Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 51: Cây dương mai cùng cái gạt tàn thuốc

Chương 51: Cây dương mai và cái gạt tàn thuốc
Phản ứng của mỗi người khi đối diện với áp lực lớn từ bên ngoài là không giống nhau. Có người sẽ sụp đổ kêu rên, quỳ gối cầu xin tha thứ, có người cá chết lưới rách liều một phen cuối cùng, có người dù núi Thái Sơn sụp đổ trước mặt vẫn không đổi sắc... Còn Bách Thanh lúc này, cảm thấy mình như con mồi rơi vào mạng nhện, nàng biết mình phải lập tức chạy trốn, nhưng hễ bắt đầu giãy giụa, chắc chắn sẽ làm động đến những sợi tơ bên dưới, từ đó đánh động kẻ săn mồi ở đầu kia.
Mà vấn đề mấu chốt nhất là nàng không biết nên tin tưởng ai, và còn có thể tin tưởng ai.
Nhân viên phục vụ quán mì sao? Hay là tài xế taxi?
Bọn họ rốt cuộc là người của phe nào, có đủ khả năng cứu nàng không?
Bách Thanh liếc nhìn Trương Hằng bên cạnh.
Hắn mỉm cười với nàng, sau khi rời quán mì hai người lại trở về trạng thái dính lấy nhau như sam, hơn nữa lần này Trương Hằng không hề để Bách Thanh rời khỏi tầm mắt mình nửa bước.
"Đừng lo lắng, sắp đến rồi."
"Ừm." Bách Thanh miễn cưỡng gượng cười đáp lời, nàng cảm nhận được kẻ săn mồi đang men theo mạng nhện bò tới, điều này khiến nàng càng thêm bất an, Bách Thanh không biết lớp ngụy trang của mình còn có thể duy trì được bao lâu.
Tài xế taxi đang phàn nàn về giao thông thành phố và giá nhà không ngừng tăng, nhưng giọng của ông ta lọt vào tai Bách Thanh lại xa xôi đến vậy, tựa như tiếng bọt khí trào lên từ dưới nước, dù Bách Thanh biết mình lúc này nên biểu hiện thân mật với Trương Hằng hơn, cố gắng làm tê liệt cảnh giác của đối phương.
Nhưng nàng thực sự không làm được những hành động như vậy, thần kinh của nàng đã gần như căng đến giới hạn, chỉ cần đối diện ngắn ngủi với đối phương cũng khiến nàng cảm thấy sợ hãi.
Bách Thanh khẽ nghiêng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Chỉ có dòng xe và dòng người đang trôi như nước mới khiến cảm xúc của nàng ổn định lại một chút.
Vì giữa đường gặp vài cái đèn đỏ, xe taxi đến địa điểm trễ hơn dự kiến một chút.
Tài xế cho xe dừng bên đường, Bách Thanh chú ý thấy Trương Hằng không dùng điện thoại quét mã, mà đưa tờ hai mươi tệ nói: "Không cần thối lại."
Sau đó hắn mở cửa xe, bước xuống trước.
Bách Thanh theo sau, vừa xuống xe đã thấy quán net mà Trương Hằng đã nói.
Bề ngoài trông nó khá cũ kỹ, trên biển quảng cáo chữ "Vinh Hoa quán net" chữ "Vinh" đã mất một nửa, trên bậc thềm xi măng ở cửa còn có một đám thiếu niên thiếu nữ có vẻ khả nghi đang ngồi xổm.
Tuổi của bọn họ chắc cũng xấp xỉ Bách Thanh, nhưng lại không đến trường, hơn nữa trong số các nam sinh còn có người đang hút thuốc, thấy Bách Thanh mắt sáng lên.
Một trong số họ ngẩng đầu nói: "Đến chơi gì thế, anh dẫn đi."
Nhưng hắn vừa dứt lời liền bị một bóng người chắn ngang tầm mắt, giọng cảnh cáo: "Cô ấy là bạn gái tôi."
Trương Hằng vừa nói vừa kéo tay Bách Thanh, đám thiếu niên kia thấy vậy cũng ném tàn thuốc trên tay, đứng dậy muốn nói gì đó, nhưng rồi từ trong quán net truyền ra một giọng nói: "Đừng gây sự, Tiểu Phỉ! Không phải người của ngươi thì đừng hòng nghĩ đến việc chơi game miễn phí ở đây."
Tên Tiểu Phỉ nghe vậy lại ỉu xìu ngồi xổm xuống.
Trương Hằng sau đó dẫn Bách Thanh vào quán net, không gian ở tầng một không lớn, tổng cộng cũng chỉ có ba mươi cái máy, có lẽ vì vẫn còn buổi sáng nên bên trong chỉ có bảy tám người chơi.
Ông chủ, cũng chính là bạn của Trương Hằng là một gã mập mạp nặng hơn hai trăm cân, đang ngồi ở quầy thu ngân, kiêm luôn nhiệm vụ của một tiểu muội thu ngân, thấy Trương Hằng và Bách Thanh đi đến, gật đầu với hai người: "Phòng đã chuẩn bị tốt cho hai người rồi, VIP số 3."
"Cám ơn." Trương Hằng gật đầu, đang chuẩn bị lên lầu thì chợt nghe Bách Thanh nói: "Lúc nãy em thấy có người bán quả dương mai bên đường, em muốn ăn quả dương mai, được không?"
Trương Hằng và ông chủ béo nhìn nhau một cái, ông chủ béo nói: "Ở đây có dưa hấu với chuối."
"Không sao, tôi ra ngoài mua là được rồi." Trương Hằng nói, chắc là vì đã đến quán net, cảm thấy Bách Thanh không chạy thoát được, tinh thần Trương Hằng cũng thả lỏng đi nhiều, không còn dính lấy nàng như trước, hắn nói với Bách Thanh: "Em lên trước đi, lát nữa anh tìm em."
"Ừm." Bách Thanh nói.
"Cứ coi đây như nhà mình, tự nhiên chút." Ông chủ béo cũng nói thêm một câu.
Trương Hằng như một người bạn trai ân cần, mãi đến khi Bách Thanh lên tầng hai mới rời khỏi quán net.
Bách Thanh đứng ở hành lang tầng hai, tranh thủ lúc không có ai bên cạnh, nhanh chóng quan sát xung quanh, nhưng đáng tiếc là nàng không thấy khả năng nào để chạy thoát, hơn nữa nàng còn nhìn thấy một chiếc camera ở đầu kia hành lang, không dám dừng lại lâu, cúi đầu đi vào phòng VIP số 3.
Khác với hành lang bẩn thỉu bên ngoài, trong phòng trang trí ngược lại khá tốt, có hai chỗ ngồi máy tính, ngoài ra còn có một chiếc giường nhỏ để cho người chơi đêm nghỉ ngơi, chỉ có điều trên ga giường có vài vết bẩn khả nghi.
Bách Thanh nhìn một lượt, cuối cùng chỉ có thể cầm chiếc gạt tàn thuốc bằng thủy tinh trên bàn, nắm chặt trong tay, sau đó đứng ở gần cửa, áp người vào tường, chờ Trương Hằng mua quả dương mai xong đi lên.
Khoảng thời gian này đối với nàng mà nói dường như dài đằng đẵng.
Thực lòng mà nói Bách Thanh cũng không biết cho dù có thể làm choáng Trương Hằng, làm thế nào để chạy khỏi quán net, gã ông chủ béo kia rõ ràng cũng là người của bọn chúng, hoặc là nàng có thể thử nhờ đám côn đồ ngoài kia giúp đỡ? Chỉ là Bách Thanh không biết mình có gì có thể lay động những người đó.
Thời gian cứ như vậy từng giây từng phút trôi qua.
Cuối cùng, ngoài hành lang lại truyền đến tiếng bước chân, mỗi một âm thanh đều giống như giẫm lên trái tim Bách Thanh.
Việc đã đến nước này, nàng cũng chỉ có thể quyết liều, nhắm mắt lại, giơ cao chiếc gạt tàn thuốc trong tay.
Người ở ngoài cửa gõ hai tiếng.
Thấy trong phòng không có phản ứng, đợi một chút rồi trực tiếp đưa tay đẩy cửa ra.
Còn Bách Thanh đang chờ sẵn, cắn răng vung mạnh cái gạt tàn thuốc xuống, nhưng tay nàng vừa hạ xuống còn cách một nắm đấm thì đã bị người ta nắm lấy.
Sau đó người kia liền bước thẳng vào nhà, còn tiện chân đóng cửa lại.
Sức lực giữa hai người quá chênh lệch, dù Bách Thanh có giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi sự khống chế của đối phương, mà nàng vừa định mở miệng kêu lên đã bị Trương Hằng bịt miệng.
"Là ta."
Bách Thanh mở to mắt nhìn khuôn mặt mà nàng cảm thấy sợ hãi kia, thân thể run rẩy dữ dội hơn.
"Hỏi tôi câu hỏi đó." Trương Hằng bất đắc dĩ nói.
Xác nhận Bách Thanh gật đầu xong, Trương Hằng mới từ từ thả tay ra.
"Anh… Anh thích tôi sao?" Bách Thanh run rẩy thốt ra câu nói này, hai hàm răng va vào nhau cầm cập.
"Xin lỗi, tôi đến từ một thế giới khác." Trương Hằng đáp, nói xong thả tay xuống.
Nhưng có lẽ Bách Thanh bị dọa sợ quá rồi, tuy không dùng gạt tàn thuốc đánh ai đó vỡ đầu nữa, nhưng trong ánh mắt nhìn Trương Hằng vẫn tràn đầy sự không tin tưởng.
Trương Hằng chỉ vào cái túi trên áo sơ mi của Bách Thanh, thứ trước kia cô không dùng đến, Bách Thanh đưa tay vào, lấy ra một chiếc máy theo dõi cỡ đồng xu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận