Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 342: Bằng hữu của ta

Chương 342: Bạn của ta
Lúc này là thời điểm mặt trời gay gắt nhất trong ngày, nhiệt độ không khí ở sa mạc đã vượt quá bốn mươi độ, Trương Hằng đội ba lô lên đầu để che chắn ánh nắng mặt trời chiếu thẳng xuống, nhưng động tác này không có tác dụng mấy, đi dọc theo đường ray chưa được bao lâu, da thịt lộ ra ngoài tay áo của hắn đã bị phơi đỏ lên, hơi nóng bốc lên, tầm nhìn trước mắt cũng vì vậy mà trở nên méo mó.
Bất đắc dĩ, hắn không thể không tìm một chỗ vách đá khuất bóng, ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, chờ mặt trời hơi lệch đi một chút mới tiếp tục lên đường, trong lúc đó có một con thằn lằn roi đuôi cũng trốn cùng hắn trong một khoảng bóng mát nghỉ ngơi.
Tại trại huấn luyện thuộc kế hoạch Apollo, Trương Hằng cũng đã huấn luyện qua phần sinh tồn ở sa mạc, nhưng đó là trong tình huống có đồ tiếp tế, bên phía NASA đã làm rất tốt, về cơ bản mọi tình huống khẩn cấp đều đã tính đến, thuốc tiêu viêm cũng chuẩn bị đầy đủ, nhưng lần này thì khác, Trương Hằng chẳng khác nào bị hệ thống trò chơi đột ngột ném vào sa mạc, từ quần áo đến trang bị mang theo đều không thích hợp để sinh tồn ở sa mạc.
Nhưng may là đã tìm được đường ray, Trương Hằng dự định ban đầu là cứ đi dọc đường ray một đoạn, đợi đến khi tàu lửa chạy qua hắn sẽ cướp tàu để đến một điểm định cư tiếp theo, nhưng không biết có phải do vận may của hắn không tốt không, từ nãy đến giờ đã hơn hai tiếng rồi mà hắn vẫn chưa thấy một chuyến tàu nào, chỉ có thể dựa vào hai chân mình để tiếp tục đi về phía đích.
Lần này hắn đi chừng gần bốn tiếng, độ ẩm trong người bị bốc hơi rất nhanh, không những khóe miệng bắt đầu nứt nẻ, mà bắp chân và cánh tay lộ ra ngoài cũng hơi sưng đỏ, có nghĩa là đã bị bỏng nắng ở mức độ nhẹ.
May mắn là đúng lúc này hắn đã thấy một thị trấn nhỏ ở phía xa trong bão cát. Một nỗi lo lắng trong lòng Trương Hằng cuối cùng cũng được đặt xuống.
Giống như tuyệt đại đa số thị trấn miền tây khác, thị trấn mà hắn vẫn chưa biết tên này cũng được xây dựng dựa vào đường ray, đường ray chạy ngang qua trong trấn, một bên là khu dân cư, mặt còn lại là những khu giải trí như tửu quán, kỹ viện, sòng bạc, là bởi vì người say thường dễ gây sự, do đó việc cách ly những kẻ cuồng hoan này tỏ ra rất cần thiết.
Nhưng khi Trương Hằng đến gần hơn, hắn vẫn phát hiện ra một vài điểm bất thường.
Trong đó điểm quan trọng nhất chính là nơi này quá vắng vẻ.
Tuy ven đường cũng có vài nhà dân mở cửa, nhưng Trương Hằng lại không thấy một bóng người nào bên trong, mà đồ đạc cũng đã bị dọn sạch trơn, Trương Hằng tùy tiện bước vào một gian phòng, phát hiện trên mặt đất toàn là cát bụi, chủ nhân của nó hiển nhiên đã rất lâu chưa trở về.
Tình huống ở những nhà dân khác gần đó cũng không khác biệt lắm, điểm khác biệt duy nhất là ở quán rượu trong trấn, Trương Hằng đã nhìn thấy bảng hiệu Bát Thất Mã ở ngoài cửa.
Cân nhắc đến đây rất có thể là nơi duy nhất có người ở toàn thị trấn, hắn cũng không do dự quá lâu liền đẩy cửa lớn quán rượu.
Khác với vẻ trống rỗng bên ngoài, bên trong quán rượu lại vô cùng náo nhiệt, bốn người đàn ông đang ngồi tại một chiếc bàn vừa chơi poker vừa lớn tiếng chửi nhau, còn một gã đã say khướt thì ngã vật ra chiếc bàn gần cửa sổ, tiếng ngáy như sấm, ông chủ quán rượu què chân đang kiểm kê chỗ rượu trên kệ, ở một bàn khác thì có hai thanh niên hơi im lặng hơn một chút, một người đang lau khẩu súng trường của mình, còn một người đang nghịch một con dao găm.
Lúc Trương Hằng đi tới, cứ như có ai đó vừa nhấn nút tắt âm, quán rượu ồn ào đột ngột im bặt.
Trương Hằng lại có thể hiểu được ý nghĩ của bọn họ, rốt cuộc thì bộ đồ mà hắn mặc, mang phong cách của thế kỷ 21 nhìn có vẻ quá tân thời trong niên đại này, thêm vào màu da của hắn nữa, khó mà không thu hút sự chú ý của người khác.
Nhưng hắn không phải đến để làm trò hề, cũng không quá để tâm đến cách người khác nhìn mình, liếc qua một lượt tình hình xung quanh, hắn đi thẳng tới quầy bar, đặt túi đeo lưng xuống.
"Làm phiền, cho tôi một cốc nước đi… rượu cũng được."
Nhưng ông chủ què chân nghe vậy cũng không quay người lại, trên thực tế ông ta giống như không nghe thấy gì cả, vẫn tiếp tục sắp xếp kệ rượu.
Trương Hằng nhíu mày, bởi vì thành phần dân nhập cư ở nước Mỹ cực kỳ phức tạp, không chỉ có người Anh và Scotland, mà còn có rất nhiều người từ các quốc gia khác, vì thế mặc dù tình huống này khá hiếm gặp, nhưng cũng không loại trừ khả năng ông chủ không biết tiếng Anh.
Vì vậy Trương Hằng lại dùng tiếng Pháp và tiếng Tây Ban Nha hỏi một lần nữa.
Kết quả vẫn không hiệu quả gì. Ngược lại một người râu quai nón bỏ lá bài poker trong tay xuống, tiến tới, khác với vẻ ngoài thô kệch như gấu xám của mình, anh ta tỏ ra khá lịch sự, hỏi Trương Hằng, "Cậu có phiền không nếu tôi ngồi cạnh cậu?"
"Không, cứ tự nhiên." Trương Hằng nói, dừng một chút lại hỏi, "Nếu các anh là khách ở đây thì hẳn có thể trả lời câu hỏi này của tôi, ông chủ quán rượu này bị điếc sao?"
"Ha ha ha ha." Người đàn ông trông như gấu xám nghe vậy liền cười lớn hai tiếng, nhưng cũng không trả lời ngay câu hỏi của Trương Hằng, mà hứng thú nói, "Cậu từ đâu tới thế, bạn của tôi, tôi không thấy con ngựa của cậu bên ngoài."
"Từ… bên ngoài thị trấn." Trương Hằng nói.
"Nhưng theo tôi được biết, không có thị trấn nào khác trong phạm vi trăm dặm ở đây cả."
"Cho nên như anh thấy đấy, tôi đã đi một đoạn đường rất dài." Trương Hằng nói, hắn nghiêng người liếc nhìn cái bàn mà người đàn ông đó vừa ngồi, chỉ vào một chai whisky trên đó, "Cho tôi một ly được không, tôi đã rất lâu rồi không uống nước."
"Đương nhiên đương nhiên, có câu nói rất hay, rượu ngon luôn phải chia sẻ cùng bạn bè." Người đàn ông trông như gấu xám cười nói, nhưng hắn cũng không đứng lên mà vẫn ngồi tại chỗ, nhìn chằm chằm Trương Hằng, "Cậu là một người Trung Quốc đúng không, mặc dù cậu trông có vẻ mạnh mẽ hơn tuyệt đại đa số người Trung Quốc, lại còn mặc bộ quần áo quái dị, và đằng sau đầu cũng không có cái thứ này..."
Người đàn ông trông như gấu xám làm điệu bộ tết tóc, "Đừng căng thẳng, trước đây tôi có hai người bạn là người Trung Quốc, bọn họ mở một tiệm tạp hóa ở trong thị trấn, tôi thích bọn họ, phát ra từ tận đáy lòng đấy, tôi thường ghé tiệm của họ, những gã cần cù không biết mệt mỏi, tựa như những con ong mật đang bay xung quanh tai bạn mỗi ngày, ông ông ông ông ông, tha thứ cho tôi nhé, tôi không đọc nhiều sách nên ví von này có thể không được thích đáng... Cho đến một ngày, tình bạn giữa chúng ta đã xảy ra một số vấn đề."
Vẻ mặt của người đàn ông trông như gấu xám lộ ra vẻ bối rối, "Cậu thử phân xử xem, sáng hôm đó, tôi như thường lệ đến cửa hàng của bọn họ, lấy chút mật ong, nến ăn vặt, hình như còn có hai chai rượu, trước khi đi bọn họ lại đột nhiên gọi tôi lại, muốn tôi trả tiền, tiện thể thanh toán luôn số nợ trước đó, hành động này đã làm tổn thương sâu sắc đến tôi, xét đến tình bạn sâu đậm của chúng ta, tôi không cảm thấy tình cảm thuần khiết như vậy lại có thể dùng tiền bạc để cân đo đong đếm được, vì thế tôi đã bỏ mật ong xuống, bỏ nến xuống, nhấc tay lên lấy thịt muối dăm bông, sau đó mở một chai rượu uống hai ngụm lớn."
"Trong quá trình này hai người bạn kia của tôi cứ luyên thuyên không ngừng bên tai tôi, vì vậy tôi không thể không rút khẩu súng lục ổ xoay bên hông ra, mỗi người một phát vào cái đầu nhỏ nhắn đáng yêu của bọn họ, rồi sau đó... mọi vấn đề giữa chúng tôi bỗng dưng được giải quyết hết."
Người đàn ông trông như gấu xám cười cười, "Giờ thì, tôi sẽ trả lời câu hỏi lúc nãy của cậu, không, đôi tai của một chân Randall không bị điếc, xét đến tuổi của lão ta thì cái tai của gã còn thính hơn cả chó, lão ta nghe rõ từng câu từng chữ mà cậu nói, nhưng... lão ta căn bản là éo thèm quan tâm."
Bạn cần đăng nhập để bình luận