Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 83: Tường

Chương 83: Một vòng trò chơi ngoài định mức thực ra rất dễ hiểu, không phải ai cũng như Trương Hằng một phó bản ở lì một năm rưỡi, tuyệt đại đa số người cho dù học được kỹ năng mới trong phó bản, cấp bậc cũng không quá cao, điều này giống như cho bọn họ cơ hội tiếp tục hoàn thiện và nâng cao kỹ năng trong game. Tuy nhiên, giá 500 điểm trò chơi cũng khá cao, Trương Hằng trải qua ba lượt chơi, điểm tích lũy trên người mới vừa đạt trăm điểm, tính ra thì ít nhất hắn còn phải qua 10 vòng chơi nữa mới tích được nhiều điểm như vậy, nếu không có con đường tắt nào khác, món hàng này chắc ít người mua được. Nhưng đây chưa phải thứ đắt nhất trong danh sách, Trương Hằng tiếp tục xem xuống dưới, lại thấy một món đồ khác giá 800 điểm trò chơi. Đó là – Thẻ miễn trừng phạt khi nhiệm vụ thất bại. Đúng như tên gọi, tấm thẻ này có thể giúp người chơi tránh được trừng phạt khi nhiệm vụ thất bại. Ngay cả Trương Hằng cũng thấy có chút động lòng, ba lượt chơi trước mắt hắn đều suôn sẻ vượt qua, trong đó vòng thứ nhất và thứ ba nhiệm vụ chính tuyến đều thuộc loại sinh tồn, nếu nhiệm vụ thất bại thì người chơi cũng t·ừ n·a·y t·rở đ·i, thẻ miễn trừng phạt xem ra cũng vô dụng. Nhưng những phó bản kiểu như Tokyo trôi dạt thì khác, nếu không hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến, Trương Hằng không biết khi đến kỳ hạn về người chơi sẽ phải đối mặt với trừng phạt như thế nào. Nếu điểm tích lũy đủ, mua một thẻ miễn trừng phạt để phòng thân cũng không tệ. Ngoài ra, Trương Hằng còn thấy ở cuối giao diện một vật phẩm tên là Thẻ hội viên vĩnh viễn điểm trò chơi số 137, giá 999 điểm, tuy nhiên thứ này có vẻ hơi khả nghi. Theo như lời giải thích của cô gái pha rượu, người chơi có thẻ hội viên khi tiêu điểm trong trò chơi sẽ được giảm 20%, còn có đáng hay không thì tùy vào sự phán đoán của mỗi người chơi. Trương Hằng xem qua cả danh sách dài nhưng không thấy đạo cụ trò chơi, ngoài một vòng trò chơi ngoài định mức và thẻ miễn trừng phạt, đa số các vật phẩm đều có thật, như chim cánh cụt là loài bản địa trên Địa Cầu, cùng lắm chỉ khó kiếm hơn một chút, trong khi điểm trò chơi chỉ cần 1 điểm là có, lại còn bao vận chuyển, xét theo một góc độ nào đó thì đúng là rất có tâm. Tất nhiên, việc có ai mua hay không lại là chuyện khác.... Thời gian một tuần trôi qua trong nháy mắt, cuối kỳ sắp đến, gần đây trong trường đâu đâu cũng thấy sinh viên nước rút ôn thi, thư viện ngày nào cũng quá tải, người xếp hàng từ sáng sớm thậm chí kéo dài ra đến tận cửa phòng ăn, Trương Hằng cũng đành phải điều chỉnh lại thói quen sinh hoạt của mình, ban ngày đi đến phòng gym và sân bắn cung rèn luyện, buổi tối chờ đến 12 giờ, sau khi vào thế giới tĩnh lặng, hắn sẽ rót một ly cà phê, rồi đến tiệm sách vắng người để ôn bài. Thật ra Trương Hằng rất ít t·r·ố·n học, ngoại trừ lần ngoài ý muốn bị điểm danh môn tiếng Anh, những lúc khác đều khá tích cực, nên cũng không có nguy cơ trượt tín chỉ gì, nhưng vì thời gian trong mỗi vòng chơi quá dài, nhiều thứ đã quên gần hết, ngược lại cần phải ôn tập lại từ đầu. Nhưng hành động này của hắn lại trở nên khá khác biệt trong mắt người khác, khi mọi người đều đang cuống cuồng chuẩn bị thi cuối kỳ, chỉ có mình hắn là thản nhiên đi lại khắp nơi, Trần Hoa Đống trong phòng ngủ giờ cũng hiếm khi dậy sớm, mỗi ngày mặt mày đau khổ học thuộc bài, nhìn thấy ai đó đeo cung tên rời khỏi ký túc xá cũng không khỏi trợn trắng mắt. Hơn nữa điều đáng ghét nhất là Trương Hằng đi từ sáng đến tối mịt mới về, gần như đến giờ giới nghiêm mới trở về trường, Trần Hoa Đống hoàn toàn không hiểu người kia lấy đâu ra thời gian mà chuẩn bị thi.... Hôm nay Trương Hằng có cảm giác khá tốt, ở cự ly 50m, bắn bia di động, 10 mũi tên đều trúng hồng tâm, bỏ qua ánh mắt thèm thuồng của huấn luyện viên, hắn uống một ngụm nước khoáng. Vừa kết thúc vòng thứ ba, còn rất sớm mới đến vòng thứ tư, hắn không ép mình phải gò bó thời gian, sau khi tập bắn cung xong, không đến phòng gym mà đi cho bồ câu ăn ở c·ô·ng viên, buổi tối còn đến sân vận động xem đá bóng. Đến khi kết thúc đã 10 giờ rồi, Trương Hằng không đi tàu điện ngầm, mà quyết định chạy bộ về trường, trên đường khi đi qua một con hẻm nhỏ, nhìn thấy hai người vô gia cư đang lục lọi đồ ăn trong thùng rác. Nhìn dáng vẻ có vẻ là hai bà cháu, cả hai đều mặc quần áo rách rưới, người lớn tuổi lật từ trong thùng rác ra nửa hộp gà rán cùng hai túi đồ ăn thừa, mở ra, gọi đứa cháu trai đang ngồi xổm bên tường đến ăn, ngẩng đầu lên thấy Trương Hằng đột ngột dừng bước ở phía xa, rồi tăng tốc chạy nhanh sang. Có lẽ hai người trước đây đã bị đám lưu manh gần đây bắt nạt không ít, trong mắt đều lộ vẻ sợ hãi, người lớn tuổi hơn còn lóng ngóng làm rơi cả túi đồ trên tay, theo bản năng kéo đứa bé vào trong n·g·ự·c mình, nhưng ngay sau đó, một thứ gì đó nhỏ giọt lên vai bà ta. Từ góc độ của Trương Hằng có thể thấy rất rõ, mảng tường gạch sau lưng bà lão như bị pho mát nung chảy, chất lỏng màu đen đầu tiên là rơi trên vai bà, sau đó bắt đầu bao trùm lấy cả người bà. Đứa cháu trai tầm 7, 8 tuổi có vẻ bị dọa sợ, bê nửa hộp gà rán đứng đơ người ra. Trương Hằng hành động rất nhanh, ngay lập tức xông đến, túm lấy tay bà lão nhặt ve chai, nhưng lực lượng của chất lỏng màu đen mạnh hơn hắn tưởng, nó có thể tự do thay đổi giữa dạng lỏng và rắn, Trương Hằng kéo một cái mà hoàn toàn không lay chuyển được. Hắn còn chưa dùng hết sức, nhưng thật ra có mạnh hơn nữa cũng vô nghĩa, vì người chịu đựng không nổi trước hết sẽ là cơ thể của bà lão nhặt ve chai. Khi Trương Hằng vẫn đang suy nghĩ xem có cách nào khác không, chất lỏng màu đen đã thừa cơ bao phủ nửa thân thể bà lão, mà thứ này dường như cũng không phải là vô thức, tuy bắt được con mồi, nhưng rõ ràng vẫn chưa đủ, nó men theo cánh tay bà lão mà t·ấ·n c·ô·n·g Trương Hằng. Trương Hằng phản ứng cực nhanh, rút tay về ngay khoảnh khắc cuối cùng, rồi nhấc bổng cậu nhóc đang đơ ra bên cạnh lên, cậu ta đến lúc này mới hoàn hồn, bắt đầu giãy giụa kịch liệt, có vẻ là muốn chạy đến cứu bà mình, nhưng chất lỏng màu đen bên kia còn nhanh hơn, trong vòng chưa đến một phút, bà lão đã hoàn toàn bị bọc kín, sau đó từ từ chui vào trong bức tường. Thêm nửa phút nữa, trong con hẻm chỉ còn lại Trương Hằng và cậu bé nhặt ve chai trong tay. Trương Hằng đau nhói ở tay phải, cậu nhóc đã c·ắ·n vào cánh tay hắn, rồi vùng ra khỏi tay, chạy đến bức tường gạch, ngã khuỵu xuống đất, nhưng dù có khóc thét thế nào, bức tường vẫn không hề có chút thay đổi, mọi thứ vừa diễn ra chẳng khác nào một cơn ác mộng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận