Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 263: Cùng kia nước đảo

"Cách chỗ này khoảng 700m có một quán thịt nướng, trong tiệm có món thịt bò viên đá đặc sắc của Okinawa, thế nào?" Trương Hằng sau khi nói cám ơn với đôi vợ chồng già thì quay đầu hỏi Hàn Lộ bên cạnh.
"Được thôi." Hàn Lộ nói, sau đó nàng không còn để ý đến anh chàng phục vụ hóa đá đứng bên cạnh nữa, tò mò hỏi Trương Hằng, "ta không biết ngươi còn biết tiếng Nhật, đây là cái gì…?"
"À không, là tự ta học." Trương Hằng biết Hàn Lộ có ý gì, giải thích.
"Những thứ ngươi biết có phải quá nhiều rồi không, bình thường ngươi không cần ngủ sao?"
"Không, chỉ là ta một ngày có 48 tiếng thôi." Trương Hằng phất tay, gọi một chiếc taxi, bỏ hết quần áo giày đã mua vào cốp sau, rồi kéo cửa xe phía sau ra.
"A." Hàn Lộ chỉ cảm thấy Trương Hằng đang đùa, lắc đầu rồi lên xe ngồi.
Còn Trương Hằng thì ngồi lên ghế phụ, nói địa điểm muốn đến với tài xế, đúng lúc này hắn cũng nhận được một tin nhắn Wechat, Trương Hằng tưởng là Phiền Mỹ Nam trả lời hắn, mở ra xem thì là tin của cô nàng pha rượu, nội dung chỉ có một tấm hình.
Nhìn từ vị trí chụp, có lẽ là trong phòng nghỉ của quầy bar.
Trong ảnh không có ai, chỉ có một thanh đao, được đặt trên giá dao, Trương Hằng biết không có gì bất ngờ xảy ra, đây chính là thanh đao mà hắn đã bỏ ra một số tiền lớn nhờ cô nàng pha rượu tìm người rèn lại, tính ra, từ lúc hắn kết thúc phó bản trước đã qua sáu ngày, còn nhiều hơn hai ngày so với thời gian cô nàng pha rượu nói cho hắn biết ban đầu.
Vì toàn bộ thanh đao đều được nấu chảy đúc lại, Trương Hằng cũng không quá câu nệ việc giữ lại hình dáng ban đầu, cây đao mới càng giống với Hoành đao trong bốn loại đao thời Đường, chủ yếu là vì cân nhắc đến việc Mạch đao chủ yếu dùng cho kỵ binh, Chướng đao lại quá ngắn, còn Nghi đao thì đúng như tên gọi, phần lớn là dùng để nghi trượng, vì vậy cuối cùng Trương Hằng vẫn là chọn Hoành đao mà binh sĩ thời Đường thường dùng nhất.
Mà bản thân Hoành đao cũng có hình dạng rất giống với thái đao, chỉ là thân đao thẳng, rất cứng rắn, tuy nhiên về độ sắc bén thì không bằng thái đao, Trương Hằng đã tìm điểm cân bằng giữa hai loại, nhưng nghiêm chỉnh mà nói, công nghệ rèn cây đao này không phải của đao Đường cũng không phải của thái đao, chỉ là vẻ ngoài của nó có kế thừa một chút đặc điểm của cả hai.
Trong hình ánh sáng hơi mờ, nhưng vẫn có thể thấy được một vài chỗ bất phàm của cây đao mới, dù vẻ ngoài của nó vẫn không hề phô trương, thế nhưng khi nhìn kỹ thì nó lại ẩn ẩn khiến người ta có cảm giác máu chảy nhanh hơn, đến trình độ của Trương Hằng, hắn đã khống chế rất tốt phản ứng của cơ thể mình, lại gần như không bị ảnh hưởng bởi môi trường bên ngoài, chỉ bằng một tấm hình mà đã khiến hắn có phản ứng sinh lý, loại tình huống này rất hiếm thấy.
Ngoài ra, không hiểu vì sao, Trương Hằng còn cảm nhận được một loại cảm giác quen thuộc kỳ lạ từ thanh đao, thế là hắn gửi tin hỏi cô nàng pha rượu, "Cái này xem như là thành công hay thất bại?"
Lát sau cô mới trả lời, "chuyện này thì, nó là đao của ngươi, không thích có ai đoạt trước giành chủ cho ngươi ấn tượng về nó, cho nên vẫn là chờ sau khi ngươi quay về thì tự mình xem đi, mặt khác, nhớ mang đồ lưu niệm từ Nhật Bản cho ta đấy."
"Cũng được." Trương Hằng nghe cô nàng pha rượu nói vậy, nỗi lo lắng cũng vơi đi một nửa, nếu cô nàng pha rượu còn có hứng thú đòi hắn quà thì đã cho thấy lần rèn lại này ít nhất cũng không bị lỗ, cây đao mới chí ít cũng phải đạt đến trình độ đạo cụ cấp C cao nhất, xứng đáng với 4000 điểm tích lũy giá trên trời mà hắn đã tiêu.
Còn tình hình cụ thể thì phải chờ đến khi hắn về mới xem lại được.
Chờ ăn trưa xong, Trương Hằng cùng Hàn Lộ về khách sạn thu dọn trả phòng, sau đó lại trở về sân bay Naha.
Hai người muốn đi lặn ở cùng kia nước đảo tại quần đảo Lưu Cầu Bát Trọng Sơn, nằm ở phía tây nhất của Nhật Bản, nhưng thực tế lại gần Đài Loan hơn, chỉ khoảng 60 hải lý, thậm chí còn có thể nhìn thấy dãy núi đối diện.
Vì người trên đảo không nhiều, Naha không có đường bay thẳng đến cùng kia nước đảo, nên hai người phải từ Naha bay đến đảo Ishigaki trước, sau đó từ đảo Ishigaki bay thêm 40 phút nữa mới có thể đến được điểm cuối cùng.
Mặc dù khá là vất vả, nhưng đến khi đặt chân lên đảo thì sẽ thấy những nỗ lực dọc đường đều xứng đáng, diện tích cùng kia nước đảo không lớn, chỉ chưa đến 30 km vuông, dân số thường trú trên đảo cũng chỉ có chưa đến hai ngàn người, điều này khiến cho toàn bộ hòn đảo giữ được môi trường sinh thái nguyên sơ tương đối tốt.
Nơi đây ngoài việc là thánh địa lặn biển ra thì còn có bãi câu cá biển đứng thứ hai thế giới, thu hút một số người thích câu cá biển, thỉnh thoảng còn có tổ chức các cuộc thi câu cá cờ, nhưng nói chung là khách du lịch vẫn không nhiều lắm, thường đi một quãng rất dài cũng không thấy ai, có những bãi biển trống trải rộng lớn, cùng với những tảng đá núi lửa đen, ngoài ra còn có một số con ngựa cùng kia nước được thả rông trên đảo, đi lại xung quanh, cũng không mấy sợ người.
Và nước biển nơi đây trong vắt như một viên lam ngọc không có bất kỳ tạp chất nào, như thể đi đến tận cùng của thế giới.
Hàn Lộ đi mệt bèn tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, vừa có gió biển thổi, vừa có thể thấy ngọn hải đăng cách đó không xa, hài lòng duỗi lưng, "Ta đã sớm muốn đến nơi này rồi, đây mới là nghỉ dưỡng, không cần nghĩ gì cả, không gặp phải ai phiền phức."
"Ừm." Trương Hằng gật nhẹ đầu, cũng cởi giày và tất, mặc quần đi biển ra đến một bãi đá ngầm.
"Ngươi đang làm gì vậy?"
"Chuẩn bị bữa tối."
"Bữa tối, ở đây á?" Hàn Lộ ngẩn người, cứ tưởng ai đó đang đùa, "Nhưng chúng ta có gì đâu, mà lại trời cũng sắp tối rồi, đến lúc đó chúng ta không về được quán trọ trước khi trời tối mất."
"Đừng lo lắng, trên đảo này đâu đâu cũng có ngựa, mà lại toàn là giống nhỏ, tính tình rất hiền, đến lúc đó tìm hai con rồi cưỡi về."
"..."
Hàn Lộ hiển nhiên không tin Trương Hằng, nhưng cô vẫn tò mò nhìn Trương Hằng chuẩn bị bữa tối ở bờ biển.
Trương Hằng cũng ngẫu hứng muốn làm thử, nhớ lại những ngày ở phó bản tân thủ mình phải sống một mình hơn 500 ngày trên đảo hoang, khác với khi đó chỉ có một mình hai bàn tay trắng, bây giờ tuy hắn không chuẩn bị trước những dụng cụ ăn uống dã ngoại, nhưng trong tay hắn lại có quá nhiều thứ có thể tận dụng, thậm chí còn mang theo cần câu.
Trương Hằng gõ một ít con hàu ở trên tảng đá ngầm trước mặt, sau đó còn mò dưới biển một ít cua mai, loại cua này nhiều thịt, đơn giản là loại cua ngon nhất có thể tìm được ở bờ biển, còn cua hoàng đế hay cua tuyết thì lại trốn sâu trong đáy biển, ngoài ra Trương Hằng còn câu được mấy con cá để làm món chính, dùng cành cây xiên qua, trực tiếp đặt lên nướng.
Rất nhanh Hàn Lộ đã ngửi thấy mùi thơm, nàng hít mũi, có chút thèm thuồng, nhưng vẫn giữ lại chút lý trí, hỏi, "ngươi chắc chắn những thứ này không có độc chứ?"
"Yên tâm đi, ta chọn không những không có độc, mà còn toàn là cá có thịt rất ngon." Trương Hằng nói, sau đó lại đưa cho Hàn Lộ hai con hàu, "Cái này ăn sống được."
Bạn cần đăng nhập để bình luận