Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 17: Hoang đảo cầu sinh thiên (mười một)

Chương 17: Đảo hoang cầu sinh (mười một)
Trương Hằng tỉnh lại sau giấc ngủ, thấy Bear đang nướng con mãng xà suýt chút nữa nuốt chửng hắn tối qua.
“...”
“Trương, ngươi tỉnh rồi à, vừa hay ăn sáng luôn.” Nhà thám hiểm dùng cành cây nhỏ trong tay khều đống lửa, điều chỉnh ngọn lửa, rồi chỉ vào đống đồ vật bê bết m.á.u tươi một bên, “Da rắn này, ta vừa lột ra, dọn dẹp sạch sẽ rồi có thể dùng làm túi nước, kín hơn cả thùng gỗ, hoặc có thể làm quần áo mặc vào có hiệu quả hạ nhiệt, trời nóng nực rất hữu dụng.”
“Chuyện tối qua cảm ơn.” Trương Hằng ngồi dậy từ dưới đất, nói lời cảm ơn với Bear, hắn vẫn thấy dấu đỏ hằn trên cánh tay mình.
“Này, không cần khách sáo, ngươi cũng đã cứu ta trên biển rồi, ở nơi hoang dã muốn sinh tồn phải giúp đỡ nhau chứ sao?” Bear xếp mấy xiên rắn nướng đã xiên vào nhau bằng cành cây đưa cho Trương Hằng.
Anh định từ chối, nhưng nghĩ lại có lẽ đây là lần duy nhất trong đời anh được ăn thịt mãng xà mà không phải vào tù, nên vẫn nhận lấy.
Cắn một miếng thử, thấy vị thế mà không tệ lắm, không quá tanh, hơi giống thịt gà nhưng lại nhiều gân hơn.
Nhớ lại tối qua chính con vật này suýt lấy mạng mình, Trương Hằng quả quyết quyết định ăn thêm hai miếng nữa…
…Ăn sáng xong, hai người tiếp tục lên đường.
Bear tiếp tục phát huy vai trò của người dẫn đường, vừa dùng dao nhỏ mở đường phía trước, vừa giảng giải cho Trương Hằng các loài sinh vật gặp trên đường đi.
“Tối qua chúng ta gặp con mãng xà đó không phải thợ săn duy nhất trong rừng này, vì lúc ăn, rắn thường sẽ nuốt chửng toàn bộ con mồi từ đầu, mắt của chúng không tốt lắm, có khi còn có chuyện con mồi quá lớn làm nứt bụng của nó ra, nhưng khả năng tiêu hóa của loài rắn rất lợi hại, thường thịt và xương đều có thể tiêu hóa hết, còn mấy bộ xương động vật ta thấy trước đó có vài bộ còn khá nguyên vẹn, không giống như c.h.ế.t vì rắn.”
Trương Hằng lặng lẽ ghi nhớ những kiến thức này, nhiều thứ trông vô dụng nhưng không chừng có lúc phát huy được tác dụng.
Ví như, Eder và gã quần đùi không hề dạy anh cách làm muối từ nước biển, nhưng nhờ một video ngắn anh xem được trên trang web mưa đ.ạ.n mà anh đã dùng phương pháp làm nóng kết tinh và lọc đi lọc lại để có được muối ăn tương đối tinh khiết, giúp đồ ăn ngon hơn.
Nhắc đến chuyện này, lúc còn học tiểu học Trương Hằng từng theo ông ngoại đi một chuyến đến Xishuangbanna, công viên rừng rậm nơi đó để lại ấn tượng rất sâu trong anh.
Nhưng nơi đó dù sao cũng đã qua khai thác, để đảm bảo an toàn cho du khách nên chỉ mở một phần nhỏ, còn rừng mưa nhiệt đới thuần túy tự nhiên như này thì đây là lần đầu Trương Hằng được thấy, thêm nữa, theo Bear thì hệ sinh vật ở đây rất phong phú. Điều này khiến Trương Hằng mở mang tầm mắt.
Ví như anh từng thấy một loài ếch xanh nhỏ có bụng hơi trong suốt bên đường, dài chỉ 1-2 centimet, từ bên dưới có thể thấy rõ tim, gan và hệ tiêu hóa của nó, rất thần kỳ.
“Ếch thủy tinh thường nghỉ ngơi nhiều trong rừng mưa nhiệt đới ở Nam Mỹ, hiện trên toàn thế giới đã biết 134 loài ếch thủy tinh, trong đó 60 loài gần như tuyệt chủng.” Nhà thám hiểm vừa nói vừa cầm sinh vật nhỏ trên tay thả nhẹ lên chiếc lá.
“Thế còn cái này thì sao?” Trương Hằng chỉ vào phần u nhô ra giống cục bướu trên cây, phía trên còn mọc ra cả cành cây mới.
“À, đó là dương xỉ sừng hươu, loài phụ sinh, lúc mới nhú có màu xanh nhạt, khi trưởng thành chuyển thành màu nâu nhạt, chúng thường phụ sinh trên thân cây hoặc cành của cây khác, rất hay gặp trong rừng mưa nhiệt đới.”
Ngoài ra, Trương Hằng còn nhìn thấy mèo dơi, nhưng con vật này không phải mèo cũng chẳng phải dơi, nó mọc đôi cánh giống dơi, bao bọc lấy cổ, tứ chi và đuôi, lúc xòe ra thì nó có thể lượn trên không, nhìn rất biết chơi; Nhện nhảy Bagheera Kiplingi, loài nhện ăn chay duy nhất trên thế giới, ăn lá mầm, tên nó quá khó đọc, Trương Hằng và Bear xác nhận đi xác nhận lại ba lần mà vẫn không thể tin nổi; chim Thiên Đường, còn gọi là chim t.h.i.ê.n đường, tiếng kêu nghe giống tiếng súng nổ, lúc nghe thấy lần đầu khiến Trương Hằng giật mình, nhưng vẻ ngoài của nó rất đẹp, nhất là bộ lông đuôi và màu sắc thay đổi dần….
Bear không nhịn được nói một câu cảm thán, “Nơi này đúng là thiên đường sinh vật mà, đây là lần đầu ta thấy nhiều loài động thực vật nhiệt đới khác khu vực tụ tập ở cùng một chỗ, thật là không thể tưởng tượng nổi, nhà sinh vật học mà biết thì nhất định sẽ yêu chết nơi này mất.”
Ngay lúc này, chân Trương Hằng hình như lại giẫm lên thứ gì đó, anh khom lưng xuống, nhặt lên một chiếc răng của loài vật gì đó không rõ, phía dưới còn có một lỗ thủng tròn.
“Thứ này giống đồ thủ công, lỗ tự nhiên thường không được quy tắc thế này.” Bear cầm chiếc răng, xem kỹ rồi nói, “Ta từng nghe một số thổ dân sẽ dùng răng của con mồi làm trang sức đeo trên cổ để khoe khoang sự mạnh mẽ, con mồi càng lợi hại thì càng chứng tỏ chúng mạnh, như vậy lúc chọn bạn đời cũng sẽ dễ dàng chọn được người mình ngưỡng mộ, ta có một người bạn, để cưới được cô gái xinh đẹp nhất trong bộ tộc đã một mình đến thảo nguyên săn sư tử, kết quả là đi không về nữa.”
“…” Người nước ngoài đúng là ít có lý do riêng, Trương Hằng không có bình luận gì về chuyện này, so ra thì anh quan tâm hơn một chuyện khác, “Vậy trên đảo này còn có thổ dân sinh sống sao? Không lẽ là bộ tộc ăn thịt người đấy chứ.”
Bear lắc đầu, “Khả năng không lớn, diện tích hòn đảo này vốn không lớn, ngươi nói ngươi sống ở đây hơn một năm rồi, nếu có người khác trên đảo thì các ngươi vô lý không chạm mặt được cho đến giờ... Hơn nữa, cái này trông có vẻ lâu đời rồi.”
“Vậy ý nói là trước đây thật sự có thổ dân sinh sống ở đây à?” Trương Hằng cũng lạnh sống lưng, nếu những thổ dân đó còn sống thì có khi ngày đầu lên đảo anh và Eder đã bị chúng tóm về nấu canh mất.
“Ừm, xuống dưới thêm chút xem sao.” Bear cũng hứng thú, anh vốn là một nhà thám hiểm, những nền văn minh bị lãng quên như này có sức hấp dẫn khó nói đối với anh, anh thậm chí quên mất mình đến đây là để tìm cách rời khỏi đảo nhỏ trở lại thế giới văn minh, hai người tiếp tục đi sâu vào trong đảo.
Tính đến thời điểm hiện tại họ đã đi được nửa đường, và khi càng đi sâu vào thì càng thấy nhiều dấu tích con người từng sinh sống ở đây.
Bear nhìn những ngôi nhà nhỏ đã mục nát không còn hình dạng, còn những công cụ đá cũ kỹ phủ đầy rêu, đã có thể khẳng định ở quá khứ xa xôi từng có một bộ lạc thổ dân sống ở đây.
Chuyện gì đã xảy ra với họ, vì sao đến giờ tất cả đều biến mất không thấy? Nhà thám hiểm ngày càng thêm hiếu kỳ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận