Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 139: Nhân loại cổ xưa nhất tình cảm là sợ hãi

Chương 139: Tình cảm nguyên thủy nhất của nhân loại là sợ hãi
Trương Hằng chỉ vào chiếc máy chữ cũ kỹ đang đánh dở bài viết.
"Đây là sách mới của ngài sao?"
"Không, đây không phải tiểu thuyết của ta, thực ra là của một người bạn, ta giúp hắn chỉnh sửa và biên tập lại, để đáp lại hắn sẽ trả cho ta một chút thù lao." Nói đến đây, Lovecraft có vẻ hơi xấu hổ, lại vội vàng nói thêm, "Bình thường ta làm những việc này về cơ bản đều là không lấy tiền, chủ yếu là gần đây tình hình gia đình thực sự hơi khó khăn, đúng rồi, ngươi nói ngươi đọc qua tiểu thuyết của ta, là trên báo sao?"
"Thực ra, chúng có mặt ở khắp mọi nơi." Trương Hằng nói.
Lovecraft nghe vậy có chút mơ hồ.
Nhưng không đợi hắn mở miệng hỏi, Trương Hằng liền kéo chiếc ghế bên cạnh đặt trước mặt hắn, "Nói về những cuốn tiểu thuyết anh viết đi."
"À, được," nhắc đến tiểu thuyết của mình, Lovecraft không còn vẻ chất phác, rụt rè lúc trước, lập tức trở nên hào hứng, "Việc tôi viết những... thứ đó sớm nhất bắt nguồn từ những câu chuyện kinh dị mà ông ngoại kể cho tôi. Chúng mở ra cho tôi một cánh cửa lớn, trước đó tôi chưa bao giờ thấy có thứ văn tự nào có thể mãnh liệt khơi gợi cảm xúc của con người đến vậy, mà điều thú vị hơn cả là, trong đa số truyện kinh dị, khi quái vật chưa xuất hiện thì không khí lại là căng thẳng nhất, nên từ khi còn rất nhỏ tôi đã suy nghĩ, rốt cuộc chúng ta sợ hãi điều gì?"
"Tình cảm mãnh liệt nhất, nguyên thủy nhất của loài người là sợ hãi, mà nỗi sợ mãnh liệt nhất, nguyên thủy nhất lại là nỗi sợ trước điều chưa biết." Trương Hằng nói.
"Đúng là điều tôi muốn nói!" Lovecraft hào hứng nói, "Sức tưởng tượng, sức tưởng tượng mới là mấu chốt của tất cả, trong tiểu thuyết của mình, tôi luôn nỗ lực hết sức để xây dựng không khí có thể khơi gợi trí tưởng tượng ở mức độ lớn nhất, chứ không phải trực tiếp miêu tả những thứ gây ra sợ hãi. Bởi vì dù bạn dùng văn từ miêu tả vật thể đáng sợ đến mức nào, nó cũng không thể nào sánh bằng với sự đáng sợ trong trí tưởng tượng của độc giả, ngoài ra một điều quan trọng khác nữa là phải làm sao cho tác phẩm của bạn trở nên chân thực nhất có thể, làm cho độc giả liên hệ tiểu thuyết với cuộc sống của chính họ."
"Nghe có vẻ hiệu quả đấy." Trương Hằng nói.
"Tôi cũng cảm thấy nó có thể có hiệu quả, nhưng không hiểu vì sao biên tập lại nói độc giả đọc truyện của tôi không nhiều lắm." Lovecraft lúng túng nói, "Thực tế là chỉ dựa vào tiền nhuận bút, tôi căn bản không thể chi trả sinh hoạt phí với dì, chúng tôi đã chuyển nhà mấy lần, trước đây tôi không thích dùng máy chữ vì nó phát ra tiếng ồn khiến tôi khó tập trung, mà khi sáng tác, tôi quen tay vẽ phác thảo lên bản nháp, dùng máy chữ thì tôi không làm được điều đó."
Lovecraft nói đến đây thì thở dài, "Nhưng bây giờ, để có thêm bài viết được đăng, tôi cũng bắt đầu thử dùng máy chữ, dù sao chúng tôi đã chuyển nhà quá nhiều lần rồi, nếu lại phải chuyển nữa thì e là chỉ có thể đến khu ổ chuột mà thôi."
"Đây lại là một khởi đầu tốt." Trương Hằng nói.
"Hy vọng là vậy."
Nói đến đây, Lovecraft nhìn gương mặt có chút tái nhợt của mình nở một nụ cười gượng gạo, sau đó dường như lại nghĩ ra điều gì, hắn mở ngăn kéo bàn đọc sách, lấy ra một chai rượu vang chỉ còn lại một nửa.
"Tôi không ngờ lại có khách đến nhà, cũng không có gì để chuẩn bị, đây là rượu vang của ông nội tôi, hồi đó gia tộc tôi còn rất thịnh vượng, từng sống trong một tòa dinh thự lớn, xung quanh toàn là người hầu, nhưng giờ thì, giờ thì tôi chỉ có chai rượu này." Lovecraft tự giễu cười.
"Sao trong nhà chỉ có anh và dì, còn bố mẹ của anh đâu?" Trương Hằng hỏi.
"Cha tôi... mắc một số bệnh về tinh thần, ông ấy bị suy sụp tinh thần tại một khách sạn ở Chicago, sau đó mất tại một bệnh viện tâm thần, mẹ tôi, bà ấy sống lâu hơn một chút, nhưng rồi cũng mắc bệnh mà qua đời. Sau đó không lâu, tôi gặp vợ ở Boston, chúng tôi chung sống được mấy năm, tiếc là cuối cùng hôn nhân đổ vỡ, chúng tôi vẫn là ly hôn, rồi sau đó tôi lại cùng dì Annie về Providence."
Lovecraft vừa nói dứt lời, bên ngoài lại vang lên một hồi tiếng gõ cửa, sau đó trên mặt hắn lộ ra vẻ kỳ lạ, lẩm bẩm, "Dì Annie lại gọi mình ra ăn cơm, lạ thật, rõ ràng mười lăm phút trước bà vừa gọi mình một lần rồi mà."
"Anh có muốn ra mở cửa không?" Trương Hằng nhận một chiếc ly rượu từ tay Lovecraft, hỏi.
"Không cần, dì Annie sẽ mở cửa." Lovecraft nói, "Tôi chỉ cần tập trung vào việc sáng tác là được."
Và đúng như lời hắn nói, không lâu sau đó, bên ngoài vang lên tiếng mở cửa.
Sau đó một chiếc xe đẩy đồ ăn được đẩy vào, người phục vụ dường như đã quá quen với tình cảnh kỳ quái trong phòng, toàn bộ quá trình không nói một lời, đặt xong đồ ăn liền lập tức đẩy xe đi ra, trước khi đi còn đóng cửa lại.
"Cùng ăn chút gì đi." Lovecraft nhiệt tình mời, "Chỉ là đồ ăn nhà tôi có phần đạm bạc thôi."
Nhưng Trương Hằng nghe vậy cũng không đứng dậy.
Hắn nhìn người đàn ông trước mặt, hỏi, "Anh bị bệnh thần kinh bao lâu rồi, là di truyền từ bố anh sao?"
Lovecraft giật mình, một lát sau, hắn nở nụ cười khổ, "Sao anh biết, bố tôi... mất sau đó tôi đã có một thời gian tinh thần suy sụp, không, chính xác mà nói là khoảng thời gian đó, tinh thần tôi sẽ thỉnh thoảng sụp đổ, tôi không thể hoàn thành chương trình trung học, cũng vì thế mà không thể thi đỗ đại học, nhưng bây giờ tôi cảm thấy khá hơn nhiều rồi, bác sĩ Grimm kê thuốc cho tôi, tôi vẫn đang dùng."
Lovecraft chỉ vào một lọ thuốc nhỏ trên bàn.
Trương Hằng nhìn thoáng qua, bên trong đã sớm rỗng từ lúc nào.
Điều này cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Bởi vì nhìn sắc mặt của Lovecraft, cộng thêm hoàn cảnh sống, thì lúc này trong nhà hắn cũng đã chẳng còn dư tiền, ngay cả ăn cũng sắp không đủ no rồi, thuốc do bác sĩ kê đơn đương nhiên cũng chẳng có lý gì mà còn có thể tiếp tục mua được.
Trong giai đoạn cuối của cuộc đời, nhà văn kinh dị này đã đến đường cùng, bế tắc, đồng thời liên tục chịu sự tra tấn của vấn đề tinh thần, thậm chí có khả năng đã không còn phân biệt được đâu là hiện thực, đâu là ảo giác, hệt như những tín đồ bị Cthulhu ảnh hưởng trong truyện của ông ta, dần dần mất đi lý trí.
Trương Hằng đột nhiên có chút hiểu được vì sao lũ quái vật dưới thành phố băng lại ra đời, hắn nhìn người nhà văn kinh dị gầy yếu, mang vẻ mặt ốm yếu trước mặt, mở miệng nói, "Ăn cơm thì không cần, hôm nay tôi còn có chút việc khác cần phải làm."
Nghe vậy thần sắc của Lovecraft cũng trở nên ảm đạm, mặc dù hắn tự nhốt mình trong phòng không ra ngoài, nhưng nhìn vào tận sâu trong lòng, thực ra hắn cũng khao khát có bạn, đặc biệt là những người tán thưởng mình, mặc dù hắn và Trương Hằng quen biết chưa được bao lâu, nhưng khi Trương Hằng bày tỏ sự tán thưởng với tài hoa của mình, thật sự hắn cũng đã coi người xa lạ gặp thoáng qua này như bạn, cho nên khi Trương Hằng từ chối lời mời ăn cơm, hắn mới cảm thấy thất vọng vô cùng.
Nhưng không đợi hắn biểu thị gì, Trương Hằng đã nói tiếp, "Anh nói anh đang giúp người khác sửa bài, vừa hay tôi cũng có vài vấn đề về sáng tác, nếu không phiền thì sau này tôi có thể đến thăm anh nữa không?"
"Đương nhiên rồi." Lovecraft mừng rỡ nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận