Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 18: Hắn không phải lợi hại hay không

Chương 18: Hắn không phải lợi hại hay không Santana 3000 xông qua mũ lưỡi trai nữ sinh giơ bảng điểm cuối cùng tuyến, sau đó Trương Hằng còn chơi một cú drift, khiến chiếc xe cuối cùng rất sát vào bậc thềm trước cửa bể bơi, bánh xe bên phải song song với bậc thềm, khoảng cách chỉ có chưa đến 0.5 cm. Sau đó Trương Hằng tắt máy, rút chìa khóa xe.
Đám người đã sớm chờ ở điểm cuối kia thấy cảnh này đều trợn tròn mắt.
Bọn họ đã nhìn thấy tên xăm mình Báo Gấm, thậm chí đã chuẩn bị xong bia, dự định chúc mừng quán quân ra đời, dù sao thì xử lý một chiếc Santana cũng chẳng có gì đáng để vui mừng, nhưng còn bảy chiếc xe khác cơ mà, đây là cuộc so tài nội bộ câu lạc bộ độ xe của bọn họ tối nay. Kết quả không ngờ đến thời khắc cuối cùng, Trương Hằng và chiếc Santana của hắn lại đột ngột từ trên trời giáng xuống.
Cuối cùng, bọn họ một đám người, nhiều xe sang trọng như vậy, lại bại dưới tay một chiếc Santana mà ở chợ xe cũ treo giá một vạn đồng cũng không biết có ai mua hay không.
Miệng cô gái mũ lưỡi trai há hốc to như thể nhét vừa một quả thanh long, sững sờ một lúc lâu, nàng còn mơ màng hỏi: "Đây là lắp khí nitơ à?"
Tăng tốc bằng khí nitơ là một chi tiết được sử dụng quá nhiều trong phim đua xe mấy năm gần đây, gần như ai cũng biết. Nguyên lý cụ thể đại khái là thông qua đốt cháy N2O, giải phóng oxy và khí nitơ, trong đó oxy có thể dẫn cháy giúp nâng cao công suất vận hành của động cơ, còn khí nitơ lại có thể hạ nhiệt độ xi lanh, từ đó đạt được mục đích tăng tốc.
May mà đại đa số những người có mặt tối nay đều hiểu về xe, nghe cô nói vậy, một người đàn ông lập tức lắc đầu: "Không thể nào, động cơ cà tàng của chiếc Santana đó, ống xả cũng tệ, lắp NOS vào khác nào muốn chết, tốc độ chưa lên được đã hỏng." Nhưng nói xong, trên mặt hắn cũng lộ ra vẻ nghi hoặc: "Chẳng lẽ lại là bí mật đổi động cơ? Nhưng ống xả thì vẫn thế."
Khi mấy người còn đang rối bời, mấy chiếc xe sau cũng lần lượt đến điểm cuối.
Người về thứ hai là tên xăm mình và chiếc Báo Gấm của hắn, nhưng giờ đã không ai để ý đến chuyện này, mọi ánh mắt đều tập trung vào chiếc Santana và người ngồi bên trong.
Trương Hằng mở cửa, nhìn đám người câu lạc bộ độ xe như hóa đá kia, lên tiếng: "Cái gã 911 ở phía sau công trường ấy, hình như đâm phải thứ gì rồi, mọi người không đến xem sao?"
Đến lúc này mọi người mới giật mình tỉnh giấc, phát hiện thiếu một chiếc xe.
Bọn họ nghe Trương Hằng nói chiếc 911 đâm vào tường thì đều kinh hãi, lúc xe đua, mấy người cũng chú ý thấy chiếc 911 và Santana cùng lao vào công trường. Lúc ấy, suy nghĩ của bọn họ lại giống với gã thanh niên lái 911, đều cho rằng chắc chắn gã này thắng chắc, ai ngờ cuối cùng, chiếc Santana lại là chiếc đầu tiên từ công trường đi ra, còn 911 thì chậm chạp không thấy tăm hơi, thậm chí có người còn nghi ngờ Trương Hằng đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì đó để loại 911 ra khỏi cuộc chơi ở trong công trường.
Cũng may khi bọn họ tìm thấy 911, phát hiện thanh niên kia vẫn bình an vô sự.
Thực ra, ngay khi vừa xông vào công trường, gã thanh niên kia đã có chút hối hận, chủ động giảm tốc, và khi bị Santana vượt qua, tận mắt chứng kiến kỹ thuật lái xe như xiếc của Trương Hằng, một chút ý chí chiến đấu cuối cùng trong hắn cũng biến mất, lúc chiếc 911 đâm vào tường cũng không còn tốc độ quá cao, hơn nữa lại có túi khí an toàn.
Hắn căn bản không bị thương tích gì, nhưng không bị thương trên cơ thể, không có nghĩa là tinh thần của hắn vẫn ổn.
Khi mọi người tìm thấy hắn, phát hiện hắn đang ngồi xổm trên một đống đất nhỏ, trông rất cô đơn.
Tên xăm mình kiểm tra chiếc 911 bên cạnh rồi an ủi: "Không sao, chỉ hư đầu xe thôi."
"Ta không đau lòng xe," nghe vậy gã thanh niên lắc đầu, ánh mắt tràn đầy mê mang: "Ta là đau lòng trong lòng ấy, chơi xe lâu như vậy rồi mà sao lại thua trước một chiếc Santana chứ."
Lời này thốt ra không chỉ khiến chính hắn mà những người khác trong câu lạc bộ độ xe đều xấu hổ cúi đầu, chìm vào im lặng.
Chuyện đêm nay đúng là quá sức ma quái, có người đến bây giờ vẫn không thể tin được, người thắng cuối cùng lại chính là Trương Hằng và chiếc Santana của hắn.
"Hay là tên kia... g-i-a-n l-ậ-n?" Có người ấp úng nói, muốn tìm một lý do chấp nhận được cho thất bại lần này.
"Gian lận thế nào?"
Gã thanh niên lái 911 lại tự châm một điếu thuốc, "Mấy người cũng đâu phải không đua cùng hắn, chiếc Santana đó đúng là chỉ có tính năng như vậy thôi, nếu không nhờ kỹ thuật của hắn, nửa chặng đầu cũng không thể bị chúng ta bỏ xa đến thế."
"Kỹ thuật của hắn lợi hại lắm sao?" Một người yếu ớt nói nửa tin nửa ngờ.
Hắn không hề coi Trương Hằng ra gì, ngay từ đầu đã mải miết đuổi theo chiếc 911 và chiếc Báo Gấm của tên xăm mình, kết quả cuối cùng lại thua một cách mơ hồ.
"Hắn không phải là lợi hại hay không, mà hắn là cái kiểu... kiểu rất ít gặp ấy, hiểu không..." Gã thanh niên vừa u sầu hút thuốc vừa nhớ lại cảnh tượng khó quên mà mình đã chứng kiến. Một chiếc Santana cà tàng giữa công trường gồ ghề vẫn uyển chuyển vẩy đuôi drift, né tránh đủ loại chướng ngại vật, mấu chốt là cả quá trình còn không cả mở đèn xe.
Ngọa Tào! Đây là cái gì? Nghe thì có biết đến drift rồi, nhưng mà drift trong bóng tối thì thật sự là sống lâu mới thấy, cái này gọi là gì, mù drift sao?
Không trách gã thanh niên bị đả kích, cho dù là ai tận mắt chứng kiến cảnh đó cũng phải chấn động sâu sắc.
Trong mắt hắn, đó không còn là một chiếc xe nữa, mà là bốn chữ lớn 'nghịch thiên cải mệnh'.
Cái gì Đại Thánh truyền, cái gì Na Tra, có chiếc Santana 3000 này dốc lòng sao!
"Xem ra lần này chúng ta gặp phải cao thủ rồi." Gã thanh niên nhả ra một làn khói, vẻ mặt nghiêm túc nói.
"Vậy bây giờ phải làm sao?" Lúc này những người khác đều không có chủ kiến, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, cuối cùng vẫn phải để người trẻ tuổi quyết định.
"Có chơi có chịu, dù sao thì cũng phải trả thưởng cho hắn trước đã."

Chạy xong cuộc đua, Trương Hằng từ chiếc Santana bước xuống, đi về phía cô gái mũ lưỡi trai còn đứng ở chỗ cũ.
"Có nước không?"
"Có, cậu đợi chút nha." Nghe vậy, cô gái mũ lưỡi trai lập tức quay về xe mở ra, tìm một chai nước khoáng ném cho Trương Hằng.
"Cảm ơn." Trương Hằng nhận lấy chai nước khoáng, lịch sự nói, xác nhận là chưa mở, sau đó vặn nắp bình uống hai ngụm.
Cô gái mũ lưỡi trai cứ vậy mà nhìn chằm chằm vào hắn, đầy vẻ tò mò.
Nàng chợt nhớ lại cảnh hai người vừa gặp nhau, lúc đó nàng còn tưởng rằng người trước mắt này đầu óc có vấn đề, nhưng bây giờ kết quả đã có, chiếc Santana đã thắng một đám xe thể thao, vì vậy cái nhìn của cô gái mũ lưỡi trai với Trương Hằng cũng thay đổi.
Đây đúng là một người đàn ông bí ẩn.
Có vẻ như, tuổi của hắn cũng không lớn lắm.
"Cậu không lo lắng sao?" Cô gái mũ lưỡi trai ân cần hỏi.
"Lo lắng gì?"
"Cậu tuy đã thắng, nhưng bọn họ đông người lắm, lỡ đâu muốn gây bất lợi cho cậu..."
Phụ nữ đúng là loài kỳ lạ, rõ ràng nàng cũng là người của câu lạc bộ độ xe, nhưng giờ Trương Hằng đã thắng, nàng lại bắt đầu đứng trên lập trường của Trương Hằng mà lo lắng cho hắn.
"À, không sao, bọn họ đánh không lại ta." Trương Hằng thản nhiên nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận