Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 229: Cách suy diễn

Chương 229: Cách suy diễn Trương Hằng trước khi bị cúp điện đã kịp nhớ kỹ địa chỉ của các thành viên đội Báo Biển đột kích và bác sĩ tâm lý. Dù là nước Mỹ hay đảo Greenland, đều cách thành phố của hắn tương đối xa xôi, mà sau khi đến đó còn cần phải tiến hành điều tra sâu hơn, dự tính không có một hai tuần thì rất khó có kết quả. Mà bây giờ Trương Hằng vừa mới nhập học không lâu, trên người đã có một loạt kỷ lục trốn học, vận may của hắn cuối cùng đã cạn, trước đó vì giải quyết phiền phức của 【mộng cảnh tử vong】, hắn cũng đã bị ghi hai lần trốn học, tạm thời không có cách nào rời đi, vì vậy chỉ có thể dời chuyến đi này sang kỳ nghỉ hè.
Trương Hằng cuối tháng lại lần nữa đến quán rượu Dục Vọng Đô Thị. Cô nhân viên pha chế lần này không đứng sau quầy bar điều chế cocktail mà đứng ngoài cửa phòng nghỉ bắt cá, châm một điếu thuốc, lẳng lặng nhìn xuống những thân thể nam nữ đang giãy giụa theo điệu nhạc dưới chân. Nhìn thấy Trương Hằng đến, cô mở miệng nói: "Việc anh nhờ tôi đã có kết quả rồi."
"Ừm?" Tiếng nhạc quá ồn ào, Trương Hằng phải bước vào hai bước.
"Tôi đã tìm được người có thể giúp anh chữa trị thanh đao samurai kia, hắn là một thợ rèn lợi hại nhất mà tôi từng thấy, đã từng chế tạo vũ khí cho các chư Thần, có hắn ra tay không những có thể giúp đao samurai của anh khôi phục lại như cũ, thậm chí còn có thể giúp anh tiến hành nâng cấp dựa trên nền tảng ban đầu."
"Nhưng mà?"
"Nhưng mà... anh cần phải trả cái giá là 2000 điểm trò chơi tích lũy, mặt khác, anh còn phải tìm được nửa phần dưới của thanh đao, cùng với phần trên giao cho hắn."
"Hắn chỉ giúp ta hợp nhất hai bộ phận, sau đó liền muốn thu 2000 điểm phí tổn tích lũy? Đây không phải là một con số nhỏ, một lượng lớn điểm tích lũy như vậy có thể mua một món đạo cụ cấp C rồi, vẫn là loại khá hiếm đấy." Trương Hằng còn nhớ rõ trước đó trong buổi đấu giá, 【dao găm đào tẩu】 đang rất hot mà giá cuối cùng cũng chỉ có 2050 điểm tích lũy.
Dừng một chút hắn lại nói, "Mặt khác, cô vẫn chưa nói cho ta biết phẩm chất cuối cùng của đạo cụ trò chơi này là gì."
"Thật đáng tiếc, trước khi đúc lại tôi không có cách nào giám định nó." Nhân viên pha chế nói.
"Cho nên việc này giống như một ván đánh bạc?" Trương Hằng nhíu mày.
Thanh đao samurai này là hắn có được trong vòng chơi trước, lấy từ tay của cô gái áo đỏ, sau khi trở về thế giới hiện thực, Trương Hằng đã giao nó cùng USB và chiếc nhẫn đồng cho cô nhân viên pha chế, đồng thời nhờ cô tìm kiếm người có thể sửa chữa nó, nhưng hắn không ngờ cái giá cuối cùng lại cao như vậy. Dùng 2000 điểm tích lũy để chữa trị một đạo cụ không rõ phẩm chất, nhìn thế nào cũng thấy rủi ro quá cao, cho dù là đạo cụ cấp C cũng chưa chắc có giá trị này, mà nếu là đạo cụ cấp D hay cấp E, thậm chí cấp F thì Trương Hằng sẽ lỗ lớn.
"Dù sao người ta đã giúp anh tìm được rồi, quyền quyết định là ở anh." Nhân viên pha chế nói.
"Đợi ta tìm được nửa dưới thanh kiếm gãy rồi tính sau." Trương Hằng nói.
Bộ phận còn lại không có gì bất ngờ xảy ra hẳn là vẫn còn trên tay cô gái áo đỏ, muốn lấy được cũng không dễ, vì vậy Trương Hằng tạm thời không cần quá xoắn xuýt về chuyện này.
Hắn đẩy cửa phòng nghỉ ra, quen thuộc đi đến chiếc ghế dài vắng người, lấy chiếc đồng hồ báo thức dưới ghế ngồi ra chỉnh thời gian, rồi mở vòng chơi thứ bảy của mình.
【Đang xác minh thân phận người chơi...】 【Xác minh thành công, đang rút ngẫu nhiên phó bản vòng thứ bảy cho người chơi số hiệu 07958...】 【Rút thăm hoàn thành—— phó bản hiện tại là cách suy diễn】 "Nhà logic học có thể từ một giọt nước suy ra sự tồn tại của Đại Tây Dương hoặc thác nước Ni-a-ga-ra trải dài, mà người này không cần tận mắt nhìn thấy hoặc nghe kể lại, cho nên sinh hoạt giống như một chuỗi dây xích, chúng ta chỉ cần nhìn vào một vòng thì có thể biết toàn bộ."
【Mục tiêu nhiệm vụ: Cùng bạn cùng phòng mới của ngươi hoàn thành một vụ phá án và bắt giam, đồng thời phải tìm ra tội phạm trước đối phương】 【Hình thức: Một mình】 【Tốc độ thời gian trôi qua: 240】 (1 giờ trong thế giới thực tương đương với 10 ngày trong trò chơi, sau 30 ngày người chơi sẽ bị cưỡng chế trở về thế giới thực) Nhắc nhở hữu nghị, trò chơi sẽ chính thức mở ra sau năm giây, mời người chơi chuẩn bị sẵn sàng.
Khi nhìn thấy tên phó bản của vòng này, Trương Hằng liền liên tưởng đến một cái tên nổi danh lẫy lừng trong giới thám tử, nghĩ bụng sẽ không xảo như vậy chứ.
Mà khi hắn mở to mắt, nhìn thấy cột mốc đường trước mặt, cuối cùng cũng chứng thực thêm phán đoán lúc trước của hắn.
—— Đường phố Baker.
Trương Hằng chuyển tầm mắt qua tòa nhà trước mặt ở phía đối diện đường, không có gì bất ngờ, thấy bảng số phòng 221B.
Đường phố Baker 221B nổi tiếng, nơi ở của tác giả «Sổ tay nuôi ong thực dụng, kiêm luận nghiên cứu cách ly ong chúa», đương nhiên viết ra tác phẩm vĩ đại này là chuyện sau khi ông về hưu.
Trương Hằng bước chân đi trên con đường lầy lội pha lẫn phân ngựa, bầu trời Luân Đôn vẫn u ám như cũ, sương mù mờ mịt bao phủ lên bầu trời thành phố, tựa như khuôn mặt một bệnh nhân thương hàn.
Một người đàn ông đội mũ dạ có mái vòm lái xe ngựa chạy vụt qua người Trương Hằng, bánh xe hất bùn lên ống quần Trương Hằng, nhưng chưa đợi hắn mở miệng, chiếc xe ngựa đã nhanh chóng biến mất trên đường phố.
Trương Hằng giơ tay lên gõ cửa.
Một lát sau, cánh cửa phòng mở ra, một phụ nữ trung niên ló mặt ra, mỉm cười nói: "A, chắc hẳn cậu là khách trọ nơi này."
"Bà Hudson?" Trương Hằng mở miệng nói.
Bà Hudson là chủ nhà trọ ở phố Baker 221B trong nguyên tác, bình thường cũng sẽ kiêm luôn chức đầu bếp và người dọn dẹp, các chi phí này đã bao gồm trong tiền thuê nhà, bất quá người thật thì trông có vẻ trẻ hơn một chút so với trong nguyên tác, chưa đến bốn mươi tuổi.
"Không sai, Trương Hằng tiên sinh, hành lý của cậu ở đâu vậy?" Bà Hudson vừa nhiệt tình nói vừa nhìn ra sau lưng Trương Hằng.
Hắn sửng sốt một chút: "Ừm... Hành lý của tôi để ở chỗ bạn, lát nữa sẽ đi lấy, bất quá cũng không có nhiều đồ lắm, tôi có thể đi xem phòng trước được không?"
"Đương nhiên." Bà Hudson nói, "Mau vào đi, sau này đây sẽ là nhà của cậu, đồ dùng trong nhà cái gì cũng được trang bị đầy đủ, ánh sáng cũng không tệ, kéo rèm cửa sổ ra có thể nhìn thấy đường đi bên dưới..." Nhưng bà nói đến đây lại do dự.
Trương Hằng hỏi, "Sao vậy?"
"...Chỉ là bạn cùng phòng của ngài, tính cách của hắn có thể sẽ hơi kỳ quái, nhưng ta có thể cam đoan với ngài hắn là một người chính phái, chỉ là có chút vấn đề nhỏ thôi, chẳng ai hoàn mỹ cả," bà Hudson thở dài, "Dù thế nào thì, hoan nghênh cậu đến ở."
Trương Hằng nhướng mày, "Vị bạn cùng phòng kia của tôi, bây giờ đang ở đâu vậy?"
"Hắn chiều đi nghe hòa nhạc, nhưng theo tính toán thì giờ này chắc cũng sắp về rồi." Bà Hudson vừa dứt lời thì tiếng gõ cửa lại vang lên.
Bà Hudson quay người lại mở cửa, lần này người đứng ngoài cửa là một người đàn ông cao hơn sáu thước, dáng người gầy gò, mắt diều hâu, dường như hắn vẫn còn đang đắm chìm trong âm nhạc, cho đến khi chú ý tới Trương Hằng ở sau lưng bà Hudson.
"A, xem ra bạn cùng phòng của tôi đến rồi, rất hân hạnh được gặp anh, tôi là Sherlock Holmes, anh cứ gọi tôi là Holmes là được." Hắn vừa nói vừa đưa ra một bàn tay lưu lại vết mực và thuốc thử.
Bạn cần đăng nhập để bình luận