Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 590: Chìa khoá

Người trình diễn giống như một con chim lớn bay lượn trên bầu trời. Ngoại trừ một điều, hắn tựa hồ quên mất mình không thực sự có cánh như chim, nên thân thể hắn chỉ dừng lại trên không chưa đến nửa giây, sau đó dưới tác dụng của trọng lực đã rơi xuống. Tệ hơn nữa là hắn lại chạm đất bằng đầu, đỉnh đầu trực tiếp tiếp xúc thân mật với mặt đường nhựa, Tùng Giai trong mơ hồ còn nghe được tiếng xương cổ gãy, khi hai người xuống lầu, thấy người trình diễn kia đã gần như không qua khỏi. Tùng Giai gọi điện thoại cấp cứu, nàng còn cả bụng thắc mắc muốn hỏi đối phương, như gia hỏa này từ đâu tới, vì sao lại ở phòng của bác sĩ Baker, bác sĩ Baker đi đâu, còn có câu nói hắn nói trước khi nhảy lầu có ý gì. Tùng Giai thấy hiện tại mình như đang rơi vào một cái lưới lớn, từ khi nhận Trương Hằng ở sân bay, chuyện quái dị cứ liên tục xảy ra, đầu tiên là liên quan đến những tát Mãn của bộ lạc Inuit phương Bắc, giờ lại có một đám người kỳ quái băng càng khác xuất hiện... Và chỉ trong vài phút ngắn ngủi nàng đã hai lần tiếp xúc gần gũi với cái c·h·ế·t. Nhất là lần thứ hai, người trình diễn đó nhảy lầu ngay trước mặt nàng, khoảng cách giữa hai người rất gần, nàng trơ mắt nhìn một người tự tay kết thúc sinh m·ạ·n·g của mình, ngoài ra khiến nàng vô cùng bất an là khóe miệng đối phương lại nở một nụ cười khi kết thúc sinh m·ạ·n·g, tựa như cái c·h·ế·t là chuyện vô cùng thư giãn và thích ý. Tùng Giai không khỏi rùng mình một cái, lại ngước nhìn vầng cực quang đỏ quái dị trên trời, nhớ lại câu chuyện Ole kể, chẳng lẽ mỗi khi vầng cực quang này xuất hiện thì đều sẽ mang đến tai nạn và c·h·ế·t c·h·ó·c? Tùng Giai vốn là một người vô thần, nhưng vào lúc này, nàng đích xác cảm nhận được một thứ không thể nói rõ đang thao túng tất cả mọi chuyện. "Bây giờ chúng ta nên làm gì, đến sở cảnh s·á·t báo cáo sao?" Nữ hài nhi hỏi. "Cảnh s·á·t chỉ sợ không quản được chuyện này." Trương Hằng nói. Thật ra không cần Trương Hằng nói thì Tùng Giai cũng đã hiểu điều đó, lực lượng cảnh s·á·t ở Greenland không mấy sung túc, một mặt vì tài chính không đủ, mặt khác là vì tỷ lệ phạm tội ở đây tương đối thấp so với các nơi khác. Rốt cuộc số dân trên đảo không nhiều, hầu hết đều biết nhau, có phạm tội cũng chẳng trốn được đâu, còn mấy bộ lạc Inuit phía bắc thì cơ bản ở trạng thái tự trị, xảy ra vấn đề thì tự nhiên có thủ lĩnh và tát Mãn giải quyết. Với chuyện lần này, cảnh s·á·t có đến thì chắc cũng chỉ xác định người trình diễn kia tự tử, còn về tung tích bác sĩ Baker, hắn mất tích chưa đến một tiếng, cảnh s·á·t có lẽ còn chẳng phái người điều tra ngay. Mặt khác, có lẽ cảnh s·á·t khó mà tin được việc một đám giáo đồ kỳ quái đột nhiên xông vào nhà bác sĩ rồi bắt cóc ông ấy đi mà không nói một lời, nếu có p·h·á án, chắc chắn họ cũng sẽ làm theo lệ cũ, trước hết điều tra quan hệ của bác sĩ Baker, xem gần đây ông ta có thù oán với ai không, hay có tranh cãi gì không, sau đó xem xét thói quen sinh hoạt của bác sĩ Baker, xem có manh mối gì không. Chỉ là lần này đối thủ của bọn họ lại không tầm thường. May là Tùng Giai biết có một người đáng tin, nàng quay sang nhìn Trương Hằng, dù đã có rất nhiều chuyện xảy ra, nhưng hắn vẫn bình tĩnh như trước, chỉ là khi nghe người trình diễn nói câu khó giải thích đó thì sắc mặt có chút thay đổi. Trương Hằng thấy câu đó quen tai, dường như đã nghe ở đâu đó rồi, hắn hỏi Tùng Giai câu đó có ý gì, nhưng nàng phiên dịch nói câu đó không thuộc về tiếng Greenland, cũng không thuộc về tiếng Đan Mạch, thậm chí nghi ngờ câu đó vốn không có nghĩa gì cả, hay chỉ là câu mê sảng của một kẻ rối loạn tinh thần. Tuy nhiên, Trương Hằng biết câu nói nghe không thuộc bất cứ ngôn ngữ nào lại thực sự có ý nghĩa. —— Tại cung điện R'lyeh, Cthulhu đang ngủ say và chờ đợi nó hồi phục. Lúc Trương Hằng nghe được người trình diễn điên cuồng cất tiếng bằng giọng khàn khàn trầm thấp phát ra một âm thanh không thuộc về thế giới này thì câu đó cũng từ tận đáy lòng hiện lên trong đầu hắn, Trương Hằng không tìm thấy nó bắt nguồn từ đâu, không rõ có phải đến từ sách hay tài liệu nào mình từng đọc không. Nó tựa như đã luôn im lặng chờ đợi ở đâu đó trong tim hắn, đến hôm nay mới đột nhiên trồi lên. "Fingolu ---- mã cách nạp không ---- Cthulhu ---- R'lyeh ---- ô già kia cách nhĩ ---- không bằng phẳng." Câu này như một chiếc chìa khóa, mở ra thứ gì đó trong cơ thể hắn, Trương Hằng nhớ lại những giấc mơ trước đó của mình, trong phó bản thảm họa Chernobyl hắn đã từng thử để ý thức mình chìm xuống để đối phó với những cơn đau đớn do nhiễm phóng xạ, và ở cuối chuyến hành trình chìm xuống ấy, hắn đã thấy một cung điện đáy biển khổng lồ và một bóng đen trong cung điện đó. Vậy chẳng lẽ đó là Cthulhu và cung điện R'lyeh của nó sao? Vì sao nó lại xuất hiện trong giấc mơ của mình, chúng có liên quan gì đến thị trấn nhỏ ven biển mình đã từng đến trong mơ không, còn di tích dưới đáy biển trên hòn đảo kia thì sao, mấy con quái vật nửa người nửa cá cóc kia cũng là tín đồ của Cthulhu ư? Hiện tại trong lòng Trương Hằng có không ít thắc mắc, nhưng khi chú ý thấy Tùng Giai đang nhìn mình thì tạm thời thu lại những suy nghĩ này, quay trở lại tập trung vào hiện tại. Hắn nhanh chóng đến chỗ người trình diễn vừa té lầu trước khi xe cứu thương đến, mặt của người đó cũng nhợt nhạt như bệnh của bác sĩ Baker, và Trương Hằng có thể nhận thấy thời gian gần đây hắn cũng chịu đựng chứng mất ngủ, quầng thâm mắt rất rõ ràng. Lúc này cổ của hắn đã gãy, nhưng chưa hoàn toàn tắt thở, có lẽ là thời khắc đau đớn nhất, thế nhưng trong mắt hắn lại không hề thấy vẻ đau đớn mà ngược lại là sự thích thú kỳ lạ và vẻ giải thoát mơ hồ. Trương Hằng tin rằng nếu người trình diễn này có thể nói được thì chắc chắn hắn sẽ bảo Tùng Giai đừng tốn sức cứu hắn làm gì, hắn đã có được thứ mà mình hằng mong ước bấy lâu, đó là sự yên tĩnh vĩnh hằng. Sau đó Trương Hằng ngồi xổm xuống bên cạnh người trình diễn, trước khi xe cứu thương đến, hắn lục soát quần áo người này, lấy đi điện thoại di động và ví tiền, còn bất ngờ tìm thấy một quyển sổ nhỏ và một hóa đơn siêu thị, cùng một chiếc bút máy có vẻ khá tinh xảo. Trong lúc đó Tùng Giai có vẻ hơi lo lắng, liên tục quan s·á·t xung quanh, may mà lúc này trời đã rất khuya, cộng thêm Greenland vốn không có nhiều người, nên không có ai qua lại chỗ này, còn Trương Hằng sau khi tiện tay làm vài việc liền quay về phòng khám của bác sĩ dạo một vòng. Tùng Giai không biết Trương Hằng rốt cuộc đang tìm gì, chỉ biết hắn đã dừng lại một lúc ở vài chỗ khác nhau, rồi ngẩng lên, nhướn mày nói: "Bác sĩ Baker, ông ấy tự rời đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận