Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 83: Manh mối cùng treo thưởng

Chương 83: Manh mối và treo thưởng
Trương Hằng xuất hiện giống như một hòn đá nhỏ rơi xuống mặt hồ, khiến cuộc sống bình yên của cô bé nảy lên một chút gợn sóng. Dù phần lớn thời gian Trương Hằng đều ở trong hang núi của mình, chỉ trừ lúc ăn cơm, nhưng mỗi khi ra ngoài, dù là đi đốn củi trong rừng hay đào rau dại, săn bắn, hắn đều sẽ ghé qua hang động của cô bé, hỏi xem bọn họ có cần gì không. Ban đầu, cô bé còn hơi sợ người lạ, thường trốn sau lưng lão nhân, nhưng dần dần cô bé trở nên dạn dĩ hơn. Có lần cô còn lẳng lặng đi theo Trương Hằng. Khi Trương Hằng thấy cô, hắn cũng không xua đuổi, ngược lại còn chủ động dạy cô một số kiến thức về phân biệt thực vật.
Từ đó về sau, mỗi lần Trương Hằng đi đâu, cô bé đều lẽo đẽo theo sau. Thế là Trương Hằng tiện tay dạy cô cách làm bẫy bắt thỏ và dùng đá bắt cá. Về phần leo cây thì không cần Trương Hằng dạy, cô bé vốn đã rất thành thạo. Cô bé còn lấy trứng chim tặng cho Trương Hằng làm quà.
Tiếc thay, thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi.
Mười ngày sau, một đoàn xe ầm ĩ tiến vào thôn nhỏ trong núi sâu. Từ chiếc xe việt dã đi đầu, một người đàn ông mặc áo chống đạn, đeo kính đen bước xuống. Hắn phất tay xua những đứa trẻ con tò mò sang một bên, sau đó đi thẳng vào cửa ủy ban thôn, không thèm để ý đám cán bộ thôn đang ra đón, tiến thẳng đến trước mặt một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi và hỏi: "Người đâu?"
Người đàn ông trung niên đó chính là bí thư thôn nhỏ này, lập tức nói với người trợ lý bên cạnh: "Đi, bảo trạm phát thanh gọi Triều Anh đến."
Kết quả người kia vừa mới nhấc chân đã bị người mặc áo chống đạn gọi lại: "Trở về!" Sau đó hắn nhìn bí thư thôn với vẻ mặt như cười như không, nhìn một lượt xung quanh như thể muốn nhét hết cả văn phòng vào, "Còn nhớ trước đây tôi nói với các ông không, mục tiêu là một tên tội phạm vô cùng xảo quyệt và hung ác, trên người gánh hơn hai mươi mạng người. Trước khi hành động, nhất định không được đánh rắn động cỏ. Thế mà ông lại làm ra một trận nghênh đón lớn như vậy, có phải sợ người khác không biết chúng ta tới không?"
Bí thư thôn nghe vậy liền nở nụ cười ngượng ngùng.
"Thôi được rồi, chuyện nghênh đón tôi không trách ông, nhưng tuyệt đối không được phát thanh, ông tìm người dẫn đường, chúng tôi tự đi tìm cái người tên Triều Anh kia."
"Vâng vâng." Bí thư thôn nghe vậy lau mồ hôi trán, liên tục gật đầu đáp ứng.
Thế là sau ba phút, người bị phái đi trạm phát thanh cũng leo lên xe việt dã, đến trước một cánh đồng ở phía tây đầu thôn. Người nông dân tên Vương Triều Anh đang bón phân trên ruộng, người mặc áo chống đạn từ xa đã thấy bóng dáng ở đầu ruộng, nhảy xuống xe, không ngại đường lầy lội dưới chân, cứ vậy đi đến trước mặt đối phương.
"Mười ngày trước, có phải anh thấy một chiếc Polo tiến vào núi không?"
"Cái gì phá La?" Vương Triều Anh nghe vậy có vẻ hơi mờ mịt, không biết người đối diện đang nói gì.
Người mặc áo chống đạn không vội, rút từ trong ngực ra một tấm ảnh, đưa đến trước mặt Vương Triều Anh, "Chính là chiếc xe này trong ảnh."
"À," Vương Triều Anh lau tay vào quần áo, cầm lấy tấm ảnh cẩn thận xem đi xem lại mấy lần, cuối cùng nói với giọng hơi không chắc chắn, "Chắc là chiếc này."
Người mặc áo chống đạn cười cười. Hắn biết tại sao người nông dân này lại do dự, không phải vì lúc đó anh ta nhìn không rõ mà là vì sợ hãi trước chiến trận hôm nay, nên theo bản năng không muốn nói chắc chắn.
Nhưng người mặc áo chống đạn cũng không làm khó anh ta, chỉ hỏi tiếp, "Trên xe chỉ có một người đúng không?"
"Hình như là vậy." Vương Triều Anh vừa trả lời vừa có chút sợ hãi nhìn chiếc xe đang đậu ở bên ruộng.
"Cảm ơn anh đã hợp tác, tôi không còn gì muốn hỏi, chúc anh năm nay được mùa." Nói xong, người mặc áo chống đạn thu lại tấm ảnh, trở về xe, nói vào bộ đàm, "Xác nhận, hắn ở chỗ này."
Nói xong hắn hạ bộ đàm, để người phía sau ghế lấy ra một chiếc vali xách tay cỡ lớn từ thùng xe, đưa cho cán bộ thôn đã đi cùng tới, "Đây là tiền thưởng cho các người vì đã cung cấp manh mối, yên tâm, là thu nhập hợp pháp, muốn dùng làm gì cũng được."
Cán bộ thôn mở vali ra, nhìn thấy bên trong là một trăm vạn tiền mặt, cả người như cảm thấy thở ra khí cũng lớn hơn. Quả thực là có rất nhiều thôn xóm giàu có, thậm chí mỗi nhà đều có hai ba chiếc ô tô để đi lại, nhưng thôn của họ rõ ràng không thuộc vào trường hợp đó.
Thậm chí có một thoáng trong đầu hắn đã nghĩ đến việc cầm chiếc vali này rồi bỏ trốn, nhưng chiếc vali nặng như vậy, có muốn chạy cũng không chạy được xa.
"Cho xe đưa anh ta về, sau đó chúng ta chuẩn bị lên núi." Người mặc áo chống đạn xử lý xong vụ manh mối thì lại cài dây an toàn, "Nói với mọi người chuẩn bị chiến đấu, đối thủ lần này của chúng ta rất khó đối phó, mọi người tốt nhất nên lấy sức mạnh đối phó thần thánh ra mà dùng."
"Anh nói cũng khoa trương quá rồi," thấy cán bộ thôn đã được đưa đi, một người khác ngồi phía sau nói, "Ba đại c·ô·ng hội đều đã ra tay, người chơi đứng đầu bảng xếp hạng cũng tới ba người, Simon có giỏi hơn nữa thì cũng không thể nào trốn thoát được như lần trước chứ?"
Một người khác nãy giờ vẫn nhắm mắt dưỡng thần trên xe bỗng lên tiếng: "Bên Quang Hồ nói thế nào rồi, đến lúc này rồi mà vẫn còn muốn đàm phán với Simon sao? Thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa đâu, nếu như thật sự bị Cthulhu chiếm cứ thân thể Simon thì toàn thế giới sẽ gặp nguy hiểm. Đám người Quang Hồ đó có bị hỏng đầu rồi không? Hội trưởng Nhị Nguyệt Vi Thành của bọn họ bị trọng thương rồi đột nhiên đổi tính, định vứt d·ao, ăn chay niệm Phật sao?"
Người mặc áo chống đạn nghe vậy cười nhạo một tiếng, nhưng cũng không giải thích gì nhiều, chỉ nói, "Đừng để ý đến họ. Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng cao thủ trong Quang Hồ thật sự rất nhiều. Nếu như Nhị Nguyệt Vi Thành không bị thương nặng thì có nói bọn họ là đứng đầu ba đại c·ô·ng hội cũng không có vấn đề gì. Hành động lần này vẫn cần bọn họ giúp đỡ, ít nhất thì mục tiêu trước mắt của chúng ta đều giống nhau, là bắt được Simon trước. Về sau chuyện còn lại chỉ cần một viên đ·ạ·n, chỉ cần nhanh tay thì đám người Quang Hồ cũng không làm gì được."
"Được rồi, anh nói đúng." Hai người ngồi phía sau kiểm tra vũ khí của mình, rồi cũng mặc áo chống đạn, một người trong đó tay cầm một khẩu vũ khí nổi tiếng trong trò chơi FPS nào đó, Hỏa Kỳ Lân.
Đoàn xe cứ như vậy tiếp tục đi sâu vào trong núi lớn trong một bầu không khí túc sát. Rõ ràng là một nhiệm vụ có công lao nhưng đa số mọi người trong lòng đều không hề thoải mái. Cũng không có cách nào khác, người có tên cây có bóng, Simon trong game thật sự quá nổi tiếng rồi. Trận chiến ở trụ sở phó lâu trước kia cũng đã chứng minh điểm này.
Vì vậy nên dù cho có cảm thấy nhiệm vụ lần này nhất định sẽ thành c·ô·ng thì ai cũng biết rằng cuộc chiến tiếp theo sẽ không hề dễ dàng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận