Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 212: Dừng ở đây

Chương 212: Dừng ở đây Phiền Mỹ Nam gỡ đôi nhẫn đồng giới từ tay mình và cô gái kính râm, ném cho Trương Hằng vừa từ trên lầu đi xuống.
Nhẫn lời thề Phẩm chất: f Tác dụng: Người đeo nếu vi phạm lời thề sẽ bị người còn lại cảm nhận.
Đạo cụ phẩm chất f này là do Trương Hằng lấy được từ gã cà phê trong một phó bản, buổi chiều vừa giám định thì biết được món này có thể phát huy tác dụng.
Điều kiện sử dụng của nhẫn lời thề vô cùng đơn giản, chỉ cần trộn máu hai người, viết lời thề lên giấy da dê, sau đó mỗi người đeo một chiếc nhẫn vào tay, nếu một trong hai người vi phạm lời thề thì chiếc nhẫn trên tay người còn lại sẽ nóng lên để nhận biết. Tháo nhẫn ra thì lời thề mất hiệu lực.
Styx không chỉ là nữ thần cai quản sông Styx ở Minh giới, nàng còn được xem là nữ thần của lời thề, sự căm hận, gã cà phê là người đại diện của nàng nên việc sở hữu đạo cụ này cũng không quá bất ngờ.
Tuy nhẫn lời thề chỉ có phẩm chất f, nhưng thực ra vẫn dùng khá tốt, ví dụ như bây giờ viết lời thề không được nói dối, nó có thể dùng như máy phát hiện nói dối.
Ngoài ra, USB Edward đưa cũng có kết quả giám định, tương tự chỉ là một đạo cụ phẩm chất f, tác dụng là khi cắm vào máy tính thì địa chỉ IP không thể bị lần theo dấu vết.
Hai đạo cụ mà hắn lấy được trong phó bản lần này đều thuộc loại không quá nổi bật nhưng lại rất thực dụng.
Chỉ là chúng không giúp ích gì trực tiếp trong việc giải trừ nguyền rủa trên người Hàn Lộ.
Con đường mà trước đây hắn đặt hy vọng lớn nhất vào cô gái kính râm cũng đã chứng minh là không thể đi tiếp.
Phiền Mỹ Nam nhìn Trương Hằng rút dao nhỏ đi về phía cô gái kính râm, sắc mặt có chút khẩn trương, lên tiếng, "Cô ta đã nói hết những gì có thể nói cho chúng ta biết rồi..."
"Đúng vậy, vậy nên việc giữ cô ta lại không còn ý nghĩa gì nữa." Trương Hằng dùng dao nhỏ cắt dây trói trên tay cô gái kính râm.
Cô gái xoa xoa cổ tay, liếc nhìn Trương Hằng đeo mặt nạ, cực kỳ lý trí không hề nói lời ngoan độc hay đe dọa, cúi đầu đi về phía cửa nhà máy.
Nhưng khi cô ta vừa đi đến cửa chính, Phiền Mỹ Nam lại lên tiếng, "Về sau cô tốt nhất đừng liên lạc lại với kỵ sĩ bạch mã."
"Vì sao?" Cô gái kính râm dừng bước, có chút kinh ngạc nói.
"Vì anh ta không còn cách nào trả lời cô nữa rồi."
"Ồ, vậy xem như trò đùa Cá tháng Tư sớm sao?"
"Lúc mới nhìn thấy tôi cũng cảm thấy vậy, nhưng cứ coi như một lời nhắc nhở hữu nghị đến từ người nhà đi."
Cô gái kính râm có vẻ đã hiểu ra gì đó, ánh mắt lại dừng trên người Trương Hằng một giây, sau đó không nói thêm gì, quay người đi ra xưởng cũ.
Phiền Mỹ Nam cảm xúc có chút sa sút, nhưng vẫn cố gắng vực dậy tinh thần, "Lần này xem như chúng ta thật sự đi vào đường cùng rồi, chỗ chị ta cũng không có giải pháp cho mộng cảnh tử vong, trong thời gian ngắn chúng ta cũng rất khó tìm được Sethe, thật xin lỗi, lại cho ngươi đi vào ngõ cụt."
Trương Hằng lắc đầu, "Lần này cô đã giúp đỡ rất nhiều rồi, chuyện còn lại cứ giao cho ta, để ta nói với nàng, đi thôi, ta lái xe đưa cô về chỗ ở trước."
...
Trương Hằng trở về nhà Hàn Lộ lúc ba giờ sáng, cả khu chỉ có phòng Hàn Lộ còn sáng đèn.
Trương Hằng gõ cửa, Hàn Lộ là người ra mở cửa, trong phòng vẫn đang mở nhạc, trên đất đầy tàn thuốc, còn có một bình rượu mơ đã mở nắp.
"Đừng lo, ta chỉ là uống hơi nhiều cà phê và trà, thỉnh thoảng đổi vị thôi, sẽ không tự uống say đâu." Hàn Lộ nói.
"Người giúp việc đâu?" Trương Hằng nhìn căn phòng khách lộn xộn, hỏi.
"Ta cho bà ấy một khoản tiền rồi, để bà ấy đến quán rượu ở, nên... Tối nay chỉ còn hai chúng ta thôi." Hàn Lộ phun ra một ngụm khói thuốc, đưa tay lên môi Trương Hằng, "Suỵt! Đừng vội nói cho ta kết quả, cùng ta uống một chén trước đi."
Trương Hằng đóng cửa lại, ngồi xuống đối diện Hàn Lộ.
Cô lấy ra một chiếc ly thủy tinh dưới đáy có hình núi Phú Sĩ, rót thứ rượu màu hổ phách.
Trương Hằng cầm chén lên uống một ngụm, vị ngọt ngào tươi mát của trái cây hòa lẫn với vị nồng đậm của rượu cất, thực sự có thể mang đến một trải nghiệm vị giác khác biệt.
"Sao?" Hàn Lộ hỏi.
"Chúng ta đã tìm được cô ta."
"Ta không hỏi ngươi chuyện của ta thế nào, mà là hỏi ngươi rượu thế nào." Hàn Lộ nhíu mày, ném điếu thuốc hút dở xuống sàn.
Trương Hằng cầm lấy ly rượu của cô, "Ít nhất hãy nghe ta nói hết đã rồi uống."
"Không, bây giờ ta không muốn nghe ngươi nói chuyện." Hàn Lộ lắc đầu, thử hai lần không thể giật lại chén rượu từ tay Trương Hằng, dứt khoát cầm thẳng chai rượu lên.
"Chúng ta tìm được cô ta rồi, hỏi cô ta những chuyện liên quan đến mộng cảnh tử vong, cô ta..."
Hàn Lộ đột ngột đập mạnh chai rượu xuống tường, làm đứt lời Trương Hằng, những mảnh vỡ thủy tinh bắn tung tóe, rượu đổ đầy lên tường, Hàn Lộ giận dữ nói, "Ta nói rồi, ta bây giờ chỉ là không muốn nghe chuyện này! Ngươi tưởng ta thật không biết sao, từ khi ta mở cửa ra ta đã biết kết quả thế nào rồi! Vì sao chúng ta không thể giả bộ như không biết gì, cứ lặng lẽ uống hết chén rượu đi!"
"Xin lỗi." Trương Hằng nói.
"Không, người phải xin lỗi là ta mới đúng, đến tuổi này của ta không thể nào chưa từng nghĩ đến cái c·h·ết, ta vẫn nghĩ mình rất dũng cảm, cho nên nếu có một ngày t·ử thần đứng trước mặt, ta cũng có thể bình tĩnh đối mặt với hắn, muốn duy trì sự ưu nhã cuối cùng khi đi đến đoạn đường cuối của cuộc đời, chuyện này với ta rất quan trọng, bởi vì chúng ta không thể nào chiến thắng được cái c·h·ết, nhưng tối thiểu nhất là có thể giữ lại tôn nghiêm khi đối mặt với nó, ta không muốn giống như bây giờ trở thành một bà cô loạn trí... Nhưng mà, mãi đến khi ngươi thực sự đi đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, ngươi căn bản không biết mình sẽ mang tâm trạng gì mà đúng không?"
"Cô đã làm rất tốt rồi." Trương Hằng nói.
"Nhưng mà ta muốn làm nhiều hơn, vẫn muốn s·ố·n·g sót, đó mới là vấn đề... Ta không muốn cứ vậy c·h·ế·t, ta không cam tâm, cho nên ta mới thất thố đến vậy." Hàn Lộ nói.
Trương Hằng im lặng một lát, "Thực ra hiện tại vẫn còn thời gian... Có lẽ ta còn có thể tìm tiếp xem còn biện pháp nào khác không."
"Ngươi biết không, phần tệ hại nhất trong quá trình này không phải là tuyệt vọng, mà là sau khi đã có được hy vọng đầy cõi lòng, lại trơ mắt nhìn hy vọng tan biến, chuyện như vậy ta không muốn phải trải qua thêm một lần nào nữa." Lúc này Hàn Lộ trông rất mệt mỏi, tựa như một lữ khách đã lang thang trong sa mạc mấy ngày, một ngụm nước cũng chưa được uống.
"Cứ vậy đi, dừng ở đây thôi."
"Cô còn có điều gì cuối cùng muốn làm không?" Trương Hằng hỏi.
"Ta vốn định cùng ngươi lăn giường, nhưng sau đó lại đổi ý, ta từ trước đến giờ chưa thiếu đàn ông để lên giường, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, ta có thể tìm được mọi loại đàn ông đủ kiểu... Còn thứ ta thực sự muốn thì lại không có được." Hàn Lộ lắc đầu nói, "Cô bé đi cùng chúng ta hôm trước..."
"Ừm?"
"Cô ta lúc nào trông cũng tỏ vẻ không quan tâm đến ai, tựa như ta hồi trẻ vậy, nhưng ta nhìn ra được, kỳ thực cô ta rất quan tâm ngươi, nhưng lại không muốn để ngươi thấy... Với kinh nghiệm của người từng trải như ta, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ tự gây ra tổn thương cho chính mình với kiểu tính cách này."
Đôi mắt mơ màng của Hàn Lộ vào lúc này đột nhiên trở nên sáng rõ, như thể có thể nhìn thấu tận đáy lòng Trương Hằng, "Bởi vì trên người ngươi đã chẳng còn lại bao nhiêu tình cảm đúng không."
Bạn cần đăng nhập để bình luận