Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 287: Mời khách coi như xong

Chương 287: Mời khách coi như xong
Nếu như bây giờ Trần Hoa Đống ở trong tiệm thì có thể nhận ra, cô gái Nhật Bản đang ngồi trước mặt người pha chế rượu, thu hút mọi ánh mắt của những gã mập ú trong quán không ai khác, chính là Mukaichi Nakado đang học tiếng Trung cùng hắn.
Chỉ là bây giờ tiếng Trung phun ra từ miệng cô ta không còn cảm giác không trôi chảy như trước, mà chuẩn chỉnh hơn cả ông Trương bảy mươi tuổi sống trong con hẻm kế bên.
"Nó là cha của ngươi, nhưng không phải của ta." Cô gái pha chế rượu cuối cùng cũng đặt điện thoại di động xuống, nhìn Mukaichi Nakado đối diện, "Lịch sử tồn tại của ta so với bất kỳ ai trong các ngươi đều lâu hơn."
"Nhưng hiện tại, ngươi lại là một thành viên trong chúng ta." Mukaichi Nakado nghe vậy cười nói, "Cảm tạ sự phát triển của văn học, cùng sự ra đời của phim, Anime, trò chơi, tốc độ truyền bá của chúng vượt qua bất kỳ tôn giáo nào đã được biết trên thế giới, những câu chuyện tối nghĩa khắc trên phiến đá, lấy cái gì so với văn hóa giải trí được chế tác tỉ mỉ kia? Một video tùy tiện gây sốt trên Youtube và B trạm đều có hàng trăm hơn ngàn vạn lượt xem, nếu ở quá khứ, muốn đạt được hiệu quả như vậy cần hàng ngàn hàng vạn người truyền giáo mất mấy năm... Nói như ngươi đi, ngươi trong thần hệ ban đầu của ngươi cũng chỉ là một nhân vật nhỏ không quan trọng, đá lót đường cho anh hùng thành danh, nhưng nhờ Marvel Comic và phim lưu hành, tên của ngươi cũng trở nên nổi tiếng."
"Đúng vậy, không sai, nhưng là nhờ phúc của văn hóa lưu hành, thân phận của ta cũng thay đổi," cô gái pha chế rượu lạnh lùng nói, "biến thành một thành viên trong các ngươi."
"Tình huống này nha, hoàn toàn có thể sẽ phát sinh," Mukaichi Nakado gật đầu, "Trên thực tế, bất kỳ truyền thuyết thần thoại nào, trong quá trình truyền bá đều sẽ trải qua nhiều lần chỉnh sửa, có lúc là để thích ứng với phong tục địa phương, có lúc là đấu tranh nội bộ giáo phái, một phe đàn áp phe khác, giành quyền giải thích mới, có lúc thuần túy là vì giải trí, hoặc dứt khoát là nghe nhầm đồn bậy... Chỉ cần thời gian đủ dài, đều sẽ sinh ra những diễn biến khác biệt rất lớn so với nguồn gốc ban đầu, chỉ cần ngươi chịu khó quay lại xem xét, bối cảnh của mỗi người chúng ta đều là một mớ hỗn loạn."
"Vậy nên đường đường một trong tam trụ thần cũng thành bộ dạng buồn cười như hiện tại à." Cô gái pha chế rượu chế giễu nói, "Không còn dựa vào lừa gạt và dụ dỗ nhân loại rơi vào tuyệt vọng để có được vui sướng, đổi nghề đóng vai ngốc manh sao, bộ dạng như hiện tại của ngươi rất thích hợp làm việc trong tiệm chúng ta, có muốn ta giới thiệu cơ hội kiếm thêm thu nhập không? Hoặc là giới thiệu mấy ông lớn để làm 【 tất tất 】?"
Mukaichi Nakado nghe vậy cũng không tức giận, mở to mắt nói, "Cảm ơn, nhưng ta vẫn là không tranh giành mối làm ăn với mấy bà già."
"Vậy ngươi tới đây làm gì?"
Mukaichi Nakado thở dài, "Ta không biết vì sao ngươi có ác ý lớn với ta như vậy, ta chỉ là làm công việc vốn có của mình thôi, ta là người mang tin tức mà, một khi có thần quen thức tỉnh, ta cần bắt đầu bôn tẩu khắp nơi, tranh thủ làm chút công tác quảng cáo sớm, huống chi người sắp thức tỉnh lại là người mạnh nhất trong thần hệ chúng ta, trong các văn hóa đại chúng liên quan đến kinh dị hiện nay, có một nửa đều liên quan đến hắn, sự tồn tại của hắn ảnh hưởng đến hàng vạn nhà sáng tác, trong trò chơi điện tử, phim ảnh đâu đâu cũng thấy bóng dáng hắn, mặc dù World of Warcraft những năm này không còn được thịnh hành lắm, nhưng vẫn còn lời nguyền huyết nguyên, Lô Thạch và dota tiếp bước, trong DC và Marvel cũng có dấu vết hắn để lại, đứng đầu bảng bán chạy nhất cũng là tác phẩm về hắn... Mà chỗ chết người nhất là, vì toàn bộ thần hệ của chúng ta đều được đặt tên theo hắn, nói cách khác, tất cả chúng ta đều làm công cho hắn."
"Nói trọng điểm." Cô gái pha chế rượu mặt không đổi sắc.
"Hắn cực kỳ mạnh, ngươi biết sức mạnh của chúng ta bắt nguồn từ đâu không, một là những gì chúng ta được mô tả, hai là sự nổi tiếng. Mà không khéo cả hai thứ này hắn đều rất mạnh, hơn nữa theo xu thế phát triển của văn hóa đại chúng hiện nay, sức mạnh của hắn còn đang không ngừng gia tăng, chỉ trong vài chục năm ngắn ngủi, hắn đã có được sức mạnh vượt qua tuyệt đại đa số cổ thần, khi thần Do Thái quyết định không tham gia cuộc chơi này nữa, trong Cổ Thần không ai mạnh hơn hắn, mà các thần lực mới mặc dù nổi tiếng hơn nhưng đều không giỏi chiến đấu... Nghe đến đây ta tin ngươi cũng hiểu, vì sao nhiều người không hy vọng hắn tỉnh lại."
"Không phải ngươi nghĩ ta ở bên cạnh hắn làm gì," ánh mắt cô gái pha chế rượu lóe lên vẻ hung tợn, "Thật sự là để tích cóp tiền mua nhà ở ngoài tứ hoàn, mỗi ngày chen tàu điện ngầm đi làm sao?"
"Ta không lo lắng cho ngươi, ngươi là người của hắn, làm sao có thể hại hắn, ta đang nói người khác."
"Vậy ngươi lo cho ai?"
"Chronos, ta biết ngươi và hắn có một vài thỏa thuận bí mật, nhưng ngươi biết hắn là người không thể tin được mà đúng không?" Mukaichi Nakado nói, "Quan hệ của hắn với Cổ Thần không tệ, mấy vòng trước của cuộc chơi hắn luôn đứng về phía Cổ Thần, tranh thủ lợi ích cho bọn họ, ta không thấy nên để hắn nhúng tay vào chuyện của chúng ta, nhất là chuyện lớn như vậy."
"Thú vị đó, Chronos cũng đã cảnh cáo ta là quá tin tưởng ngươi, vì ngươi chỉ trung thành với a Azathoth, là chó săn trung thành nhất của a Azathoth, ngươi vẫn muốn giúp a Azathoth đoạt lại vương tọa đúng không?" Cô gái pha chế rượu thản nhiên nói, "So với ngươi, ít nhất Chronos bắt hắn trở về được."
"Đừng ngốc, con rắn nhỏ." Mukaichi Nakado lắc đầu, "Chronos nhìn như người hay giúp đỡ người khác lắm sao? Hắn chắc chắn có tính toán riêng, lão già thoạt nhìn vô hại đó thực chất là người có dã tâm lớn nhất trong các Cổ Thần."
"Ta không biết Chronos có tính toán gì, nhưng những hành động nhỏ của ngươi ta nhìn rõ lắm, trước đó ở hiệu sách, vì sao ngươi lại cố tình đặt quyển sách kia trước mặt hắn." Cô gái pha chế rượu híp mắt lại, đồng thời cầm một chiếc ly thủy tinh trống không. Có vẻ như nếu câu trả lời tiếp theo của Mukaichi Nakado không khiến nàng hài lòng, nàng sẽ ném cái ly vào mặt đối phương.
Mukaichi Nakado lộ vẻ vô tội, nhún vai nói, "Ta cũng giống ngươi thôi, rất nhớ người bạn cũ của chúng ta, muốn nhanh nhìn thấy hắn."
"Tốt nhất ngươi đừng có những hành động nguy hiểm đó nữa." Cô gái pha chế rượu từng chữ cảnh cáo, "Hắn sẽ trở về vào thời điểm hắn cần, trước đó chúng ta chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, còn ngươi, tốt nhất nên tránh xa hắn ra."
"Nghe có vẻ là một đề nghị hợp lý." Mukaichi Nakado gật đầu, tiếp theo lại lộ ra nụ cười ngốc manh, "Chính sự nói chuyện phiếm xong, tiếp theo nên tâm sự chuyện riêng, gặp lại bạn cũ không mời ta một ly sao?"
Cô gái pha chế rượu nhàn nhạt nói, "Mời khách coi như xong, ngươi uống đồ ở đây đều phải trừ vào tiền lương của ta, mặt khác, ta biết bản thể của ngươi là gì, ngươi đừng có giả ngốc manh trước mặt ta nữa."
p/s: Một vài câu hỏi đáp liên quan đến hệ thống sức mạnh
Hỏi: Rốt cuộc thì hệ thống sức mạnh trong quyển sách được sắp xếp như thế nào?
Đáp: Mồ hôi, thấy mọi người có nghi vấn về hệ thống sức mạnh, cũng dễ hiểu, thiết lập của quyển sách này tham khảo «American Gods» của Neil Gaiman, nhìn các tin nhắn thì đã có một số độc giả nhận ra.
Bộ phận cốt lõi trong thiết lập của Neil Gaiman là người sáng tạo ra thần, chứ không phải ngược lại.
Hệ thống sức mạnh cụ thể ra sao, tôi sẽ viết trong phần sau, ai có hứng thú cũng có thể tìm «American Gods» đọc, nhưng mà thiết lập sức mạnh của «American Gods» rất hỗn loạn, hơn nữa dưới góc nhìn của văn học mạng hiện đại, khúc dạo đầu đã là kịch độc rồi. Cảm ơn mọi người nhắc nhở. Trong những nội dung sau tôi sẽ tiếp tục hoàn thiện nó.
Hỏi: Chẳng phải người mạnh nhất ai cũng biết là ba vị kia sao?
Đáp: Không sai, khác với mấy vị của Hy Lạp La Mã, thế giới hiện thực có hàng trăm triệu tín đồ chính thống, nhưng tiếc là vì một vài lý do ai cũng biết nên tôi không thể viết.
Việc tự kiểm duyệt là một trong những kỹ năng thiết yếu để tác giả giữ mạng.
Tôi cần phải thỏa hiệp để đổi lại sự an toàn cho quyển sách này, cho nên ngoài vị thần của người Do Thái hay xuất hiện trong phim ảnh (trước đó đã nhắc qua, và tôi cũng nói là hắn không tham gia cuộc chơi), thì hai người còn lại tôi đều không viết.
Các bạn có thể nói đây là con voi trong phòng, nhưng tôi sẽ làm bộ như không nhìn thấy. Các đại thần khuê mật cũng bị che đậy hết, tôi lại còn nhát gan hơn, xin thứ lỗi, tôi hiểu được sự nghi hoặc của mọi người.
Hỏi: Vì sao lại không có thần bản địa?
Đáp: Một lý do là văn hóa Đông Tây khác biệt quá lớn, khó mà trộn lẫn vào nhau, tôi chưa từng thấy ai cân bằng tốt hai cái này mà không gây cảm giác gượng ép, cho nên tôi không thích gộp chúng chung vào một chỗ, lý do khác là vì cân nhắc an toàn, viết về phật thì phải viết về quỷ, ai cũng biết lệnh cấm của giới điện ảnh, kênh kinh dị trên Qidian trước đó cũng bị sờ gáy, nên các bạn hiểu đó, nhất là khi không biết lằn ranh ở đâu thì nên tiếp xúc nhiều chút luôn luôn không sai. Thực ra tôi cũng hiểu được nhiều thứ, nhìn các vấn đề ở Hàn Quốc cạnh bên thì sẽ hiểu, tất nhiên, tôi vẫn hy vọng tương lai sẽ có giải pháp tốt hơn.
Có lẽ vài chục năm nữa giáo dục chủ nghĩa duy vật đã phổ biến, mọi người có thể có cái nhìn cởi mở hơn khi sáng tác, những người đã rời đi sẽ trở lại khai khẩn vùng đất này, từ đầu đến cuối tôi vẫn thấy, làm một thể loại sáng tác mà cứ vậy tiêu vong thì tiếc quá.
Hỏi: Không liên quan đến chương này, tôi thấy có độc giả nói là gặp phải cái gì không hiểu sao không lược qua?
Đáp: Tôi vẫn tin rằng cảm giác chân thật đến từ các chi tiết, cho nên dù có cái gì tôi không hiểu, tôi vẫn muốn đi tìm hiểu tài liệu, viết kỹ hơn, chứ không phải lược qua. (mà thật ra nếu lược thì có lẽ quyển sách này đều phải lược hết). Nhưng chắc chắn là sẽ có vấn đề, ví dụ như tư liệu đã cũ, hoặc là có khác biệt, những điều lớn thì cực kỳ dễ tra, còn những chi tiết thì khá phiền toái, ví dụ như khi tôi viết về cuộc chiến Tô-Phần, tôi mất rất nhiều công tìm hiểu một ngày quân hai bên ăn bao nhiêu bữa, mỗi bữa ăn gì, nếu không tìm hiểu thì tôi lại thiếu gạch ngói xây dựng thế giới. Lúc viết về Tokyo drift thì tôi tìm video du học của mấy đại thần trên b để xem, những thủ tục xin học hay xin ở thì tôi đều sẽ tra, bao gồm cả việc du học sinh sẽ dùng thẻ ngân hàng nào. Sau này đến phụ bản Apollo thì tôi cũng mua rất nhiều sách tham khảo (mặc dù quá trình lật giở rất là buồn chán nhưng cũng thú vị).
Những điều này thực ra không có gì đáng tự hào, vốn là một phần trong công việc của tôi mà thôi.
Nhưng rốt cuộc đây cũng chỉ là một bản web, tôi cần phải duy trì tốc độ cập nhật để kiếm tiền, hơn nữa tình trạng của tôi cũng có lúc thăng lúc trầm, chắc chắn sẽ có chỗ tôi không nghĩ tới, tôi chỉ có thể cố gắng hết sức, nhưng sẽ khó tránh khỏi sai sót ở vài chi tiết, tuy vậy viết đến bây giờ tôi mới phát hiện các độc giả đều làm những ngành nghề và có những sở thích rất khác nhau, có người làm hàng không vũ trụ, có người yêu kiếm đạo, có cả huấn luyện viên lặn biển... Mọi người thật tuyệt, lại còn hay bắt lỗi của tôi nữa. (??)
Mặt khác, tôi vẫn luôn đứng trước vấn đề phải cân bằng giữa việc viết chân thực và viết sao cho thoải mái.
Ví dụ như phụ bản Hắc buồm, chế độ bỏ phiếu trên thuyền không được thoải mái cho lắm, vì cho dù Trương Hằng lên được thuyền trưởng, cũng có khả năng bị thủ hạ lật đổ, còn cả việc trên thuyền không thể đánh bạc, nhưng tình huống chân thực khi đó đúng là như vậy, thuyền trưởng như đang đi trên băng mỏng, phải cân bằng các mối quan hệ với thủ hạ, đó là việc quan trọng nhất, thậm chí có khi còn hơn cả đi cướp tàu.
Đó cũng là lý do «Pirates of the Caribbean» được yêu thích hơn rất nhiều so với kịch «Black Sails», «Pirates of the Caribbean» kích thích thị giác và đẹp mắt hơn, ai cũng thích xem những thứ thoải mái, tôi cũng không ngoại lệ.
Cho nên đôi khi tôi cũng sẽ phải lựa chọn, ví dụ như khi viết về kiếm đạo, kiếm đạo thực tế và kiếm đạo trong phim ảnh khác nhau, ví dụ như người thích kiếm đạo kia đã nói cho tôi biết, trong kiếm đạo thực tế không ai đứng đối diện rút đao chém để phân thắng bại, nhưng tôi vẫn thấy kiểu đó rất anh hùng, nên tôi vẫn giữ lại cảnh đó.
Về tiết tấu thì tôi cũng đang điều chỉnh và thử nghiệm liên tục.
Bạn cần đăng nhập để bình luận