Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 27: Tất cả đều là bọt biển

"Những người kia là ai?" Tần Trăn nhìn bóng lưng nhóm người cải tiến xe câu lạc bộ kia rời đi, hỏi.
"Trước đó tình cờ quen biết." Trương Hằng nói.
"Bọn họ có vẻ rất khâm phục ngươi, còn để ngươi dạy cho bọn họ vài chiêu, dạy cái gì vậy?" Tần Trăn hiếu kỳ hỏi.
"Chắc là dạy cách drift xe Santana." Trương Hằng thật tình nói.
"Ha ha ha ha." Trì Giai nghe vậy phì cười, ôm bụng nói, "Trước đó tớ thấy cậu không thích tham gia hoạt động tập thể, cũng không gia nhập hội nhóm nào, còn tưởng cậu là người rất khô khan và nhạt nhẽo, không ngờ lại nói chuyện hài hước vậy, khó trách có thể khiến Bách Thanh nhà tớ mê mẩn."
Bách Thanh nghe vậy mặt đỏ bừng đẩy Trì Giai ra, "Đừng nói bậy."
… Việc nhỏ xen giữa xảy ra trước khi buổi hòa nhạc bắt đầu không những không phá hỏng tâm trạng phấn khích của mọi người mà ngược lại còn khiến quan hệ giữa bốn người xích lại gần nhau hơn rất nhiều, ngay cả Bách Thanh có chút câu nệ trước đó giờ cũng đã trở lại bình thường, cùng nhau bàn tán về những bộ phim và trò chơi mới ra gần đây.
Trương Hằng cũng lúc này mới biết, Bách Thanh lại là một người nghiện game, Super Mario, Hồn Đấu La, Pokémon, Zelda những trò chơi kinh điển của Nintendo này cô đều đã phá đảo hết.
Khó trách cô bé này mỗi ngày làm bài tập nhanh như vậy.
Bốn người cùng nhau ăn xong đồ ăn, sân vận động bên kia cũng bắt đầu soát vé vào chỗ, mọi người trên quảng trường đều tự tìm khu vực khán đài của mình, Tần Trăn phát que huỳnh quang tiếp ứng cho mỗi người, sau đó mọi người cùng đi theo dòng người vào sân.
Khu VIP ở tầng thấp nhất, trên thực tế là khu sân bóng bị ngăn cách ra và sắp xếp thêm ghế.
Anh họ Tần Trăn cũng xem như làm đúng trách nhiệm, mua được vé ở khu VIP vị trí trung tâm gần phía trước, chính đối diện sân khấu lớn.
Với khoảng cách này, không cần mượn màn hình lớn bên cạnh cũng có thể nhìn thấy tương đối rõ ràng màn biểu diễn trên sân khấu.
Lúc này Trì Giai lại oán trách Trương Hằng không nói sớm, nếu không cô đã mang theo sạc dự phòng rồi, bây giờ điện thoại chỉ còn chưa đến ba vạch pin, lát nữa chỉ có thể tiết kiệm quay phim.
Sau một khoảng thời gian hò hét cổ vũ, các fan ca nhạc cuối cùng cũng tìm được chỗ ngồi của mình, ánh đèn rốt cục tắt, điều này cũng báo hiệu buổi hòa nhạc chính thức bắt đầu.
Trong lúc mọi người đang ngóng cổ tìm kiếm GEM ở đâu thì Bách Thanh lại đột nhiên quay đầu sang, ánh mắt dừng lại một lát trên sườn mặt Trương Hằng trong bóng tối.
Người sau tựa hồ có chút nhận ra, quay đầu lại cười với cô, đúng lúc này nhạc nền vang lên, GEM đứng trên giàn giáo, từ dưới sân khấu nâng lên, một chùm ánh đèn chiếu lên người nàng, khiến nàng trong nháy mắt trở thành tiêu điểm của cả khán phòng.
Tần Trăn và Trì Giai hưng phấn cùng những người hâm mộ khác vung vẩy que huỳnh quang trong tay, trong chốc lát cả sân vận động đều biến thành biển que huỳnh quang.
GEM cũng không hổ danh "tiểu sắt phổi", câu đầu tiên liền khuấy động không khí hiện trường.
Trước đó Trương Hằng cũng từng nghe vài buổi hòa nhạc, phải thừa nhận, tuy GEM cũng có một số scandal, nhưng giọng hát của nàng quả thật là hàng đầu, ổn định, số lần gặp sự cố trong buổi hòa nhạc cũng tương đối ít, vừa mở miệng đã ném một quả "bom nguyên tử" cỡ nhỏ giữa sân khấu, trải nghiệm nghe nhìn trực tiếp vẫn rất tuyệt.
Trong hai tiếng rưỡi sau đó, cả bốn người đều đắm chìm trong buổi hòa nhạc, ngay cả Trương Hằng cũng tạm thời quên mất tuyến chính của phó bản lần này.
Bỏ qua những dị tộc kia thì phó bản lần này tựa như quay lại cuộc sống cấp ba, không còn áp lực học hành và thi cử nặng nề, Trương Hằng ngược lại phát hiện ra rất nhiều chi tiết trước kia mình đã bỏ qua.
Tình cảm thời niên thiếu luôn mơ hồ không rõ ràng, không hề giống như khi trưởng thành phải cân nhắc đi tính lại, so đo báo đáp, nói tóm lại chính là ta thích ngươi, cho nên khi nhìn vào mắt ngươi đều mang theo nụ cười dịu dàng, thậm chí không cần phải thật sự ở bên nhau, chỉ cần nhìn thoáng qua từ xa cũng đã cảm thấy lòng đầy vui vẻ.
Đã từng nghĩ đến sau này, nhưng đối với đám người này mà nói thì sau này quá xa xôi, ngoại trừ số ít người quá sớm trưởng thành, đa phần mọi người đều không có một khái niệm hay quy hoạch quá rõ ràng về tương lai, khi đó thời gian dường như kéo dài như mùa hè bất tận này.
Các thiếu niên thiếu nữ khát vọng trưởng thành mãi đến khi hoàn thành quá trình lột xác mới giật mình nhận ra, hóa ra trưởng thành không hề tốt đẹp như tưởng tượng, thế giới cũng khác xa so với trong mộng.
Thời đại tươi đẹp nhất trên thực tế đã sớm vô tình bị họ bỏ lại phía sau....
… Buổi hòa nhạc đạt đến cao trào trong một bài "Bọt Biển", bài hát này GEM phát hành vào năm 12, nhưng phải đến năm 14 khi cô tham gia Tôi Là Ca Sĩ mới thực sự nổi tiếng, bây giờ cơ bản là ca khúc vàng quốc dân.
Trên sân khấu GEM đổi sang một chiếc váy dài, một tay cầm micro một tay nắm lấy một dải lụa màu tím trong suốt, dải lụa bị máy quạt gió thổi tung bay, bay lên sau lưng nàng, khiến nàng trông như muốn bay khỏi sân khấu.
"Thật xinh đẹp," Trì Giai ngưỡng mộ nói, "lớn lên tớ cũng muốn làm ca sĩ."
"Vậy tớ làm người đại diện kiêm bảo tiêu cho cậu." Tần Trăn vừa vung que huỳnh quang vừa nói, anh ta hát theo, cổ họng đã khàn đi một chút.
"Không muốn, cậu làm bảo tiêu thì chắc chắn sẽ đánh fan cuồng mất thôi." Trì Giai liếc mắt, "Sau đó tớ lại lên top tìm kiếm hot ngay ngày hôm sau."
"Trong mắt cậu tớ bạo lực vậy sao?" Tần Trăn gãi đầu.
"Tương lai cậu vẫn nên đi chơi bóng rổ đi, chẳng phải cậu thích bóng rổ nhất sao?"
"Nghe cũng hay."
Buổi hòa nhạc hai tiếng rưỡi như chớp mắt đã kết thúc, trong tiếng hò reo của đám fan hâm mộ GEM hát thêm hai bài nữa rồi mới hoàn toàn hạ màn.
Đi ra khỏi sân vận động thì cũng đã gần mười rưỡi tối, vẫn có người còn đang ngâm nga giai điệu lúc nãy, bên ngoài trạm xe buýt toàn là người đang chạy về nhà, cũng có người đứng ven đường giơ tay vẫy xe, ánh mắt thèm thuồng kia như sư tử đi săn nhím trên thảo nguyên châu Phi.
Biết tối nay sân vận động có buổi hòa nhạc, nên đã có rất nhiều tài xế taxi chờ sẵn ở đây, nhưng vẫn trong tình trạng "sư nhiều cháo ít", những người còn lại chỉ có thể tiếp tục chờ đợi.
Cân nhắc thời gian đã khá muộn. Trương Hằng đề nghị đi bộ một đoạn rồi mới bắt xe, trước tiên đưa các bạn nữ về, Tần Trăn không có ý kiến, vừa hay Trì Giai và Bách Thanh ở gần nhau, tiện đường, còn Trương Hằng và Tần Trăn lại ở cùng một khu dân cư, đưa xong mọi người rồi cùng nhau về cũng tốt.
Xe taxi đến trước khu nhà Trì Giai, Trì Giai vừa xuống xe liền liếc mắt ra hiệu cho Tần Trăn đang ngồi ở ghế phụ, anh ta lập tức hiểu ý, nói "Tớ đưa cậu xuống lầu nhé." Sau đó anh ta lại nói với Trương Hằng, "Lát nữa cậu cứ đến đây tìm tớ là được."
Trương Hằng ừ một tiếng, Trì Giai đã kéo Tần Trăn xuống xe.
Thế là ghế sau chỉ còn lại Bách Thanh và Trương Hằng, hai người cũng không nói gì thêm, cho đến khi Trương Hằng đưa Bách Thanh đến chân cầu thang nhà cô.
Bách Thanh không trực tiếp lên lầu mà đứng tại chỗ nhìn Trương Hằng nói, "ừm, thì, hôm nay cám ơn cậu, xem buổi hòa nhạc tốn nhiều tiền không."
"À, không có đâu, trước đó rút thưởng ở siêu thị cũng lời được tầm hai mươi vạn rồi."
Bách Thanh mở to mắt, "Siêu thị nào thế, nhất định phải cho tớ biết."
"Chậm chân rồi, giải thưởng lớn bị tớ rút hết rồi." Trương Hằng nói.
"..."
"Tớ mới phát hiện hóa ra cậu cũng rất hay nói nhảm." Bách Thanh mỉm cười, nhưng đúng lúc này, từ phía hành lang đột nhiên vang lên một tràng tiếng bước chân dồn dập, sau đó có thứ gì đó lao vào cánh cửa sắt của khu nhà, làm cánh cửa rung lên, đồng thời còn hét lên, "Cứu mạng! G·i·ế·t người!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận