Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 345: Tiểu náo nhiệt

Phong Tử vừa lên đến không hề nói gì, trước rót cho Trương Hằng hai cốc bia dinh dưỡng. Cũng may trong phó bản Hắc Buồm, Trương Hằng đã từng dùng rượu Rum làm nước uống (chủ yếu là khi đó ở trên biển đi thuyền lâu, trên thuyền cũng không có nước sạch nguyên, rượu Rum bên trong rốt cuộc có cồn, lại càng nhịn được), cũng luyện được tửu lượng nhất định, chí ít hai chén uống xuống sẽ không có ảnh hưởng quá lớn đến hắn. Nhưng Trương Hằng không quên mình lúc này vẫn còn đang trong chỗ hiểm địa, người mang sứ mệnh, đội phản ứng nhanh không biết còn đang núp ở đâu, nên sau khi uống hai chén thì hắn không tiếp tục nữa. Phong Tử chống cằm, vẻ mặt thất vọng."Ngươi không có chút thi hứng nào.""Vì sao lại nói thế?""Trước đây ta cũng gặp một gã ca sĩ đường phố như ngươi, hắn uống rượu vào thì dữ dội lắm, ngươi gặp trâu uống nước chưa, ta chưa thấy, nhưng ta cảm thấy trâu uống nước chắc cũng tầm đó, trực tiếp cho cả đầu vào thùng rượu, hắn vừa uống vừa khóc, kể ta nghe chuyện của hắn với mối tình đầu, rồi còn chơi một bản nhạc viết riêng cho nàng, khung cảnh đó... thật sự là rất thi vị.""Nếu như ngươi muốn nghe chuyện ta với mối tình đầu, e là ngươi phải thất vọng rồi." Trương Hằng nói."Vì sao?" Phong Tử hỏi, "ngươi không có mối tình đầu sao?""Không phải là vậy.""Tặc tặc... Ta hiểu rồi, ngươi là loại người thích chôn mọi chuyện trong lòng đúng không, không sao, ta có nhiều thời gian, chỉ cần uống đủ nhiều, ta tin rằng không ai có thể giữ im lặng mãi."Phong Tử vừa nói vừa bày thêm một chén rượu trước mặt Trương Hằng, "Nào, chúng ta tiếp tục." Nhưng Trương Hằng không đưa tay, mà nhìn đồng hồ vô địch của đội Hùng Miêu Nhân treo trên tường. Thời gian lúc này là 6 giờ 26 phút, chỉ còn chưa đầy hai mươi phút nữa là giao dịch bắt đầu, nhưng Trương Hằng thậm chí còn không thấy bóng dáng của người giao dịch đâu, hơn nữa trận đấu mới bắt đầu, đại đa số sự chú ý của mọi người trong quán bar đều dồn vào trận đấu, càng khó để quan sát ra ai sẽ là người giao dịch. Mặt khác, Phong Tử lại rõ ràng tỏ vẻ đã nắm chắc Trương Hằng, tiến sát lại, cơ hồ muốn đè lên người Trương Hằng, "Ngươi không muốn nói chuyện mối tình đầu thì chúng ta có thể nói chuyện khác, nói xem, chó của ngươi tên gì?""Thứ Tư." Trương Hằng tùy tiện bịa ra một cái tên."Haha, cái tên này lại rất cá tính." Phong Tử gãi cằm con chó xù, đồng thời gọi "Thứ Tư, Thứ Tư", nhưng mà Thứ Tư như một người già lẩm cẩm, không phản ứng gì với cái tên mới này. Phong Tử chơi với chó một lát rồi lại nhanh chóng chuyển sự chú ý sang chủ của nó, cô ta dùng tay quạt mặt, hỏi Trương Hằng, "Ngươi thấy nóng không? Không hiểu sao ta lại thấy hơi nóng.""Đúng lúc này, tiếng của người dẫn chương trình trong hình chiếu đột nhiên cao vút."Quách Lỏng, số 11 Quách Lỏng dẫn bóng xộc vào khu cấm địa! Một pha đảo người giả, lướt qua Baker, đối mặt lão tướng Gab đich a, không vội vàng đột phá, mà chọn chuyền về cho Mã Lương, Mã Lương sau đó không dừng bóng, trực tiếp chọn sút xa! Ui cha, đáng tiếc quá, cú sút trúng xà ngang... Nhưng! Chưa kết thúc, bóng vậy mà lại nảy ngược đến chân Quách Lỏng, Quách Lỏng không do dự, nhấc chân dứt điểm! Thủ môn vừa làm xong pha cản phá còn chưa kịp đứng dậy, vào rồi vào rồi! ! ! Trận đấu mới diễn ra chưa đến 8 phút, đội Hùng Miêu Nhân đã có bàn mở tỷ số đầu tiên!"Đám fan bóng đá trong quán bar đang nín thở đến lúc này mới cùng nhau reo hò, cả quán rượu Kỳ Điểm biến thành một biển hân hoan. Mà mắt Trương Hằng cũng sáng lên, hắn nhanh chóng hôn một cái lên mặt Phong Tử, rồi nói, "cảm ơn"."Cảm ơn? Cảm ơn cái gì, chẳng phải trước đó ngươi đã cảm ơn ta mời ngươi uống rượu rồi sao, hơn nữa, ngươi hẳn phải biết ý cảm ơn thực sự của ta là gì, nhưng mà, nụ hôn vừa rồi không tệ đấy chứ." Phong Tử sờ mặt mình, ngây ngốc cười."Chuyện ngươi muốn ngủ với ta để sau, hãy để ta giải quyết việc chính trước đã." Trương Hằng nói xong không đợi Phong Tử trả lời, liền ném mạnh cốc rượu trong tay xuống đất.Theo tiếng cốc thủy tinh vỡ tan, ánh mắt trong quán bar đồng loạt tập trung vào Trương Hằng. Ông chủ quầy rượu đang định nói gì, thì thấy Trương Hằng nhảy thẳng lên quầy bar, rồi xé toạc áo mình, giơ tay hô lớn, "Hùng Miêu Nhân nhất định thắng! ! !"Người đầu tiên phản ứng chính là Phong Tử đang đứng một bên, có lẽ cô là người duy nhất trong quán bar biết nội tình của Trương Hằng, thấy cảnh này thì có chút buồn cười, không biết Simon vốn không phải fan bóng đá vì sao đột nhiên lại cuồng nhiệt với đội Hùng Miêu Nhân như vậy, nhưng cô ta không ngốc, nhìn ra Simon đang cố tình làm vậy. Vì vậy, sau đó Phong Tử cũng đột nhiên cởi áo ngoài, ném sang một bên, rồi cũng nhảy lên quầy bar cùng với Trương Hằng hô to, "Hùng Miêu Nhân nhất định thắng! ! !"Có Trương Hằng dẫn đầu, Phong Tử tiếp nối, cả quán rượu triệt để bùng nổ, mọi người tranh nhau bước lên bàn, cởi áo ngoài, để khẩu hiệu "Hùng Miêu Nhân nhất định thắng" hội tụ thành một cơn bão. Trương Hằng một mặt nhân cơ hội hiếm có này quan sát đám người trong quán, tìm kiếm người có hình xăm Apollo, một mặt khác lại nhỏ giọng thật tình nói với Phong Tử, "cảm ơn, ngươi lại giúp ta một lần nữa.""Chuyện nhỏ." Phong Tử nhíu mày, hoàn toàn lơ đễnh, chẳng quan tâm đến ánh mắt của đám đàn ông tập trung vào mình, ngược lại liếm môi một cái, nói với Trương Hằng, "nhớ chuyện ngươi hứa ngủ với ta đó.""...""Dù quán rượu Kỳ Điểm bởi vì bàn mở tỉ số trước đó đã hoàn toàn đắm chìm trong sự điên cuồng, đám người cởi áo ngoài và giẫm lên bàn nhảy nhót huyên náo, Trương Hằng vẫn nhờ sức quan sát xuất sắc mà trong thời gian ngắn nhất đã nhìn lướt qua toàn bộ mọi người trong quán. Đáng tiếc, hắn không nhìn thấy hình xăm Apollo trên những cổ động viên này, nhưng điều này không có nghĩa là hành động vừa rồi của hắn là vô nghĩa, ngược lại, hành động này giúp Trương Hằng loại bỏ bớt một số lượng lớn đối tượng gây nhiễu, cuối cùng để hắn tập trung ánh mắt vào mấy đối tượng đáng nghi. Tuy nhiên, Trương Hằng chưa kịp đi đến, thì thấy ông chủ quán rượu, một người đàn ông trung niên có ánh mắt âm trầm đang tiến về phía mình. Trương Hằng vốn tưởng đối phương sẽ tới chất vấn việc hắn làm vỡ cốc rượu, nhảy lên quầy bar gây hỗn loạn và làm tổn thất, kết quả người đàn ông trung niên dừng lại cách hắn năm mét, trịnh trọng gật đầu, sau đó cũng cởi phăng áo ngoài của mình, để lộ hình xăm đội Hùng Miêu Nhân trên ngực, và mười cầu thủ ngôi sao của đội ở sau lưng, hét lên rồi nhảy lên một chiếc bàn gần đó. Khóe miệng Phong Tử cong lên, "Nhìn đi, ta đã sớm nói rồi, người trong quán bar này từ ông chủ đến khách đều là một lũ nhóc chưa lớn, chỉ cần ngươi ủng hộ đội Hùng Miêu Nhân, thì ngươi chính là anh em thân thiết của bọn họ.""Giờ ta có thể cảm nhận được cái tình anh em đó." Trương Hằng nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận