Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 48: Tokyo Drift thiên (18)

Chương 48: Tokyo Drift thiên (18)
Trương Hằng bị người trói vào một cái ghế, hắn cũng không biết đã qua bao lâu, có người đưa tay tháo bịt mắt màu đen trên mặt hắn xuống, lúc này hắn mới phát hiện mình đang ngồi trong một nhà xưởng bỏ hoang.
Đầu Trương Hằng có chút choáng váng, tại ngoài cửa chung cư, sau khi bị khống chế hắn đã bị nhét vào trong xe và bị bịt mắt, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra xung quanh, chỉ dựa vào thời gian xe chạy miễn cưỡng đoán được mình hẳn vẫn còn ở Tokyo, nhưng có lẽ đã đến vùng ngoại ô thành phố.
Hắn biết mình đã chủ quan, trên thực tế dù có tỉnh táo cẩn thận đến đâu thì rốt cuộc hắn cũng là lần đầu tiên bị cuốn vào chuyện như vậy, khó tránh khỏi sẽ có sai sót, nhóm người này hiển nhiên đã động tay động chân ở đâu đó nên mới có thể tìm tới được căn chung cư nhỏ kia.
Phảng phất để trả lời nghi ngờ trong lòng hắn, một gã tóc ngắn từ trong túi nhỏ của Ameko lật ra một miếng định vị màu đen to bằng cái bánh phồng.
Thứ này hẳn là lúc trước khi cô bé bị trói đến chiếc Toyota màu lam, bọn chúng đã nhét nó vào người Ameko. Lúc đó Ameko đang trong trạng thái hôn mê nên không hề biết chuyện gì, mà nơi giấu định vị lại khá kín đáo, sau khi tỉnh lại trừ khi phải tìm tòi từng chút một thì nếu không rất khó phát hiện ra.
Trương Hằng nhíu mày, "Ameko ở đâu?"
Hai người sau khi xuống lầu đã bị tách ra, có lẽ bị nhét vào các xe khác nhau, từ đó về sau Trương Hằng liền không gặp lại cô bé.
"Trước tiên hãy suy nghĩ đến tình cảnh của chính mình đi." Gã tóc ngắn nói với giọng điệu không hề thiện ý, trong ánh mắt nhìn người nào đó mang theo một sự địch ý mãnh liệt.
Trương Hằng rốt cuộc nhận ra gia hỏa này là ai.
Trước đó ở ngoài cửa hắn đã đấm đối phương một cú, khó trách tên tóc ngắn hiện tại lại có vẻ mặt không tốt như vậy với hắn.
"A, chúng ta có thể bắt đầu tính toán sổ sách được rồi." Gã tóc ngắn đặt định vị trong tay xuống, xoa xoa bàn tay mà nói.
Nhưng ngay lúc này, một giọng trầm thấp truyền đến phía sau hắn, "Được rồi, dừng ở đó thôi, để tôi nói chuyện với hắn."
"Vâng, tổ trưởng." Gã tóc ngắn nghe vậy liền thay đổi sắc mặt, cung kính cúi đầu, sau đó lùi ra ngoài.
Một người đàn ông lùn đi đến trước mặt Trương Hằng, hắn kéo một chiếc ghế ngồi xuống, "Việc cậu và cô Ameko bị cuốn vào sự việc lần này không phải ý của tổ chức, tôi xin đại diện mọi người bày tỏ sự áy náy về chuyện này."
Trương Hằng không có ý kiến gì về lời này.
"Phó xã trưởng của chúng tôi, vào hai mươi hai năm trước… Có chút ân oán với Tsuchiya Yosuke, à, chính là ngài Takeda Chemo, đã phái tôi đến xử lý chuyện này, vốn định ném thẳng Tsuchiya Yosuke xuống biển cho cá mập ăn, nhưng phó xã trưởng tạm thời thay đổi ý định, quyết định cho hắn một cơ hội."
"Lời gốc của phó xã trưởng là gì ấy nhỉ... ân oán trên đường đua, nên dùng phương thức đua xe mà giải quyết." Người đàn ông lùn lẩm bẩm, "Vì vậy, tôi đã tỉ mỉ tạo ra một sân khấu cho Tsuchiya Yosuke, nhưng trước mắt còn thiếu một vai phụ, điều này khiến tôi rất đau đầu, bởi vì Tsuchiya Yosuke từ trước đến nay vốn không được lòng người khác, bao nhiêu năm qua mà vậy mà không có được một người bạn nào cả, tôi nghe nói gần đây nửa năm qua đều là cậu đang giúp hắn giao hàng, sao nào, có muốn chơi một ván không."
"Trừ cái đó ra thì ta còn có lựa chọn khác sao?" Trương Hằng bình tĩnh nói, mặc dù người đàn ông lùn trông có vẻ nhã nhặn hơn đồng bọn của hắn, nhưng cũng chính vì vậy Trương Hằng rất rõ đối phương hỏi câu này cũng không phải để trưng cầu ý kiến của mình.
"Tôi thích giao tiếp với người thông minh, tiết kiệm được khối thời gian nói nhảm." Người đàn ông lùn rút một con dao nhỏ ra, đi đến sau lưng Trương Hằng, cắt dây thừng trên tay cho hắn, "Trò chơi rất đơn giản, hai người các cậu dù ai thắng trong cuộc đua này thì tôi đều sẽ thả ba người các cậu đi, nhưng nếu thua thì… Tin tôi đi, các cậu sẽ không muốn biết kết quả đâu."
Trương Hằng hoạt động cổ tay một chút, hắn đã nghiêm túc cân nhắc xem có nên thử đánh bại người đàn ông lùn trước mặt hay không, sau đó cướp lấy con dao nhỏ của hắn, rồi dùng hắn để làm con tin, nhưng hai cái bóng dáng sừng sững như cột thép đứng ở cửa nhà xưởng đã khiến hắn cuối cùng vẫn phải từ bỏ ý định này, mọi chuyện đến giờ hắn đã không còn đường lui.
"Có mấy người tham gia, ở đâu, quy tắc thế nào?"
"Yên tâm, những chuyện này đến lúc đó cậu sẽ biết, bây giờ hãy thư giãn một chút đã, chọn một chiếc xe đua đi." Người đàn ông lùn nói xong liền vỗ tay, hai tên lính gác đi vào nhà xưởng, ở đó có một khu vực đã được che chắn, bọn họ kéo tấm bạt phía trên xuống, lộ ra những chiếc xe đua.
Tổng cộng có năm chiếc, theo thứ tự là chiếc Nissan 180SX màu đỏ, BMW M5 màu bạc, Mercedes AMG GT màu xám, Jeep Viper màu vàng và chiếc Ford RAP F-150 màu lam.
"Những chiếc xe này đã được điều chỉnh lại toàn bộ tính năng, cậu có thể chọn chiếc mình thích điều khiển, nếu không hài lòng cũng có thể tự động thủ cải tiến, chúng tôi có thể cung cấp phụ tùng, cuộc đua sẽ bắt đầu vào lúc không giờ tối nay, chỉ cần hoàn thành trước thời gian đó là được, thế nào, cậu thích chiếc nào?" Người đàn ông lùn vừa nói vừa quan sát, dường như hắn rất tò mò về lựa chọn của Trương Hằng.
Ai ngờ Trương Hằng chỉ nhìn thoáng qua những chiếc xe thể thao đủ màu sắc liền thu hồi tầm mắt, mở miệng nói, "Xin lỗi, ta có thể lái xe của mình được không?"
"Xe của cậu? Là xe gì, Porsche 911? Aston Martin? Ferrari?"
"Chiếc Mitsubishi L300 thế hệ thứ hai ra mắt vào năm 1982 ở Nhật Bản." Trương Hằng nói rõ chi tiết, "Nó đang đậu ở dưới nhà trọ chỗ các người đã bắt ta đi."
"Xe van bình dân?" Người đàn ông lùn ngạc nhiên.
Trương Hằng gật đầu, chiếc L300 sau khi được hắn cải tiến đã thay đổi hoàn toàn, tính năng tăng lên đáng kể, nhưng so với một chiếc xe thể thao thì vẫn còn thua kém, tên đối diện lại không hề hẹp hòi, năm chiếc đưa ra đều là xe xịn tuyệt đối, lại còn cho Trương Hằng thời gian để tự cải tiến cũng là muốn chứng minh rằng hắn không hề giở trò gì với những chiếc xe này.
Nhưng Trương Hằng hiểu rõ, trong cuộc đua này dù là xe xịn thì cũng không thể bằng một chiếc xe mà mình quen thuộc.
"Đó là một yêu cầu hợp lý, tôi có thể đáp ứng, nhưng cậu chắc chứ?" Người đàn ông lùn lại hỏi thêm một lần nữa.
Trương Hằng gật đầu.
Thế là người đàn ông lùn phẩy tay, lại có thêm mấy người đến lái hết mấy chiếc xe bên trong đi, hắn lại nhìn chằm chằm Trương Hằng một chút, "Vậy thì hẹn gặp cậu vào buổi tối."
Lúc này trong nhà xưởng bỏ hoang chỉ còn lại một mình Trương Hằng, hắn thấy trên bàn có để nước uống và đồ ăn, hẳn là để hắn bổ sung năng lượng, ngoài ra ở góc khuất còn có một máy chơi game để hắn giết thời gian, đối với một con tin bị bắt cóc mà nói thì điều kiện như vậy thực sự là quá tốt, nhưng Trương Hằng vì vậy mà càng kết luận trận đấu lần này không phải là ý nghĩ nhất thời.
Nhóm người này rõ ràng đã có kế hoạch từ lâu, nói như tên đã giao thủ với hắn trước đó thì chắc hẳn cũng không qua trường lớp huấn luyện bài bản nào, nhưng số lượng người của bọn chúng lại khá đông, coi như bỏ qua chủ tiệm cá và Ameko mà nói thì xông ra cũng không khả thi, hơn nữa điện thoại của hắn cũng đã bị mất ngay từ đầu, hắn hiện tại không thể liên lạc được với bên ngoài.
Chỉ có thể đơn giản ăn chút gì, sau đó an tĩnh chờ đợi đến khi cuộc đua bắt đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận