Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 326: Ngươi có nhiều tin tưởng trí nhớ của mình

Chương 326: Ngươi có nhiều tin tưởng vào trí nhớ của mình Từ Thiến ở gần đó phòng khám bệnh trước giúp Khương Hồng bôi chút thuốc trị thương, chữa trị những chỗ máu bầm trên người nàng. Còn Trương Hằng thì tranh thủ thời gian ra máy bán hàng tự động gần đó mua một cốc trà nóng, hai chai nước khoáng cùng một bao thuốc lá và bật lửa. Trương Hằng nhét thuốc lá và bật lửa vào túi, rồi trở lại phòng khám đưa trà nóng cho Khương Hồng. Cô nhận lấy, miệng không ngớt lời cảm ơn.
Từ Thiến bên cạnh thì nhận lấy một chai nước khoáng, mở ra nhấp một ngụm, "Hắn thật sự là chồng của ngươi sao?"
Khương Hồng nghe vậy cúi đầu, khẽ ừ một tiếng.
"Vậy trước đây hắn vẫn thường xuyên bạo hành gia đình ngươi sao?"
Khương Hồng còn chưa kịp nói gì thì lão trung y đã xen vào, "Đúng vậy, đây là lần thứ ba nàng đến đây trong tháng này."
"Vậy sao cô không báo cảnh sát hoặc ly hôn đi?" Từ Thiến cau mày nói.
"Bởi vì em trai cô ấy làm việc dưới trướng chồng cô ấy, nếu cô ấy ly hôn, em trai cô ấy sẽ mất việc." Lão trung y có vẻ rất quen với tình cảnh gia đình Khương Hồng, chắc hẳn trước đó đã từng khuyên Khương Hồng ly hôn.
Khương Hồng ngẩng đầu, gượng cười một tiếng, "Tôi không sao, quen rồi, với cả, cảm ơn mọi người hôm nay, mọi người đều là người tốt, không ngờ còn chịu đứng ra vì tôi."
"Cô đang nói cái gì vậy?" Từ Thiến ngẩn người, tháo kính mắt ra, "Là tôi, Từ Thiến, trước đây cô là khách trọ của tôi, hai năm trước khi cô thuê phòng, chúng ta đã từng gặp mặt, lúc đó cô còn chưa kết hôn."
"Thật sao?" Khương Hồng nghe vậy, thần sắc lại có vẻ hơi mơ hồ.
"Sao thế, cô không nhớ gì sao? Hai năm trước cô còn gửi đồ trước ở chỗ tôi, để cảm ơn cô còn mời tôi một bữa cơm, chính là quán vịt nướng ở đường phố bên cạnh."
"Chúng ta còn cùng nhau ăn cơm?" Vẻ mặt Khương Hồng hoàn toàn không có một chút ấn tượng nào.
Mà trải qua chuyện của Phúc Ký trước đó, lần này Từ Thiến cũng cảm thấy có gì đó không đúng, "Vậy hai năm trước cô chuyển đến đây sao?"
"Đúng vậy, không sai." Điểm này thì Khương Hồng lại không có gì dị nghị.
Câu trả lời của nàng khiến Từ Thiến thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó lại hỏi, "Vậy trước khi ở trọ tại đây cô còn có ấn tượng gì không?"
Từ Thiến vừa nói vừa nhìn vào mắt Khương Hồng, mong chờ nàng nói ra hai chữ "là cô", nhưng sau đó câu trả lời của Khương Hồng lại một lần nữa khiến cô sững sờ tại chỗ.
"Trước khi tôi đến thuê ở đây là một gia đình ba người, tôi còn nhớ bọn họ, người chồng là một thầy giáo tiểu học, người vợ là nội trợ, bọn họ còn có một đứa con trai, khoảng sáu bảy tuổi, sau này họ chuyển lên tầng hai." Khương Hồng đáp.
"Cô nói dối! Vì sao mọi người đều như vậy, tôi với cô lại không có thù oán gì, hơn nữa vừa rồi chúng ta còn cứu cô, sao cô cứ muốn nói dối tôi vậy?" Từ Thiến thần sắc trở nên kích động, cô nắm lấy cánh tay Khương Hồng, vì dùng sức quá mạnh, chạm vào chỗ máu bầm của Khương Hồng, khiến cô ta không nhịn được lộ ra vẻ đau đớn.
Trương Hằng không thể không ra tay, trước tiên tách hai người ra.
Nhưng Từ Thiến sau đó vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Khương Hồng, "Cô có biết ông chủ và bà chủ Phúc Ký không? Là bọn họ vừa nãy liên lạc với cô, để cô phối hợp bọn họ nói dối."
Kết quả lão trung y ở bên cạnh thấy vậy lại xen vào, "Tôi có thể chứng minh cô ấy không nói dối, tôi cũng đã gặp cả nhà mà cô ấy nói rồi, vào một đêm trước khi cô ấy tới, con trai nhà đó bị sốt, cả nhà ba người đã tới chỗ tôi cạo gió, khi nói chuyện trời đất thì họ nói với tôi chuyện họ chuẩn bị chuyển lên tầng hai."
"Nhưng điều đó không chứng minh được bọn họ là khách trọ 714, tôi mới là khách trọ 714, người ở đây trước Khương Hồng là tôi, tôi cũng có ấn tượng với quán trung y của ông, mỗi ngày tan sở đều đi qua cổng ông, tuy tôi chưa vào." Từ Thiến nói.
Lão trung y giang tay ra, "Nhưng tôi nhớ đêm đó họ đã nói với tôi số phòng, là 714 không sai, còn nói rảnh thì đến nhà họ chơi, là một nhà rất nhiệt tình, có lễ phép."
Ngay lúc hai người đang tranh cãi không ngừng thì Trương Hằng đột nhiên lên tiếng, "Chủ nhà trọ."
"Ừm?"
"Vấn đề này các người có thể hỏi chủ nhà trọ, chắc hẳn ông ta đều có ghi chép thông tin về khách trọ trong tòa nhà." Trương Hằng nói thêm.
"Anh nói đúng." Từ Thiến như vớ được cọc, cô ấn mở sổ liên lạc trong vòng tay, nhưng tìm một hồi mới nhớ ra mình hình như đã xóa hết các số liên lạc của người liên quan đến tầng một.
Khương Hồng yếu ớt lên tiếng, "Tôi có số."
"Tốt, vậy cô gửi..." Từ Thiến nói được nửa thì chợt im bặt, lộ ra một chút chần chừ, Trương Hằng biết cô đang lo lắng điều gì, nên nói, "Cô có thể tùy tiện xuống dưới lầu tìm một cửa hàng nào đó, chắc hẳn sẽ xin được số điện thoại của chủ nhà."
Từ Thiến nghe theo đề nghị của Trương Hằng, chạy vội xuống dưới tầng tòa nhà, năm phút sau, Trương Hằng nhìn thấy Từ Thiến kết thúc cuộc gọi, một mình thất thần đứng ở bên lề đường.
"Cảm ơn cô đã trả lời câu hỏi trước đó của chúng tôi," Trương Hằng nói với Khương Hồng, sau đó gật đầu với lão trung y, "Xin lỗi đã làm phiền."
Nói xong, Trương Hằng đẩy cửa phòng khám bước ra, liếc nhìn trái phải để tránh xe, rồi băng qua đường.
Anh đi thẳng đến chỗ Từ Thiến, hỏi, "Sao rồi, có kết quả chưa?"
Từ Thiến như không nghe thấy, ngẩn người ra nửa giây mới phản ứng lại, "Đây là do anh bày ra hết đúng không, anh liên hệ với tất cả mọi người, để họ cùng nhau nói dối tôi chuyện này."
"Nhưng trước hôm nay cô chưa từng kể cho tôi về cuộc sống cụ thể của cô ở tầng một, tôi không biết trước đây cô làm công việc gì, cũng không biết địa chỉ cụ thể của cô, làm sao tôi liên hệ được với tất cả mọi người để họ cùng tôi dựng ra một vở kịch như thế này?"
"Vậy chuyện xảy ra khi đó thì giải thích thế nào," Từ Thiến hỏi, "vừa rồi tôi gọi điện cho chủ nhà, trả cho bà ấy một nghìn điểm tín dụng, để bà ta tra cứu khách trọ 714 của ba năm trước."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó bà ta nói y như Khương Hồng, chắc chắn họ đã liên lạc với nhau rồi, khi nãy tôi đi xin số điện thoại anh có thấy Khương Hồng gọi điện thoại không?"
"Có lẽ là không, cô ta chỉ ngồi đó, chẳng nhúc nhích." Trương Hằng nói.
"Vậy bọn họ chắc chắn còn thủ đoạn liên lạc nào khác." Từ Thiến nóng nảy nói, "Nếu không phải anh, thì là ai đang chơi trò đùa ác này với tôi, hắn có mục đích gì, giả bộ như tôi chưa từng ở tầng một có lợi gì cho hắn?"
"Cô bình tĩnh một chút." Trương Hằng móc gói thuốc lá vừa mua ra, đưa cho Từ Thiến một điếu, rồi giúp cô ta châm lửa, chờ Từ Thiến hút hai hơi sâu mới nói tiếp, "Còn nhớ trước đó tôi đã hỏi cô một câu hỏi không, cô tin tưởng vào trí nhớ của mình bao nhiêu?"
"Anh cảm thấy là trí nhớ của tôi có vấn đề sao?" Từ Thiến như nghe được một chuyện hết sức hoang đường, lắc đầu, "Chuyện đó không thể nào, chỉ có người nhân bản mới bị tạo ra ký ức giả, tôi là công dân Thượng Hải 0297 mới, ba năm trước đã tới đây, ở đây sinh sống lâu rồi."
"Dựa vào cái gì mà cô chắc chắn như vậy?"
"Bởi vì những người nhân bản ở đây đều không biết đến sự tồn tại của kỹ thuật nhân bản, có như vậy mới khiến bọn họ giữ được sự ổn định, với cả trong đầu họ đều có định vị khí, sau gáy có số hiệu, đó là điều rõ ràng mà." Từ Thiến nói, "anh cũng thấy chuyện ở Phúc Ký trước đó rồi đó, cô bé kia là một người nhân bản tiêu chuẩn, chỉ vì nghe thấy ba chữ người nhân bản đã bị bắt đi, còn cả anh nữa, sau gáy anh cũng có số hiệu phải không?"
"Cho nên, nếu có người chế tạo một nhóm người nhân bản khác, để họ tiếp xúc với thông tin về người nhân bản, sau gáy không có số hiệu, trong đầu không có định vị khí, thì họ sẽ càng ổn định hơn nhóm người nhân bản đầu tiên, vĩnh viễn không nghi ngờ mình là người nhân bản." Trương Hằng thản nhiên nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận