Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 261: Chỉ là có mấy vấn đề muốn hỏi ngươi

Đêm xuống, khu đông và khu tây như thể hai thế giới khác biệt. Đèn đường ở đây thưa thớt, cách một quãng rất xa mới có một chiếc, mà nhiều cái còn bị hỏng, từ lâu không ai sửa chữa, nên nhiều nơi chìm trong bóng tối mịt mùng. Kiến trúc thấp bé cũ nát, đường đi không quy tắc cùng những ngõ tối chằng chịt càng khiến nơi này trở nên phức tạp hơn, sau vụ án liên hoàn giết người ở nhà thờ Bạch giáo, cảnh sát đã tăng cường nhân lực tuần tra vào ban đêm.
Trương Hằng đi dọc con đường, đã thấy hai đợt cảnh sát mặt mày nghiêm nghị tuần tra, tay cầm dùi cui, trên cổ đeo còi. Nhưng so với toàn bộ khu vực, số nhân lực này vẫn có vẻ quá ít, và điều mấu chốt là ngay cả cảnh sát cũng khó duy trì cường độ tuần tra như vậy.
Thực tế là từ khi vụ án mạng thứ hai xuất hiện trên mặt báo, cảnh sát đã bắt đầu tăng cường nhân lực, nhưng đến giờ vẫn không thể phá án, ngược lại khiến cho đám cảnh sát tuần tra cấp dưới oán than dậy đất. Lương của bọn họ vốn đã không cao, công việc lại nhiều vô kể, trước đây lúc tuần tra còn có thể lén đi quán rượu uống chút cho đỡ mệt, bây giờ thì không ai dám nghĩ đến chuyện đó nữa.
Trương Hằng vẫn mặc chiếc áo khoác cũ lúc mới đến, Eileen cũng đưa cho hắn chiếc khăn quàng cổ dùng để cải trang thành nghệ sĩ Gypsy, thêm vào đó trong thời gian này hắn đã nắm vững thuật trang điểm, nên bất cứ ai nhìn thấy hắn đều sẽ cảm thấy hắn là người dân ở đây.
Trương Hằng đi đến khu vực gần nhất xảy ra án mạng rồi vòng lại, khu vực này hiện tại là trọng điểm tuần tra của cảnh sát, sau vụ việc đó, người dân cũng cố ý tránh xa nơi này. Giờ đây nơi đây gần như không có bóng người. Trương Hằng đứng sau hàng rào, ban ngày hắn đã thử dùng phương pháp của Holmes để phân biệt bùn đất ở đây, nhưng không có ý nghĩa gì lớn, vì tình hình xây dựng cơ bản ở toàn bộ khu đông đều rất tệ, khắp nơi là vũng nước và bùn đất, cho dù hung thủ có dính bùn đất vào giày cũng không thể làm manh mối.
Trương Hằng đến đây vào ban đêm chủ yếu là muốn xem ánh sáng ở khu vực này, cũng như xem nhà ở lân cận có đèn sáng hay không. Để tránh những phiền phức không cần thiết, hắn không nán lại quá lâu, nhanh chóng đi ra từ sau chung cư, kết quả vừa ra đường thì thấy một cô gái khoảng hai mươi tuổi.
Nàng khoác một chiếc áo cũ, tay cầm theo một chai rượu, thấy Trương Hằng thì chủ động kéo rộng cổ áo, chào mời, "Này, muốn vui vẻ một chút không?"
"Ở đây sao?" Trương Hằng nhíu mày, hơi ngạc nhiên.
"Cực kỳ kích thích không phải sao, ta sẽ không làm ngài thất vọng." Nụ cười của cô gái hơi miễn cưỡng, nhưng vẫn cố gắng đẩy ra chút ít da thịt chẳng mấy đầy đặn ở trước ngực.
"Nếu ngươi biết những chuyện gần đây đã xảy ra, thì nên ngoan ngoãn ở nhà." Trương Hằng nói.
"Ta rất cần tiền, để trả tiền thuê nhà và mua đồ ăn, ngay cả nửa chai rượu này cũng là ta vừa mượn được." Cô gái nói, giọng tiếng Anh của nàng cũng không chuẩn, còn mang theo âm điệu rất nặng, "Mặc kệ thế giới này xảy ra chuyện gì, chúng ta vẫn phải làm việc chứ?"
"Vậy ít nhất cũng nên ở chỗ đông người, hoặc là cùng những đồng nghiệp khác, như thế có thể an toàn hơn."
"Không đơn giản như ngài nghĩ đâu, mấy cô kỹ nữ cũng chia địa bàn, ta chỉ là người lạ mới tới đây, bọn họ sẽ không chấp nhận ta." Cô gái nói, "Ta chỉ có thể thử vận may ở những nơi bọn họ không muốn, mà nói đi nói lại, ý ngài thế nào? Ta tuy tiện nghi hơn bọn họ, nhưng phục vụ lại tốt hơn gấp trăm lần, ngài còn có thể trải nghiệm phong vị ngoại quốc ở chỗ ta."
"Dù thế nào, ngươi cũng không nên đến đây." Trương Hằng nhàn nhạt nói, "Ngươi có biết những người đàn ông nào mới tới đây vào lúc này không?"
"Ta nghe người ta nói hung thủ sẽ không phạm tội hai lần ở cùng một chỗ." Tuy nói như vậy, cơ thể cô gái từ đầu đã hơi run lên, hiển nhiên nàng không hề gan dạ như vẻ bề ngoài.
"Nói thì không sai, nhưng ngươi có nghĩ đến chuyện, dù hung thủ chính không đến, thì sẽ có người khác đến không, sau mỗi tên giết người hàng loạt khét tiếng đều có không ít kẻ bắt chước, sự xuất hiện của ngươi chỉ là cơ hội để bọn chúng noi theo thần tượng thôi." Trương Hằng vừa nói vừa bước nửa bước về phía cô gái.
Cô gái không kìm được rùng mình, theo bản năng lùi về sau nửa bước.
Trương Hằng lấy nửa chai rượu từ tay nàng, nhìn nhãn mác trên thân chai, hỏi, "Mấy người cùng uống loại rượu này à?"
"Đúng vậy." Cô gái vừa đáp vừa lén lút đánh giá xung quanh, xem có cảnh sát đi ngang qua hay không.
Trương Hằng mở nắp chai ra ngửi, rồi hỏi tiếp, "Một đêm bình thường ngươi kiếm được bao nhiêu tiền?"
"Ừm?" Cô gái suy nghĩ một chút rồi nói, "Ba bốn đồng xu, nếu gặp được người hào phóng thì có thể kiếm nhiều hơn, hoặc một đêm gặp được vài khách."
Trương Hằng ném cho cô gái một đồng nửa bảng Anh vàng, "Vậy tối nay ngươi theo ta đi."
Cô gái nhìn thấy đồng tiền vàng thì mắt thoáng lộ vẻ vui mừng. Những người sống ở khu đông đều không phải là người giàu có, cô ta chưa bao giờ nhìn thấy khách hàng nào tiêu xài hoang phí như vậy, nhưng sau đó cô ta nhớ lại lời Trương Hằng vừa nói thì tim lại chìm xuống.
Một đêm phục vụ của cô ta không đáng giá như thế, không, phải nói trên người cô ta không có gì đáng giá như thế, ngoại trừ chính cái mạng của mình.
"Đừng nghĩ nhiều, chỉ là có mấy vấn đề muốn hỏi ngươi mà thôi." Trương Hằng nói, "Ngươi còn chưa ăn tối đúng không? Vậy tìm chỗ ăn cơm chiều trước đi."
...Cô gái chỉ do dự không đến nửa giây liền ngoan ngoãn đi theo sau Trương Hằng. Như lời cô ta đã nói, nàng không thể không biết làm vậy sẽ càng nguy hiểm, nhưng vì có thể nhét đầy bụng, cho dù là chuyện nguy hiểm đến đâu nàng cũng phải làm. Đó đại khái là bi kịch của những người như họ.
Thực tế là dọc con đường này, Trương Hằng đã thấy không ít kỹ nữ khác, ở quán rượu hay trong ngõ nhỏ đều trưng bộ dạng chào mời khách, không thiếu những bà bác năm sáu mươi tuổi. Theo lý thuyết thì sau khi Jack the Ripper xuất hiện, các bà này đáng lẽ phải tạm nghỉ kinh doanh, cho đến khi cảnh sát bắt được hung thủ. Nhưng thực tế là các bà ấy một ngày cũng không nghỉ.
Thứ đáng sợ hơn cả giết người hàng loạt chính là bản thân cuộc sống.
"Một khi đã làm cái nghề này thì chẳng khác gì sa vào vũng bùn, không có cách nào thoát ra được, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình ngày càng chìm xuống."
Đây là điều một đồng nghiệp đã lớn tuổi nói với nàng lúc mới vào nghề, ba tháng trước người này đã chết vì bệnh thương hàn, một mình trong căn phòng nhỏ, lẻ loi cô độc, mãi hai ngày sau khi chết mới được người thu dọn phát hiện. Nàng không muốn mình về già cũng biến thành như vậy.
Nhưng thực tế còn tàn khốc hơn thế. Miệng của nàng rất vụng, không nói chuyện được lưu loát như những người khác, hồi trẻ còn kiếm không được bao nhiêu tiền, đợi đến lúc già cả nhan sắc tàn phai thì cuộc sống chỉ sợ còn thê thảm hơn.
Nghĩ đến đây, tâm trạng nàng càng thêm ảm đạm, đúng lúc này, người đàn ông bên cạnh nàng lại lên tiếng, "Ta nên xưng hô với ngươi thế nào thì tốt?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận