Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 322: Hoa nở không có kết quả

Chương 322: Hoa nở không kết trái Mặc dù mất đi hai ngón tay, thắng bại đã phân, nhưng Kirino Toshiaki không định nhận thua, mà chọn chiến đấu đến phút cuối cùng, bảo vệ tôn nghiêm võ sĩ của mình.
Là một cao thủ hàng đầu thời Mạc mạt, một khi mang ý chí tử chiến, sức chiến đấu bộc phát ra vô cùng kinh người. Kirino Toshiaki vứt bỏ hết mọi tạp niệm trong lòng, mỗi nhát đao đều mang chiến pháp lưỡng bại câu thương, nhờ đó phần nào bù đắp lại thế yếu tay trái cầm đao, phát huy lưu cương mãnh liệt đến cực hạn.
Tuy nhiên, Trương Hằng luôn chiếm thế chủ động, theo thời gian trôi đi, vết thương trên người Kirino Toshiaki ngày càng nhiều. Không chỉ ngực, eo, cánh tay, ngay cả trên cổ cũng trúng một đao, hắn một tay giữ vết thương, cố gắng cầm máu, tay kia vẫn vung đao chiến đấu, nhưng lực càng lúc càng yếu, cuối cùng bị Trương Hằng lần nữa chém trúng ngực, lật ngửa ra sau, mới không cam lòng ngã xuống, nhưng vẫn cắm Juuzumaru Tsunetsugu xuống đất, cố giãy giụa muốn đứng lên.
Trương Hằng tiến đến, cắm wakizashi vào sau lưng Kirino Toshiaki, giúp vị võ sĩ này triệt để giải thoát.
Sau đó, hắn thở phào nhẹ nhõm, rồi nhấc Juuzumaru Tsunetsugu cắm trên đất lên. Chuôi đao quấn tràng hạt khi cầm vào có chút lạnh lẽo, giúp Trương Hằng khí huyết đang xáo động bình hòa lại một chút, sau đó hắn quan sát tỉ mỉ thân đao. Phát hiện không biết do trên đao tự mang siêu năng lực tự nhiên hay không, mà trải qua thời gian dài giao chiến như vậy, Juuzumaru Tsunetsugu lại không hề bị tổn hại, trên lưỡi đao ngay cả vết xước cũng không có, trái lại hai thanh đao Trương Hằng dùng trước đó thì gần như đã có thể hình dung bằng hai từ "chằng chịt vết thương", trên thân đao không còn chỗ nào lành lặn, nếu chiến đấu không kết thúc, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ vỡ nát.
Trương Hằng nhìn qua rồi cắm Juuzumaru Tsunetsugu vào vỏ đao.
Đến đây, nhiệm vụ phó bản lần này của hắn đã hoàn thành một nửa, tìm được một thanh danh đao cùng cấp bậc Mikazuki Munechika, sau này chỉ cần tiếp tục rèn luyện đao pháp, tiện thể xem còn có thể tìm được thanh đao nào tốt hơn nữa hay không là được rồi.
Trận chiến ở Gion cuối cùng cũng có kết thúc, Trương Hằng không rõ tình hình của Okita Souji bên kia ra sao.
Thật ra, chuyện Shinsaku Takasugi sống chết thế nào hắn vốn không mấy quan tâm, Mạc Phủ cũng vậy, phe chống Mạc cũng vậy, ai thắng ai thua với hắn đều không khác gì, huống chi sự suy thoái của Mạc Phủ hiện tại, căn bản không phải sức một người có thể vãn hồi, dù đêm nay Shinsaku Takasugi chết ở đây, vẫn còn Ōkubo Toshimichi, Takamori các người, phần lớn cũng sẽ không ngăn cản được các chính sách quan trọng về sau hay "lông chim nằm gặp chi chiến".
Trương Hằng tung ra mồi nhử mà Shinsengumi không thể nào từ chối, chỉ là muốn Okita Souji giúp hắn lấy lại đao, giờ đao đã vào tay thì theo lý thuyết không còn việc gì liên quan đến Trương Hằng, nhưng nghĩ đến đêm nay cùng Okita Souji coi như sóng vai tác chiến, nếu không có sự ra tay của người kia thì trước đó trong sân hắn chỉ còn cách chọn bỏ chạy, chứ không thể lấy được Juuzumaru Tsunetsugu.
Trương Hằng vẫn quyết định đi xem cái tên "hài tử trung thực" kia một chút.
Trận huyết chiến vừa xảy ra ở Gion thực sự khiến nhiều người kinh hãi, những người đó nhìn Trương Hằng ánh mắt đều mang chút e ngại, Trương Hằng đến đâu đám người đều không tự chủ được mà lùi lại, sợ tên này trông như ma vương một khi không vui thì sẽ chém cả bọn chúng.
Trương Hằng đến địa điểm chiến đấu của Okita Souji trước đó, thấy ba cái xác nằm la liệt, đều là võ sĩ phe chống Mạc, chết trong tư thế khác nhau, có người đầu một nơi thân một nẻo, sau đó Trương Hằng cũng thấy vết máu trên mặt đất. Nhờ sự rèn giũa của Holmes, khả năng truy dấu của Trương Hằng đã trở nên cực kỳ giỏi, hắn rất nhanh đã tái hiện lại chuyện đã xảy ra nơi đây, Shinsaku Takasugi hẳn đã bỏ cỗ kiệu, muốn dùng điều này để có thêm thời gian, nhưng cuối cùng Okita Souji vẫn đuổi kịp.
Trương Hằng đang định tiếp tục đi về phía trước, thì ngay khoảnh khắc tiếp theo hắn thấy một bóng người cầm đao xuất hiện trong bóng tối.
"Ai vậy?" Trương Hằng nhướn mày hỏi.
Đối phương không trả lời.
Thế là tay Trương Hằng đặt lên chuôi Juuzumaru Tsunetsugu.
Nhưng ngay sau đó hắn mượn ánh đèn lồng ven đường thấy rõ khuôn mặt người kia, hóa ra là Okita Souji, người mới tách ra không lâu trước đây.
Chỉ là Okita bây giờ thần sắc mơ hồ, vẻ thất thần mất hồn.
"Có chuyện gì?" Trương Hằng có chút bất ngờ, "Shinsaku Takasugi chạy thoát rồi sao?"
"Không... ta giết hắn rồi," Okita Souji thì thào nói, "ta đã giết hắn, ngay trước mặt nàng, ta đã giết một người đã không còn chút sức phản kháng nào ngay trước mặt nàng."
"Hắn?" Trương Hằng không ý thức được Okita đang nói ai.
"Tiểu thư Tiểu Dạ của Vân Châu Phiên, Shinsaku Takasugi trốn đến nhà nàng, khi ta đuổi tới thì nàng đang chuẩn bị băng bó vết thương cho Shinsaku Takasugi, ta đã bất chấp lời cầu xin của nàng giết chết Shinsaku Takasugi đã hôn mê, còn đánh ngất xỉu phụ thân nàng khi ông ấy ra khuyên can." Okita Souji ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Trương Hằng, trong đôi mắt tràn đầy đau khổ, "Ta... có phải đã đưa ra một lựa chọn sai lầm hay không?"
"... ..."
Vấn đề này Trương Hằng cũng khó trả lời, mâu thuẫn giữa phe chống Mạc và Mạc Phủ không thể hòa giải, cuộc đấu tranh của họ sẽ quyết định lịch sử Nhật Bản đi về đâu, Okita Souji thân là thành viên Shinsengumi, dù không quan tâm chính trị thế nào, lập trường của mình vẫn rất rõ ràng.
Đêm nay hai người phí công sức lớn như vậy, bỏ ra rất nhiều cái giá, Okita Souji dù thế nào cũng muốn giết Shinsaku Takasugi, chỉ có thể nói là vận xui của hắn không tốt, Shinsaku Takasugi lại chạy đến nơi người trong lòng hắn ở vào thời điểm cuối cùng, để tình cảm đang ở giai đoạn nảy mầm này trực tiếp đi đến hồi kết.
Nhưng mà nói thật, cho dù không có chuyện đêm nay, Trương Hằng thật ra không hề xem trọng mối tình cảm này.
Bất kể hai người gặp gỡ tốt đẹp đến thế nào, cũng không thể thay đổi được việc Okita Souji là một đội trưởng của Shinsengumi, mà Tiểu Dạ có cha là người Vân Châu phiên, đứng về phía chống Mạc, nên thế nào cũng không gả con gái cho Okita Souji - cái "đao phủ" của Mạc Phủ, nếu không hắn phải đối mặt thế nào với bạn bè, lại đối mặt thế nào với những người đã chết dưới tay Mạc Phủ?
Và thân phận của Okita Souji cũng không thể che giấu Tiểu Dạ cả đời, nên Trương Hằng nghĩ, có lẽ kết thúc như thế này cũng không tệ, lúc cả hai chỉ có tình cảm ngây thơ mà chấm dứt tình cảm bằng phương thức quyết tuyệt như vậy.
Tựa như phần lớn tình cảm trên thế gian, chỉ có hoa nở, khó có kết quả.
Vị đắng trong đó, chỉ có người trong cuộc mới âm thầm nhấm nháp được.
Đương nhiên, nỗi khổ tâm cùng tan nát cõi lòng trong lòng Okita hiện tại, người ngoài rất khó hiểu được, Trương Hằng có thể cảm nhận rõ ràng được nỗi đau khổ cùng mâu thuẫn của chàng trai trước đây vốn sáng sủa lúc này, nhưng hắn không nói gì thêm, chỉ vỗ vỗ vai Okita Souji rồi nói, "Về nhà đi, tắm nước nóng, tìm bác sĩ, ngủ một giấc cho ngon, ngày mai tỉnh dậy sẽ là một ngày mới thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận