Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 110: Hắc buồm thiên (mười năm)

"Ngươi muốn học đao pháp?" Owen nghe vậy có chút bất ngờ, nghĩ đến mỗi lần ra biển phải đối mặt với hiểm nguy lớn, trên thuyền hải tặc phần lớn là những người hưởng lạc chủ nghĩa, sống được ngày nào hay ngày đó, rất ít ai nghĩ đến chuyện tương lai, vì vậy Owen cố ý nhắc nhở, "Đao pháp không phải chuyện một sớm một chiều có thể luyện được, nhanh nhất cũng phải một hai tháng mới có thể thấy hiệu quả, mà quá trình luyện tập lại cực kỳ nhàm chán, thương pháp của ngươi không phải rất tốt sao, sao còn muốn học đao?"
"Cận chiến là điểm yếu của ta, súng kíp mỗi lần chỉ bắn được một viên đạn, sau khi lắp đạn rất phiền phức, ta không muốn mỗi lần bắn xong lại đứng một bên làm khán giả, học chút đao pháp ít nhất cũng có thể tự vệ."
"Ừm, là vậy."
Súng kíp thời này khác rất nhiều so với súng sau này, tuy có tiến bộ hơn súng mồi lửa nhưng việc lắp đạn vẫn rất phức tạp, không những đạn và thuốc nổ tách rời nhau, mà ngoài nòng súng ra, mỗi khi bắn xong còn phải nhồi thuốc nổ vào chảo mồi, chưa kể tỷ lệ tịt ngòi cũng rất cao. Vì thế khi giao chiến thường thì hai bên bắn nhau một đợt trước rồi mới bắt đầu giáp lá cà, đọ sức mạnh.
Tuy nhiên tuyệt đại đa số người khi đánh nhau chỉ dựa vào dũng khí nhất thời hoặc sức mạnh bản thân, chứ kỹ năng thì không đáng nhắc tới. Bởi vậy những người được huấn luyện quân sự chính quy như Owen thường chiếm ưu thế khá lớn khi giao chiến.
"Được, vậy sáng mai khi mặt trời lên thì ngươi đến boong tàu, ta sẽ dạy ngươi các động tác cơ bản như chém bổ." Owen nói, sau đó hắn bổ sung thêm một câu, "Luyện đao thì được nhưng đừng làm trễ nải việc thường ngày."
"Cám ơn, sẽ không đâu." Trương Hằng chân thành nói, Owen được tất cả hải tặc ủng hộ không phải là không có lý do, con người hắn rất thẳng thắn, ngay cả đao pháp sở trường của mình cũng không giấu giếm, Trương Hằng muốn học hắn liền rất sảng khoái đồng ý.
Nhưng những người khác thì không dễ nói chuyện như vậy, Trương Hằng tìm đến một người làm trên buồm thuyền, một lão già tên là Ross khoa, theo những người trên thuyền nói ông ta lênh đênh trên biển còn nhiều hơn thời gian sống trên đất liền, đoán gió, dự báo thời tiết và điều khiển cánh buồm là ba kỹ năng ông ta đắc ý nhất.
Nhờ vào ba kỹ năng này, ông ta có thể được thuyền trưởng và thuyền viên đối đãi tử tế dù không trực tiếp tham gia chiến đấu ở bất kỳ tàu hải tặc nào. Nhưng bù lại, ông ta rất xem trọng kỹ năng của mình, không muốn người khác học được để rồi mình mất bát cơm, Trương Hằng không phải là người đầu tiên tìm đến ông, nhưng cũng giống như những kẻ trước đó, đều bị Ross khoa không chút do dự cự tuyệt.
Trương Hằng đã nâng thù lao lên đến năm trăm đồng pê-sô, trả trong một năm nhưng Ross khoa cuối cùng cũng chỉ đồng ý truyền lại kỹ năng cho Trương Hằng sau khi về hưu. Có điều, xem ra Trương Hằng rất khó chờ được đến ngày đó, lão già này thân thể khỏe mạnh đến đáng sợ, dù đã có tuổi nhưng ăn còn khỏe hơn cả nhiều người trẻ, mà lại không kiêng kị đồ ăn, cái gì cũng ăn được. Trương Hằng nghi nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Ross khoa sẽ sống đến khi hắn rời phó bản cũng nên.
Vậy nên lần thứ ba xuống thuyền, Trương Hằng lại đến quán rượu tìm lão hải tặc Frazer.
"Kỹ năng cận chiến của ngươi luyện đến đâu rồi? Đã giúp ta đòi nợ được chưa?" Frazer vừa nói vừa ném lạc vào miệng mình.
"Vẫn chưa." Trương Hằng thừa nhận, sau hai tháng rưỡi lênh đênh trên biển, kỹ năng đao thuật của hắn vẫn chỉ ở cấp 0. Giống như Owen nói, đây là một quá trình lâu dài, cần phải kiên trì bền bỉ luyện tập, phải dung nhập được những động tác cơ bản vào bản năng chiến đấu mới có thể đạt được hiệu quả. Trước mắt thì hắn còn cách trình độ đó khá xa, nhưng Owen đã bắt đầu cùng hắn thực chiến.
Mà tin tốt là sau thời gian dài nghỉ ngơi, cân nặng của hắn đã trở lại bình thường, sức mạnh còn vượt qua cả lúc vừa mới vào phó bản. Tuy không thể so với những tên trời sinh thần lực nhưng trong đám người bình thường cũng có thể xem là xuất sắc.
"Vậy ngươi tìm ta có việc gì?" Lão hải tặc tò mò hỏi.
"Sư Tử Biển hiệu vốn là của ngươi, Ross khoa là một trong những thành viên thâm niên nhất trên thuyền, chắc ngươi phải hiểu rõ hắn lắm chứ?"
"À, cái lão cáo già đó, hắn không có nguyên tắc hay giới hạn nào hết, nhưng khả năng điều khiển cánh buồm của hắn thì thật sự rất giỏi, rất khó tìm được người làm buồm nào tốt hơn hắn ở Nassau." Frazer cảm khái, "Haizzz...thật nhớ quãng thời gian đó, năm xưa chúng ta gặp hải tặc thợ săn, thuyền mình thế yếu chỉ có thể mạo hiểm lái vào tâm bão, nếu là người khác thì có khi thuyền đã tan người mất mạng, nhưng Ross khoa cùng ta phối hợp lại bảo vệ được cánh buồm và trở về Nassau an toàn. Cả đời ta ít khi nể phục ai, Ross khoa xem như là một người, nhất định phải mời hắn một chén vì tay nghề tuyệt vời kia." Lão hải tặc nâng cốc bia của mình lên.
Trương Hằng không vòng vo nữa mà thẳng thắn hỏi: "Làm thế nào để hắn dạy kỹ thuật cho ta?"
Vẻ mặt lão hải tặc lộ ra một chút suy tư, "Ngươi muốn học cách điều khiển cánh buồm, vì sao?"
"Người ta nhân lúc còn trẻ học thêm chút ít cũng có sao đâu."
Frazer nhếch miệng, "Vậy nên ngươi định dùng lý do vớ vẩn này để thuyết phục ta sao?" Hắn buông dao nĩa trên tay xuống, nhìn chằm chằm Trương Hằng một hồi, lát sau lại lên tiếng, "Nhưng mà hôm nay ngươi cũng may mắn đấy, gần đây ta vừa gặp một chuyện phiền phức, nếu ngươi giúp ta giải quyết được cái phiền toái này, thì ta cũng không ngại chỉ cho ngươi cách để Rosco ngoan ngoãn vào khuôn khổ đâu."
"Phiền toái gì?"
"Trong thành có thằng khốn Jacob nào đó, mới sáng hôm nay nó trộm của ta một bao trân châu đen. Nếu trong nửa ngày mà ngươi tìm ra nó và lấy lại trân châu cho ta thì ta sẽ đáp ứng yêu cầu của ngươi."
"Nghe rất công bằng." Trương Hằng đứng dậy.
"À, suýt chút quên, ta còn mời thêm một tên khác hỗ trợ, hắn đã khởi hành trước ngươi một giờ rồi, nên ta chỉ có thể chúc ngươi may mắn thôi."
Trương Hằng rời quán rượu, chưa đi được mấy bước đã thấy một đám trẻ con ồn ào chơi đùa bên đường, có một tên trộm giả bộ là khách qua đường đi ngang qua chỗ bọn nó. Mấy đứa trẻ giả vờ đùa nghịch xô đẩy nhau, thu hút sự chú ý của tên trộm. Trong khi đó, đứa bé nhỏ nhất thì nhanh tay thò vào túi của hắn, khi trộm được rồi thì chúng nhanh chóng giải tán ngay.
Đây chính là Nassau, trộm cướp ở đây không có gì lạ. Từ khi thuê phòng ở, Trương Hằng cũng chưa từng để đồ đạc giá trị gì ở trong đó, trên thực tế mỗi lần đi biển về hắn thường thấy có kẻ "tu hú chiếm tổ" khác đến ở. Thông thường hắn sẽ cho chúng một trận rồi đuổi đi.
Vì vậy việc tìm được tên trộm trân châu trong đám lưu manh bất hảo này cũng không phải là chuyện dễ dàng, nhất là khi chỉ có mỗi cái tên để lần theo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận