương 174: Cái gì là tính kịch
Trương Hằng nguyện ý chỉ điểm tên to con này, ngoại trừ cảm nhận về Tirith Philos không tệ, nguyện ý tặng hắn chút danh tiếng bên ngoài, nguyên nhân chủ yếu hơn là hắn cũng cần một trận đấu giác trọng lượng cấp để giúp hắn leo lên vị trí quán quân.
Một đường chiến đấu nghiền ép mặc dù nhìn rất đã, nhưng nếu thời gian kéo dài sẽ khiến người sinh ra cảm giác chán ghét, người xem bắt đầu mong chờ có người xuất hiện khiêu chiến, mang đến uy hiếp cho Trương Hằng, và bây giờ vai trò của Tirith Philos chính là nhân vật này.
Quan trọng hơn cả là hắn phát hiện mình không thể cự tuyệt. Không phải vì hắn không nỡ danh tiếng, mà là Trương Hằng đã cực kỳ thẳng thắn nói cho hắn biết, nếu trong tình huống ngang tài ngang sức mà hắn chọn nhận thua thì e rằng sẽ phải chấp nhận sự thất vọng và phẫn nộ của người xem, nói cách khác, rất có thể hắn sẽ bị người xem yêu cầu xử tử.
Bởi vậy, hiện tại Tirith Philos hoàn toàn không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể phối hợp Trương Hằng hoàn thành trận đại chiến đặc sắc này.
Thế là người xem trên đài rốt cuộc có thể được mãn nhãn, thưởng thức màn quyết đấu giữa hai dũng sĩ giác đấu thực lực siêu quần. Trong đó, Trương Hằng chiến kỹ xuất sắc, thân hình linh hoạt, còn đối thủ của hắn, người khổng lồ Tirith Philos, dù động tác có phần không theo kịp tiết tấu của Trương Hằng, nhưng lại sở hữu khứu giác chiến đấu gần như nghịch thiên.
Dù bước chân của Trương Hằng biến hóa thế nào, hắn luôn có thể phòng ngự trước khi vũ khí của đối phương kịp hạ xuống. Có lúc thậm chí mắt không kịp nhìn, tấm thuẫn lớn của hắn đã đến trước, khiến người xem hô to thần kỳ.
Đương nhiên cũng có một vài người cảm thấy kỳ lạ, tỉ như chủ nhân của trường đấu giác sĩ phía sau Tirith Philos, hắn tràn đầy nghi hoặc.
Vì hắn hiểu rõ thực lực của Tirith Philos. Thấy tên khổng lồ chủ động tìm đến Trương Hằng, hắn tức đến độ muốn giậm chân. Từ khi Trương Hằng lộ thực lực, hắn đã không còn hy vọng quán quân nữa. Hắn chỉ muốn Tirith Philos nhân cơ hội biểu diễn lần này tích lũy chút nhân khí để sau này dễ bán vé. Nhưng không biết có phải do Nữ Thần Vận Mệnh cuối cùng cũng để ý đến hắn.
Những đối thủ cạnh tranh cùng đài với Tirith Philos, như Satonolos, đột nhiên gặp chuyện xui xẻo, mất dây xích vào thời khắc quan trọng, biểu hiện tệ hại. Thậm chí có người đến giờ vẫn chưa giải quyết được đối thủ vòng một. Vì vậy, chủ nhân Tirith Philos hy vọng Tirith Philos đừng sớm gặp Trương Hằng như vậy, nên đánh bại thêm vài đối thủ, thể hiện thực lực của mình. Như vậy cũng coi như có tiếng tăm ở thành Rome.
Nhưng không ngờ tên to con này lại không biết suy nghĩ gì, lại không né tránh Trương Hằng như những người khác.
Thế là rắc rối đến rồi. Chủ nhân Tirith Philos lo lắng Tirith Philos sẽ bị Trương Hằng đánh bại chỉ trong vài chiêu, công sức nửa ngày hắn bỏ ra để tích lũy nhân khí sẽ tan thành mây khói, bỏ lỡ cơ hội tốt khó có được lần này.
Đáng tiếc sự việc đã đến nước này, ngoài cầu nguyện Tirith Philos đừng thua quá nhanh ra, hắn không còn cách nào khác.
Kết quả, không ngờ Tirith Philos lại mang đến cho hắn niềm vui khó tin, tên dũng sĩ giác đấu khổng lồ này là người duy nhất có thể đánh có qua có lại với Trương Hằng.
Nhưng vấn đề là, Tirith Philos này có còn là Tirith Philos mà hắn biết không?
Hắn quá quen thuộc với quân át chủ bài dũng sĩ giác đấu này của mình. Từ khi mua Tirith Philos về, tìm thầy cho Tirith Philos, từng chút một khai phá tiềm năng của Tirith Philos, hắn không hề lãng phí chút công sức và thời gian nào.
Nói cách khác, Tirith Philos là người mà hắn nhìn từng chút một trưởng thành đến độ cao ngày hôm nay, cho nên hắn hiểu rõ Tirith Philos nặng bao nhiêu cân.
Nhưng hiện tại, hắn lại nhìn thấy một Tirith Philos có chút xa lạ trên sân đấu. Mỗi khi hắn cho rằng không thể đỡ được chiêu này thì Tirith Philos lại luôn dùng biểu hiện xuất sắc để đập tan dự đoán bi quan của hắn, như thể đang chứng minh cho hắn thấy câu "kẻ sĩ xa cách ba ngày, phải nhìn bằng con mắt khác".
Chẳng lẽ nói tên to con này đột nhiên khai khiếu, hay trước đây đã che giấu thực lực, kỳ thực hắn luôn mạnh hơn so với biểu hiện ra? Vấn đề là hắn ẩn giấu thực lực để làm gì? Chẳng lẽ muốn chạy trốn? Hay là chờ cơ hội cho chủ nhân này một đòn chí mạng?
Càng nghĩ càng kinh dị a.
Trong khi chủ nhân Tirith Philos trên khán đài đang lo lắng thì ở phía dưới, trận chiến ngày càng trở nên căng thẳng.
Khi dũng sĩ giác đấu khổng lồ một lần nữa đón được đòn công kích của Trương Hằng bằng một động tác đột nhiên thông suốt, hắn cuối cùng không nhịn được, thở hồng hộc nói: "Cũng... cũng được rồi nhỉ? Chúng ta đã đánh nhau không ít thời gian, ta nghĩ khán giả chắc cũng đã thỏa mãn rồi."
Và ngay sau đó, hắn cuối cùng nghe được câu nói tha thiết ước mơ: "Ừ, cũng gần đến lúc thu tay rồi."
Nghe vậy, Tirith Philos thậm chí còn sinh ra cảm giác được giải thoát.
Trước đây chưa từng có trận đấu giác nào khiến hắn mệt mỏi đến thế. Rõ ràng hai bên đang cân tài cân sức nhưng hắn lại cảm thấy mình không còn là dũng sĩ giác đấu nữa mà là một diễn viên trong gánh hát, tay cầm kịch bản diễn từng bước một. Mãi mới hết màn diễn, vừa nghĩ đến có thể đi thư giãn một chút thì cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc. Sau đó hắn nghe Trương Hằng nói tiếp: "Đoạn kết phải có tính kịch một chút mới gây ấn tượng sâu sắc."
"Cái...cái gì là tính kịch?" Tirith Philos giờ đã hoàn toàn biến thành một học sinh ngoan ngoãn, chỉ muốn trận chiến vô vị này mau chóng kết thúc.
"Lát nữa ta sẽ công về phía ngươi, ngươi dùng khiên đỡ đòn công kích của ta, khoảng đến kiếm thứ mười một sẽ có sự cố. Kiếm của ta sẽ chém vào khiên của ngươi, lúc này cơ hội phản công của ngươi sẽ đến."
"Cái gì? Ta còn có cơ hội phản công?" Tirith Philos suýt nữa thì khóc lên.
"Đúng vậy, phải ngẩng cao đầu lên."
"Vậy ta phản công thế nào?" Tirith Philos khiêm tốn hỏi.
"Cứ dựa theo thói quen chiến đấu bình thường của ngươi là được."
Tirith Philos muốn nói, ta đang bị ngươi chỉ đạo nên quên cả thói quen chiến đấu bình thường của mình rồi, nhưng may mà lời đến miệng lại bị hắn nuốt vào, biến thành "Ta hiểu rồi."
"Yên tâm, sẽ nhanh kết thúc thôi." Trương Hằng an ủi.
"Tốt nhất là vậy." Tirith Philos bây giờ nghiêm túc nghi ngờ sự thành tín của ai đó. Đến chuyện ép người ta diễn kịch còn làm được thì chắc hẳn cũng không phải người thành thật tốt đẹp gì.
May mà sau đó Trương Hằng thật sự bắt đầu chuyển động, dùng một bộ liên kích đẹp mắt mở màn cho trận chiến cuối cùng này.
Tirith Philos cũng không thể không gắng gượng tinh thần, dùng tấm thuẫn đỡ lấy đòn tấn công dồn dập của Trương Hằng. Lúc đầu, hắn vẫn hơi nghi ngờ Trương Hằng, nhưng khi đếm đến kiếm thứ mười một, một thanh Ba Tư kiếm của Trương Hằng cắm hoàn toàn chính xác vào tấm khiên của hắn. Thế là Tirith Philos nắm bắt cơ hội này, hắn không vung kiếm mà dùng tấm thuẫn húc tới.
Đây là phán đoán tại trận của một dũng sĩ giác đấu đỉnh cao, bởi vì vung kiếm mất nhiều thời gian hơn, mà tấm thuẫn lại gần Trương Hằng hơn. Dùng tấm thuẫn va chạm trước, khiến đối phương mất thăng bằng rồi sau đó thêm một kiếm kết liễu thì hiệu quả sẽ tốt hơn.
Và tình huống thực tế cũng đúng là như vậy, Trương Hằng bị đâm đến lảo đảo, khán giả trên đài bật ra những tiếng kinh hô đầy lo lắng, nhưng ngay sau đó họ lại thấy Trương Hằng buông tay khỏi thanh Ba Tư kiếm đang mắc kẹt, rồi thuận thế ngã xuống đất, tránh được một kiếm tiếp theo của Tirith Philos.
Tirith Philos phản ứng rất nhanh, lập tức dùng khiên đập xuống Trương Hằng đang ở dưới đất, nhưng trước khi nện, còn khách sáo nhắc một tiếng: "Ta đập đây."
Kết quả, khi hắn vung tay lên, tấm khiên cũng đồng thời mở rộng ngực của mình. Sau đó, Trương Hằng không biết bằng cách nào từ dưới đất lại nhanh chóng đứng dậy, không chỉ tránh được tấm khiên đang nện xuống, mà còn áp sát đến trước mặt Tirith Philos. Lúc này Tirith Philos thật sự hoảng sợ, theo bản năng vung kiếm về phía Trương Hằng, nhưng động tác cuối cùng vẫn chậm mất nửa nhịp. Cuối cùng, khi đoản kiếm của hắn còn cách cánh tay của Trương Hằng mấy centimet thì Trương Hằng đã đưa một thanh Ba Tư kiếm khác lên chống vào ngực của Tirith Philos.
Trọng tài nhìn tư thế của cả hai người rồi cuối cùng xác nhận Trương Hằng chiến thắng, trên đài lập tức bùng nổ một tràng hoan hô đã nén lâu. Còn Tirith Philos, kẻ bại trận, không những không thất vọng khổ sở mà còn lộ ra nụ cười lâu ngày, cứ như thể người chiến thắng là hắn vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận