Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 278: 3 sắc đèn

Chương 278: 3 màu đèn
Lý Bạch cắm đầu cắm cổ một mạch chạy, nhờ quen thuộc địa hình mà hắn có thể dễ dàng bỏ lại đám truy binh sau lưng, nhưng dù thế nào cũng không tài nào vứt được con cú mèo đáng ghét trên đầu.
Con cú kia cứ như kẹo da trâu, bám chặt lấy hắn, làm nhiệm vụ GPS định vị di động cho dù hắn có dọa nạt xua đuổi thế nào cũng không chịu rời đi. Đương nhiên, con mèo đầu ưng kia cũng không áp sát quá gần, mà trên người Lý Bạch lại không có vũ khí tấn công tầm xa nào, chỉ có thể chật vật chạy trốn, có lúc còn không tránh khỏi xông vào nhà người khác.
Tuy vậy, cả hai bên đều rất ăn ý, không muốn gây chú ý đến người bình thường. Lý Bạch chọn toàn là những căn nhà chủ nhân chưa về.
Râu quai nón đuổi theo đến giờ thì cũng có chút bội phục tiểu tử phía trước, đối phương đúng là trâu bò sức khỏe, chạy cả tiếng đồng hồ, dù đầu đầy mồ hôi nhưng dưới chân đúng là không hề giảm tốc.
Tên này mà đi làm vận động viên thì phí quá, nên đi luyện chạy đường dài, nói không chừng bồi dưỡng thêm tí là thành quán quân Olympic ngay.
Đáng tiếc đêm nay Quang Hồ không chỉ phái hai đội người chơi, mà những đám người khác coi bộ không có hòa khí như bọn họ.
Lý Bạch vừa chạy trốn, vừa quay đầu chú ý động tĩnh của truy binh sau lưng, bỗng từ sau tường trước mặt vươn ra một cây gậy bóng chày, đập thẳng vào đùi phải của hắn.
Bắp chân Lý Bạch đau nhói một hồi, nghe âm thanh thì có vẻ như bị gãy xương rồi. Dù đau đến toát mồ hôi khắp người, hắn vẫn cắn răng cứng rắn không kêu lên tiếng nào.
Mà còn cố gắng dùng chân còn lại để nhảy về phía trước.
Người đánh lén hắn cũng không vội, phất tay ngăn đám thủ hạ định xông lên, mở miệng nói: “Chạy đi, cứ chạy tiếp đi, không phải ngươi cực kỳ giỏi chạy sao? Tuy rằng bên trên có yêu cầu là giữ cho ngươi một cái mạng để giao dịch, nhưng ý tứ là chỉ cần ngươi còn thở thôi đúng không. . . Với lại đám người các ngươi giết người của chúng ta, còn giấu kín hung thủ, sẽ không cho rằng không phải trả giá gì chứ?"
Hắn vừa nói vừa nới lỏng cà vạt trên bộ âu phục, vác theo cây gậy bóng chày đi tới.
Lý Bạch trước mặt chạy trối chết chắc là bị vấp phải gì đó, ngã nhào trên đất. Nhưng hắn vẫn không nói gì, chỉ cố bò về phía tiệm cắt tóc ở gần đó.
Lúc này, râu quai nón dẫn hai đội người cuối cùng cũng đuổi theo tới. Thấy cảnh này, râu quai nón cau mày nói: “Đừng phức tạp, nhanh chóng bắt hắn rồi báo cáo lên trên.”
"Đừng nóng vội mà, bận rộn lâu như vậy dù sao cũng phải tìm chút niềm vui đi chứ." Âu phục nam nói, hắn lại vung vẩy cây gậy bóng chày trong tay hai lần. Nhưng ngay sau đó hắn phát hiện gia hỏa vừa nãy một mực cắm đầu chạy trốn đột nhiên không còn bò nữa. Lý Bạch tựa vào cánh cửa tiệm cắt tóc đã đóng, lạnh lùng nhìn bọn hắn.
Chẳng hiểu vì sao, trong lòng râu quai nón dâng lên một cảm giác bất an. Hắn nhanh chóng rút khẩu súng lục bên hông, nhưng mà động tác rút súng của hắn mới làm được một nửa đã phát hiện cơ thể của mình bị giữ chặt lại, không thể nào nhúc nhích.
Tuy vậy đầu óc hắn vẫn còn chuyển động rất nhanh, lập tức ý thức được vấn đề nằm ở đâu. Cái đèn xoắn ba màu hình trụ bên cạnh cửa tiệm cắt tóc đã có dấu hiệu cũ kĩ, rõ ràng là một đạo cụ trò chơi, trong phạm vi nhất định chỉ cần ánh mắt tiếp xúc tới nó là không thể dời đi được nữa.
Đáng tiếc, khi hắn nghĩ thông suốt mọi chuyện thì đã muộn rồi. Thật ra, lúc này chỉ cần có một người lên tiếng nhắc nhở, để người phía sau giúp họ che mắt lại là có thể khôi phục tự do. Nhưng hết lần này tới lần khác người ý thức được điều này lại không thể nào phát ra âm thanh được.
Cho nên bốn tiểu đội, tổng cộng hai mươi bốn người, tất cả đều đứng hình ngay tại chỗ.
Mà lúc này, con thỏ cũng cùng Thẩm Hi Hi từ trong tiệm cắt tóc đi ra. Con thỏ lập tức chạy tới bên Lý Bạch, lo lắng nói: "Uy, ngươi cái tên liều mạng Tam Lang này, không sao chứ?"
Mặc dù bắp chân đau muốn chết, nhưng hắn vẫn gượng gạo nặn ra một nụ cười khó coi với con thỏ, “Không sao, không nỡ bỏ con tép thì sao bắt được tôm, nếu như lúc nãy ta đột nhiên cố tình dừng ở cửa tiệm thì bọn chúng đoán chừng sẽ sinh ra cảnh giác, chưa chắc đã nhất loạt xông lên.”
Một bên khác, Thẩm Hi Hi cũng gật đầu với Lý Bạch, "Cố gắng lên, ta đã bảo Không Mặt Nam và lão K đi mở xe, lát nữa chúng ta sẽ đưa ngươi tới bệnh viện ngay."
Lý Bạch lắc đầu: "Đừng, gãy xương thôi mà, chậm trễ chút cũng không chết người, chúng ta khó khăn lắm mới bắt được nhiều người thế này, hơn nữa trong đó hẳn còn có hai tên đầu sỏ nhỏ, ày, chính là tên cầm gậy bóng chày và tên để râu quai nón ấy. Cứ đàm phán với người Quang Hồ trước đã.”
Ai ngờ, lời vừa dứt một giọng nói xa lạ lại đột nhiên vang lên bên tai mọi người.
“Ồ, muốn đàm phán với chúng ta à, chút át chủ bài này chưa đủ đâu.”
Người nói chuyện là một người phụ nữ, trông độ tuổi cũng ngang với Thẩm Hi Hi, mặc một bộ quần áo thể thao, trông như người chạy bộ buổi đêm gần đây. Cô ta tháo tai nghe Bluetooth bên tai, nhét vào trong túi, dường như hoàn toàn không chú ý đến những người bị bất động cách đó không xa mà chỉ đánh giá Thẩm Hi Hi với vẻ hứng thú, một lát sau trên mặt lộ ra nụ cười.
“Rất tốt, ngươi quả nhiên giống với phân tích của chúng ta, không phải dạng người ngồi chờ chết.”
“Các hạ là ai?” Thẩm Hi Hi trầm giọng hỏi.
“Ngươi có thể gọi ta Tiểu Băng, tuy ta vốn ghét cái biệt danh này, nhưng mà đám hỗn đản công hội đều gọi như vậy nên cũng không quan trọng.” Người phụ nữ tên Tiểu Băng hào phóng giới thiệu, "ta là người của bộ phân tích chiến lược Quang Hồ, mấy tháng gần đây ta không có công việc khác, phần lớn thời gian đều là nghiên cứu về ngươi."
“Vậy nên tối hôm qua bị tập kích đúng là có dự mưu sao?!” Lý Bạch nghe vậy liền nhao nhao lên, “Các ngươi đã chuẩn bị từ một tháng trước rồi phải không?”
Tiểu Băng liếc xéo, nhìn về phía Thẩm Hi Hi, ánh mắt như thể đang nói đã đến nước này rồi mà thuộc hạ của ngươi vẫn còn hỏi mấy câu ngu ngốc như vậy à.
Thẩm Hi Hi không để ý đến ánh mắt của cô ta mà hỏi: “Ngươi đã nghiên cứu được gì từ tôi?”
"Mọi mặt," Tiểu Băng vỗ tay, “Tính cách của ngươi, cung hoàng đạo, các mối quan hệ, phong cách hành sự, giá trị quan, nhân sinh quan, thậm chí là cả chuyện kén vợ kén chồng tôi đều nghiên cứu qua rồi, cho nên bất kể ngươi làm gì, đối với tôi đều không có bí mật gì cả.”
"Nói nhảm nhiều vậy, các ngươi đông người thế mà còn không phải vừa thấy mặt đã bị chúng ta bắt lại à." Con thỏ hừ lạnh một tiếng nói, thấy Lý Bạch bị thương, tâm tình của cô không được tốt lắm, cả người ở vào trạng thái dễ cháy nổ.
“Sai rồi, tiểu muội muội," Tiểu Băng lắc đầu, "ta đã nói rồi, mọi hành động của các ngươi đều nằm trong dự liệu của chúng ta, nên đương nhiên chúng ta biết các ngươi muốn bắt người rồi. Ta không những biết, mà còn cố ý đưa đám người này tới để các ngươi bắt đấy.”
Râu quai nón không biết âu phục nam đang nghĩ gì, chứ hiện tại nếu hắn mở miệng được thì chắc đã bắt đầu chửi đổng rồi.
Nhưng mà, Thẩm Hi Hi nghe vậy thì dường như nghĩ đến điều gì đó, biến sắc.
“Đúng vậy, không sai, hai đồng đội phụ trách tiếp ứng của các ngươi, tuy ý của cấp trên là bắt bừa vài người dưới trướng của ngươi để ép ngươi giao người, nhưng mà tôi lại cảm thấy đã muốn bắt thì vẫn nên một lưới bắt hết cho xong, tránh lại xuất hiện rắc rối. Nói đến đây tôi còn phải cảm ơn ngươi đấy, các ngươi bắt người của chúng ta xong thì thông báo người chạy tới, nếu không chúng ta thật đúng là khó tìm được chỗ của bọn họ.” Tiểu Băng mỉm cười.
Bạn cần đăng nhập để bình luận