Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 450: Án chưa giải quyết

"Mất tích?" Trương Hằng nhướng mày.
"Đúng vậy, nghe nói có nhân viên tạp vụ lần cuối cùng nhìn thấy người mất tích là vào khoảng hai giờ sáng, hắn từ trên giường ngồi dậy, miệng lẩm bẩm mấy câu, sau đó liền mặc quần áo xong đứng dậy ra khỏi phòng. Lúc đó người cùng phòng còn tưởng rằng hắn chỉ ra ngoài đi vệ sinh, không ngờ sau đó không thấy trở lại."
"Sau đó công ty xây dựng mới huy động người đi tìm, phát hiện mũ bảo hiểm và ví tiền của hắn ở trong đường hầm đang xây dở, nhưng không tìm thấy người. Hắn cứ như bốc hơi khỏi nhân gian vậy. Chuyện này khi đó cũng gây ra một trận náo loạn nhỏ, bởi vì đường hầm tàu điện ngầm đang xây không có ngã rẽ, lại là đường cụt, mọi người không hiểu người có thể trốn đi đâu."
Mã Lục ngập ngừng một chút rồi nói tiếp, "Bởi vì thành phố chúng ta mấy trăm năm qua đều là kinh đô của vương triều, lúc đó trong đội thi công lan truyền một thuyết pháp rằng việc thi công đường tàu này đã phá hủy long mạch dưới lòng đất, công nhân kia mất tích là một sự cảnh cáo. Thuyết pháp này càng về sau càng nhiều người bị bệnh lạ nên càng trở nên phổ biến, tuy nhiên, quản lý cấp cao của công ty xây dựng lại nghiêng về giả thuyết người mất tích bị kẻ thù trả thù. Nón bảo hộ và ví tiền trong đường hầm chỉ là do hung thủ cố tình tạo hiện trường giả, còn việc sống không thấy người, chết không thấy xác là do hung thủ đã phi tang xác vào máy trộn bê tông nghiền nát rồi trộn cùng bê tông."
"Giả thuyết này ngược lại hoàn toàn chính xác và gần với hiện thực, nhất là việc người mất tích trước đó vì chuyện tình cảm mà có tranh chấp với một công nhân khác trong đội, hai người là người cùng làng. Kẻ tình nghi để ý một cô nương trong thôn, lúc đầu đã nói chuyện sính lễ xong xuôi, không ngờ bị người mất tích chen ngang, đưa thêm ba vạn tệ để cưới cô nương kia đi, hai người vì vậy mà kết oán. Kẻ tình nghi có động cơ giết người không hề nhỏ, nhưng cảnh sát cũng vào cuộc điều tra, có thể do thời đó phương pháp kiểm tra còn lạc hậu nên cuối cùng cũng không tìm được chứng cứ xác thực nào, chỉ có thể thả người."
Trương Hằng gật đầu, "Vậy ngươi có biết đêm trước khi ra khỏi phòng người mất tích đã lẩm bẩm những gì không?"
"Người cùng phòng với hắn cũng không nghe rõ, vì lúc đó cũng đang mơ màng ngủ, hắn nói chỉ nghe được một câu, đại khái là nước có chút lạnh thì phải."
"Nước có chút lạnh?"
"Nghe rất kỳ lạ, vì lúc đó đang là mùa hè, mấy ngày cũng không mưa, xung quanh cũng không có hồ hay sông gì, có lẽ chỉ là đang mơ về quê nhà." Mã Lục vừa nói vừa rùng mình, mặc dù hắn cũng không tin loại chuyện này, bình thường nghe nhiều lắm cũng chỉ coi như chuyện phiếm lúc trà dư tửu hậu.
Nhưng như lời hắn nói lúc trước, ba người hiện tại đang ở trong đường hầm tàu điện ngầm này, đã đi lâu như vậy rồi vẫn chưa thấy ga tàu tiếp theo, cộng thêm những lời đồn vừa nghe, cho dù Mã Lục có mạnh mẽ đến đâu cũng không tránh khỏi hoang mang.
Tuy nhiên, kẻ chủ mưu gây ra mọi chuyện này lại không hề có phản ứng gì.
Hơn nữa điều khiến Mã Lục không ngờ tới là Trương Hằng lại lên tiếng nói, "Ta biết chuyện của công nhân mất tích kia là như thế nào rồi."
Mã Lục nghe vậy sửng sốt, lát sau mới nói, "Ngươi đang nói gì vậy, đó chỉ là truyền thuyết thôi mà, hơn nữa chuyện xảy ra lâu như vậy, đêm đó chúng ta cũng không ở đó, cảnh sát lúc đó còn không điều tra ra được, sao ngươi lại biết được rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"
"Rất đơn giản, bởi vì chúng ta bây giờ đang trải qua chuyện đã xảy ra với hắn trước đây." Trương Hằng thản nhiên nói.
Câu nói này của hắn dường như làm cho nhiệt độ không khí trong đường hầm giảm đi mấy độ.
Mã Lục lạnh toát cả sống lưng, miễn cưỡng gượng cười, "Bây giờ không phải là lúc đùa đâu."
"Hoàn toàn chính xác không phải lúc đùa," Trương Hằng thừa nhận, "nên đáng tiếc là, ta không hề đùa."
Hắn vừa nói vừa dừng bước, nhặt một đồng xu từ trên mặt đất phía trước lên, "Đồng xu một tệ này là do ta ném ba mươi phút trước."
"Ý gì?" Mã Lục cảm thấy đầu óc có chút không hiểu.
"Ý là chúng ta đang đi vòng." Trương Hằng nói.
"Sao có thể?" Mã Lục mở to mắt, "Đường hầm này không có ngã rẽ, chúng ta cũng không có quay lại, một mực đi theo một hướng, dù có vô tình đi vòng cũng phải nhìn thấy cái ga tàu vừa nãy chứ."
"Nói theo lẽ thường thì đúng là như vậy," Trương Hằng nói, "nhưng tình huống chúng ta đang gặp phải không thể dùng lẽ thường giải thích được."
"Bạn à, chẳng lẽ là ngươi nghe chuyện trước đó của ta rồi nhập vai quá hả?" Mã Lục cười khổ, hắn nhìn sang Phiền Mỹ Nam, hy vọng nhận được sự ủng hộ từ cô, nhưng không ngờ Phiền Mỹ Nam lại có vẻ mặt chấp nhận hoàn toàn những gì Trương Hằng nói, thậm chí còn nghiêm túc hỏi, "Ngươi còn phát hiện gì nữa không?"
"Thời gian vẫn đang trôi qua." Trương Hằng đối chiếu thời gian trên chiếc đồng hồ hải tinh đeo trên cổ tay với thời gian trên điện thoại di động, phát hiện hai bên khớp nhau.
Chiếc đồng hồ hải tinh này tuy là quà sinh nhật mà cha mẹ tặng cho Trương Hằng, nhưng lại có liên quan rất lớn với các loại lão nhân Đường Trang, dù là trong phó bản hay thế giới thực, tốc độ trôi của nó đều không thay đổi, nên chỉ cần so sánh với điện thoại một chút là có thể dễ dàng nhận ra thời gian có vấn đề hay không.
Ngoài ra, Trương Hằng cũng luôn để ý đến tình trạng sinh lý của mình, ít nhất cho đến hiện tại, quá trình trao đổi chất của hắn vẫn bình thường, nói cách khác, thứ họ đang gặp phải không phải là kiểu mắc kẹt trong vòng lặp thời gian mà giống như có người đã lén lút nối một đoạn đường hầm lại với nhau thành một vòng tròn khép kín.
Là Loki làm sao?
Chuyện này nghe qua rất giống phong cách của hắn, nhưng khi kết hợp với câu chuyện đã nghe trước đó, Trương Hằng không cho rằng đây là trò quỷ do Loki cố tình bày ra, hoặc ít nhất là không phải để đối phó bọn họ, dù sao chuyện này đã từng xảy ra cách đây hơn năm mươi năm khi đường hầm xe lửa này mới bắt đầu xây dựng, không có gì bất ngờ, người công nhân mất tích kia đã bị mắc kẹt trong đường hầm không có lối ra này.
Nhưng đối phương khác với bọn họ, càng giống như bị một thứ gì đó triệu hồi mà tiến vào đường hầm này, trước khi đi hắn nhắc đến nước, hẳn là một manh mối quan trọng, nhưng phạm vi quá rộng, Trương Hằng tạm thời cũng không có đầu mối nào.
"Vậy tình huống này là chúng ta đang bị ảo giác sao?" Phiền Mỹ Nam nói, cô vừa nói vừa thử đưa tay sờ vào bức tường, xúc cảm từ đầu ngón tay truyền đến rất chân thực, cô thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng được sự thô ráp và lạnh lẽo của vách đá. Sau đó Phiền Mỹ Nam nhặt một viên đá nhỏ, ném sang bức tường đối diện, hòn đá cũng bị bắn ra, không hề có chuyện hòn đá xuyên qua tường xảy ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận