Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 115: Phá cửa

Tiếng đập cửa đánh gãy hồi ức của Thẩm Hi Hi, nàng đứng dậy, trước ghé mắt vào ống nhòm trên cửa cảnh giác nhìn ngó, sau đó mới rút chốt cửa ra. Lý Bạch từ bên ngoài đi vào, cầm lấy chai nước khoáng trên bàn ừng ực ừng ực uống nửa chai, sau đó mở miệng nói, "Đã tra rõ ràng, nhóm người kia ở trong khu chung cư đối diện." "Có bao nhiêu người?" Thẩm Hi Hi hỏi. "Đây là một câu lạc bộ nhỏ mới nổi không lâu, tất cả chỉ có chưa đến hai mươi người, mà đa số đều mơ mơ hồ hồ bị lôi kéo vào, hẳn là không hề bị ảnh hưởng, những người thật sự bị ảnh hưởng tương đối sâu chắc chỉ tầm ba năm người." Thẩm Hi Hi nghe vậy khẽ thở phào nhẹ nhõm, "Vất vả rồi, giải quyết cái phiền phức này, hôm nay chúng ta không đi, ở đây nghỉ ngơi một đêm, ngày mai rồi lên đường." Lý Bạch nghe vậy dường như có chút muốn nói lại thôi. Nhưng Thẩm Hi Hi lúc này đang tính toán xem tiếp theo nên hành động như thế nào, cũng không chú ý đến vẻ mặt của Lý Bạch, một lát sau nàng lấy tai nghe từ trong túi ra. Tai nghe bên kia truyền đến giọng của con thỏ, "Các ngươi hiện tại đến đâu rồi?" "Đang chuẩn bị xuất phát, khoảng mười phút nữa sẽ đến." Thẩm Hi Hi nhìn đồng hồ trên tay nói. "Được rồi, không cần vội, bọn chúng lúc này còn đang bố trí hội trường, xem ra người cũng chưa đến đủ, mười phút thì chắc chắn không tổ chức được hoạt động." Con thỏ liếm môi một cái, ấn nút xả nước. Dù con thỏ nói vậy, Thẩm Hi Hi vẫn tăng nhanh động tác, mang theo một cái vali hành lý cùng Lý Bạch rời khỏi kh·á·c·h sạn. Sau đó hai người tìm một nhà vệ sinh c·ô·ng cộng ven đường, mang theo vali chui vào, hai phút sau bước ra thì đã thay đổi thành hai cảnh s·á·t. Mũ cảnh s·á·t, đồng phục cảnh s·á·t, dụng cụ ghi chép chấp pháp đầy đủ mọi thứ, thậm chí ngay cả thẻ cảnh s·á·t cũng đã chuẩn bị xong, nói cách khác, chỉ cần không tra trong hệ thống của cục cảnh s·á·t thì hai người gần như không thể bị ai nhìn thấu. Sau khi thay đồ xong Thẩm Hi Hi và Lý Bạch liền lập tức chạy đến khu chung cư mục tiêu, vì có mặc đồng phục cảnh s·á·t nên bảo vệ cũng không ngăn cản, thậm chí còn chủ động hỏi có cần giúp gì không. Thẩm Hi Hi nhờ họ mở cửa gác cổng ở tầng một, rồi đi thang máy lên tầng mười một, bọn họ còn không cần gõ cửa vì lúc này cửa phòng 1104 vốn đã mở rộng. Trên cửa treo một đồ vật trang trí tạo hình kỳ lạ, không hiểu sao bảo vệ khu chung cư vừa thấy món trang trí này đã cảm thấy lạnh sống lưng, có cảm giác không thoải mái, nhưng lại rất khó rời mắt, hắn đang định nhìn kỹ hơn thì nữ cảnh s·á·t trước mặt bỗng nhiên bước lên một bước, che trước người hắn, đồng thời một tay giật món trang trí đó xuống, bỏ vào trong túi hồ sơ. Sau đó không hề dừng lại, trực tiếp cất bước đi vào. Trong phòng k·h·á·c·h lúc này đã có bảy người, năm người trên ghế sofa, còn hai người thì đứng trước cửa sổ, vừa h·út t·huốc vừa nói chuyện gì đó. Thấy Thẩm Hi Hi và Lý Bạch từ bên ngoài bước vào, người trong phòng, ngoại trừ những kẻ giả vờ bị dụ định gia nhập câu lạc bộ con thỏ, rõ ràng đều giật mình một chút. Thẩm Hi Hi mở thiết bị ghi âm chấp pháp, ngay sau đó lấy thẻ cảnh s·á·t của mình ra, "Cảnh s·á·t đây, ai là chủ nhà?" Mọi người trong nhà nhìn nhau, rồi một người đàn ông đang đứng bên cửa sổ h·út t·huốc ho khan một tiếng, mở miệng nói, "Phòng này là của lão Hà, hắn ở trong nhà, muốn tôi đi gọi hắn sao?" "Không cần, tự tôi đi là được." Thẩm Hi Hi nói, rồi đưa mắt cho Lý Bạch, bảo hắn ở lại trông những người trong phòng khách, còn cô thì đi vào bên trong. Đây là một căn nhà ba phòng ngủ một phòng k·h·á·c·h, ngoài phòng khách còn có ba gian phòng, một phòng vệ sinh, một phòng bếp, phòng bếp thì nhìn thấy ngay từ phòng khách, bên trong không có ai, phòng vệ sinh bây giờ nằm bên tay trái của Thẩm Hi Hi, cửa đang đóng, hình như có người đang đi vệ sinh. Một phòng đọc sách, cửa đang mở, cũng không có ai, còn lại chỉ có phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ, Thẩm Hi Hi trước đẩy cửa phòng ngủ phụ, phát hiện đây là phòng của trẻ con, bên trong có một đứa bé trai tầm mười một, mười hai tuổi, chắc là vừa đi học về, đang cúi đầu làm bài tập. Thẩm Hi Hi thấy đứa bé ngẩng đầu, cố gắng gượng một nụ cười trên mặt, "Không có gì, con cứ học bài đi." Nói xong liền lui khỏi phòng ngủ phụ, kéo cửa lại, rồi đưa tay đẩy cánh cửa phòng ngủ chính, nhưng lần này lại không đẩy ra. Thẩm Hi Hi gõ cửa, khoảng ba giây sau thì nghe tiếng vọng ra từ bên trong, "Chờ một chút, hoạt động phải chuẩn bị thêm mới bắt đầu được." Kết quả Thẩm Hi Hi cứ như không nghe thấy, tiếp tục gõ cửa. Lại qua mấy giây, cửa phòng ngủ chính cuối cùng cũng mở, nhưng chỉ hé ra một khe rất nhỏ, người bên trong thò đầu ra thấy Thẩm Hi Hi. Đó là một người đàn ông gầy gò, quầng thâm mắt rất sâu, dường như giấc ngủ không hề tốt, nhìn thấy Thẩm Hi Hi thì trong mắt thoáng một vẻ kinh hãi, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, nhưng sự thay đổi ánh mắt đó không thể trốn khỏi con mắt Thẩm Hi Hi. "Vị cảnh s·á·t này, có chuyện gì sao?" Người đàn ông hỏi. "Chúng tôi nhận được báo cáo, có người tụ tập bất hợp pháp ở đây, mời đi theo chúng tôi một chuyến." "Tụ tập bất hợp pháp? Không không không, chúng tôi không làm loại chuyện đó, chỉ là tụ tập bạn bè thôi, mà lại không liên quan đến bất kỳ tiền bạc hay tài vật nào, đồ uống và đồ ăn đều do tôi tự bỏ tiền mua." Người đàn ông vội vàng giải thích. Nhưng nữ cảnh s·á·t trước mặt không hề bị lay chuyển, chỉ thản nhiên phun ra hai chữ, "Mở cửa." "Chúng tôi... hiện tại không t·i·ệ·n lắm." Người đàn ông ấp úng nói. Nhưng ngay sau đó Thẩm Hi Hi đã một cước đá vào cánh cửa, không chỉ cánh cửa bị đá tung mà người đàn ông phía sau cửa cũng bị lực này đẩy sang một bên, ngã ngồi xuống đất. Vẻ mặt của hắn có chút ngơ ngác, có lẽ không nghĩ sẽ gặp một cảnh s·á·t thô bạo như vậy, bình thường trong tình huống này chẳng phải sẽ phải cảnh cáo trước sao, sau mấy lần mà không được mới bất đắc dĩ phải p·h·á cửa. Kết quả vị nữ cảnh sát trước mắt này lại nhảy thẳng đến bước cuối cùng, trong phòng trừ người đàn ông nằm dưới cửa còn có hai người khác, một người nhìn chắc là vợ của hắn, còn một người có tuổi hơn thì có thể là chú của hắn. Bọn họ đang mải mê vẽ lên tường một bức bích họa trừu tượng quỷ dị, bên trong vẽ một gã đầu bạch tuộc đang tàn phá nhân gian, giống như lần trước, Thẩm Hi Hi chỉ nhìn lướt qua đã muốn dời mắt đi, nhưng sau đó lại cảm thấy ánh mắt như bị thứ gì đó hút lại, những thứ được vẽ trên tường như s·ố·n·g lại, xúc tu từ trên tường chìa ra ngoài! Đầu Thẩm Hi Hi cảm nhận được một cơn choáng váng mãnh liệt, thân thể lung lay, chưa kịp phản ứng đã ngã xuống đất, hình ảnh cuối cùng trong ý thức của nàng là nhìn thấy người phụ nữ trong ba người kia, vội vã rút ra một con d·a·o gọt trái cây từ dưới g·i·ư·ờ·n·g.
Bạn cần đăng nhập để bình luận