Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 631: Suy luận

"Người trong xe không phải Alex thì còn có thể là ai?" Ole hỏi.
"Ta không biết," Trương Hằng nói, "Ta chưa từng gặp Alex, cũng chưa từng gặp Hans, ta chỉ nói những gì ta quan sát được tại hiện trường, người chết rất trẻ, chiều cao khoảng 1m76 đến 1m78, cân nặng tầm 70kg, là nam, tóc húi cua, thuận tay trái, có thói quen vận động, dáng người rất tốt, vừa chia tay bạn gái không lâu."
Trương Hằng nói xong, Alicia và Ole liếc nhau, "Nếu miêu tả này chính xác, thì người chết trong xe chắc chắn không phải Alex, nhưng cũng không phải Hans, chúng ta cũng không biết người nào như thế cả."
Tùng Giai nghe đến đó liền chen vào, "Mấy cái kia thì còn được, nhưng việc chia tay bạn gái thì sao ngươi biết được?"
"Người chết có mùi rượu ở phía sau lưng, còn có bùn đất và dầu nhớt, khi giãy dụa đã cọ lên ghế, những dầu nhớt và mùi rượu này hẳn là do sau khi hét lớn một trận, say ngã ở trong hẻm nhỏ bên cạnh quán rượu mà có. Điều đó cho thấy người này khả năng cao là một người đang uống rượu giải sầu, không có bạn bè đi cùng, rõ ràng là có chuyện buồn. Mà thanh niên tầm tuổi này, chuyện buồn tám chín phần mười là chuyện tình cảm, điểm này sau đó cũng tìm được chứng minh."
Trương Hằng ngừng một chút rồi nói tiếp, "Lúc giãy dụa, hắn đá phải ghế trước, nên ta tìm thấy dấu giày của hắn trên ghế. Dấu giày cho thấy giày thể thao không vừa chân, điều này chứng tỏ có người khác tặng giày cho hắn, nhưng gia cảnh của hắn lại không tệ, dùng nước hoa hàng hiệu xa xỉ, không có lý do gì phải cố đi đôi giày không thoải mái. Trừ khi người tặng đôi giày có ý nghĩa rất lớn với hắn. Mà hắn lại là một người uống rượu giải sầu, nên ta suy ra bọn họ đã chia tay, hắn đi đôi giày kia là vì nhớ lại quá khứ."
Mọi người nghe phân tích của Trương Hằng đều ngây người, Ole há hốc miệng, "Rốt cuộc ngươi là ai vậy, Holmes phiên bản hai hả?"
Alicia cũng mất một lúc mới hồi phục tinh thần, cau mày nói, "Người này tại sao lại xuất hiện trong xe tải của chúng ta, mấy kẻ cuồng tín kia có quan hệ gì với hắn? Chẳng lẽ hắn giống như ngươi, cũng đang điều tra chuyện ác linh đó sao?"
"Không, hắn đến Greenland du lịch." Người lên tiếng là Kunayu, nàng nhìn Trương Hằng, "Ngươi nói không sai, hắn đúng là một người thất tình nên đến Bắc Cực giải sầu, hai ngày trước sau khi uống rượu ở quán bar thì mất tích."
Lần này đến lượt Trương Hằng bất ngờ, "Chuyện này là do Tiểu Tinh Linh của ngài nói cho ngài sao?"
"Không phải, ta thấy tin tức trên TV." Kunayu chỉ vào chiếc TV vệ tinh trong phòng khách.
"...Ngay trước khi các ngươi trở về nửa tiếng, cảnh sát đã tìm thấy thi thể của hắn trên bãi biển, họ đang thu thập thông tin từ người dân. Hắn là người Mỹ, trên thi thể có hai mươi bảy vết chém, vẻ ngoài đặc điểm giống như ngươi nói." Kunayu nói.
"Điều này có nghĩa là tối qua hắn đã rơi vào tay đám cuồng tín kia cả ngày, đúng, Satsuz từng nhắc đến đám người này sẽ định kỳ tổ chức nghi lễ, mà vật tế của chúng thường là người ngoài đảo, nhưng lần này chúng không lập tức giết vật tế, mà lại cố ý đưa hắn đến xe tải của chúng ta để giết chết, bọn chúng muốn chúng ta hiểu lầm người chết là Alex." Alicia nhanh chóng làm rõ toàn bộ chân tướng.
"Không sai, phân tích của ngươi rất có lý, logic rõ ràng, mà khó hơn nữa là ngươi không hề làm theo cảm tính. Có vẻ như lần này ngươi đã trưởng thành rất nhiều, nhưng ngươi cũng phải biết, bây giờ ngươi đang buộc tội một người bạn và người thân phản bội chúng ta, không có tội nào nặng hơn, đừng nói là ngươi đang nghi ngờ người sắp thừa kế vị trí của thầy, trở thành một tát-mãn." Kunayu đặt tách cà phê xuống, sắc mặt trở nên nghiêm túc.
"Hả, Hans sắp trở thành tát-mãn rồi á?" Ole có vẻ hơi ngạc nhiên, "Đầu óc hắn không ngu ngốc, nhưng tâm trí hoàn toàn không đặt ở việc đó, học hành còn chậm hơn cả ta, đừng nói là so với Alicia. Hắn mà làm tát-mãn thì cũng phải bảy tám năm nữa chứ, hơn nữa chúng ta mới có bao nhiêu tuổi? Làm tát-mãn bây giờ cũng còn quá trẻ."
"Không còn cách nào khác, thầy của hắn sắp không chịu nổi nữa rồi, với lại sức khỏe của ba cũng không tốt, ông ấy cảm thấy mình sắp hết tuổi nên mấy năm nay mới trở nên vội vã như vậy, hận không thể đem mọi thứ truyền lại cho học sinh. Ông ấy rất kỳ vọng vào Alex, tiếc là chọn sai phương pháp."
Kunayu thở dài, "Ta đã nói với ông ấy nhiều lần rồi, đừng ép người trẻ tuổi quá đáng, nhất là Alex là kiểu người bên ngoài thì không nói gì nhưng thực chất lại có ý kiến riêng. Ta đã lo giữa hai thầy trò sẽ có vết rạn, nhưng bây giờ thì không còn quan trọng nữa rồi, dù sao ba cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Tháng trước ông ấy đi kiểm tra sức khỏe thì phát hiện một khối u ác tính trong đầu, vị trí đó không thể phẫu thuật được, bây giờ ông ấy chỉ tự mình phối thảo dược mà uống, mà bộ lạc thì không thể một ngày không có tát-mãn. Thế nên, thời gian Alex lên làm tát-mãn cũng không còn xa nữa."
"Chúng ta phải nói cho thầy chuyện này trước khi Alex lên chức." Alicia lo lắng nói, "Không kể Hans có thù với Luke, ta lo hắn đã gia nhập vào giáo phái thần bí tà ác kia rồi mà chúng ta không biết. Nếu hắn lên làm tát-mãn của bộ lạc, rất có thể cả bộ lạc sẽ rơi vào tay ác linh. Ta từng thấy tín đồ của giáo phái kia rồi, họ đều đã mất hết lý trí, trở nên điên điên khùng khùng, lại còn hung hăng nữa. Thầy, dù lời chúng ta ba có thể không tin, nhưng ngài là người Inuit mạnh nhất, cũng là tát-mãn được kính trọng, nếu ngài đứng ra nói cho ba, ông ấy nhất định sẽ xem xét lại chuyện để Alex tiếp quản vị trí."
"Đây không phải chuyện nhỏ, dù ta tin những gì các ngươi suy đoán, nhưng nếu muốn ta đứng ra buộc tội một người trẻ tuổi là kẻ phản bội, ta cần nhiều bằng chứng hơn nữa."
"Đương nhiên rồi, chúng ta đã đưa Satsuz về, trước đây hắn là thủ lĩnh của đám cuồng tín kia, à, đúng hơn là người chỉ huy hành động thôi, nhưng chắc hắn cũng biết rõ những hành động của bọn chúng. Có điều tinh thần hắn đang có vấn đề, hiện tại không thể giao tiếp bình thường, nên có lẽ chỉ có thể nhờ ngài đi vào giấc mơ của hắn xem sao." Alicia nói, "Có lẽ còn tìm được tung tích thánh vật."
"Được thôi." Kunayu không từ chối, "Ta chuẩn bị một chút, các ngươi mang hắn vào đi."
Lúc này Trương Hằng lại lên tiếng, "Thật xin lỗi, đây là chuyện của người Inuit các ngài, ban đầu tôi không muốn xen vào, nhưng tôi vẫn phải nói. Theo tôi biết, cái... mà các ngài gọi là ác linh ấy cũng rất giỏi xâm nhập vào giấc mơ của người khác, cho nên nếu ngài muốn vào giấc mơ của tín đồ, sẽ rất nguy hiểm."
"Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, chàng trai trẻ." Kunayu nghe vậy liền gật đầu nhẹ, "Bên ngoài cậu trông lạnh lùng, nhưng có vẻ vẫn thừa hưởng sự dịu dàng và lương thiện từ mẹ cậu, ta sẽ cẩn thận. Với lại ta còn có Tiểu Tinh Linh, con bé sẽ bảo vệ ta."
Bạn cần đăng nhập để bình luận