Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 62: Mannerheim phòng tuyến hoan nghênh ngươi (bốn)

Chương 62: Tuyến phòng thủ Mannerheim hoan nghênh ngươi (bốn)
Vội vàng ăn xong bữa sáng, Trương Hằng chọn một hướng rồi đeo ba lô lên, tiếp tục lên đường.
Những người mê quân sự thời hậu thế khi nghiên cứu các chiến dịch kinh điển của thế chiến thứ hai đều có thể nói rõ ràng rành mạch, bao gồm cả việc sắp xếp chiến lược, kế hoạch tác chiến, so sánh chiến thuật của hai bên giao chiến... Nhưng đối với Trương Hằng bây giờ mà nói thì những thứ này quá cao cấp, trừ khi hắn có thể nhập vai vào những người chỉ huy như Karl? Gustave? Mannerheim, hoặc là Queri môn đặc biệt? Nằm Rose Lạc Phu, nếu không thì một người bình thường ở trong cuộc chiến, thực tế có thể làm rất hạn chế.
Trong chiến tranh thực tế không có anh hùng, mặc kệ ngươi giỏi giang, thiện xạ thế nào, chỉ cần ra chiến trường, một viên đạn lạc bất kỳ cũng có thể lấy đi tính mạng của ngươi.
Để tận khả năng sống sót, Trương Hằng tự đặt ra nguyên tắc hành động cho mình là cố gắng tránh xa khu giao tranh của hai bên, như Vyborg, thôn Tô Mã, Keliya chắc chắn hắn sẽ không đến, còn về cái gọi là phiên bản dãy phòng ngự Mã Kỳ Nặc nổi tiếng – Mannerheim thì càng không dám nghĩ đến.
Nhưng vấn đề khiến hắn đau đầu nhất bây giờ là hắn hoàn toàn không biết mình đang ở đâu, cho dù muốn tránh các địa điểm chiến lược kia cũng không biết phải đi về đâu.
Trương Hằng đã đi hơn nửa ngày, trong lúc đó lại đụng phải một đội quân Liên Xô, áng chừng số lượng của đối phương trên một trăm người, cũng may Trương Hằng phát hiện sớm, nhanh chóng trốn đi, không bị bọn họ phát hiện, mà đối phương đang vội, kéo theo mấy khẩu pháo nhanh chóng đi qua trước mặt hắn, dù vậy cũng làm Trương Hằng toát mồ hôi lạnh.
Những cây thông trong rừng thưa có thể giúp hắn ẩn nấp rất tốt, nhưng mặt khác, chúng cũng che khuất tầm nhìn của Trương Hằng, nguy hiểm có thể đã âm thầm ập đến, mà hắn vẫn hoàn toàn không hay biết gì.
Cảm giác hoàn toàn không thể khống chế này thật sự quá tệ, rốt cuộc không ai có thể đảm bảo vận may của mình luôn tốt như vậy, lúc nào cũng có thể phát hiện địch trước một bước.
Trên thực tế, phó bản trò chơi lần này khá bất lợi cho hắn, trong mấy kỹ năng hắn có thì ngoài kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã có thể giúp ích phần nào, còn những kỹ năng như chơi dương cầm, cải tiến sửa chữa, đua xe thì cơ bản không phát huy tác dụng gì.
Về phần bắn tên, xét theo một ý nghĩa nào đó thì tiễn pháp lv2 của hắn ngược lại đáng tin hơn cái khẩu súng lục trên người một chút, nhưng Trương Hằng vẫn chưa tìm được vỏ cây thích hợp làm cung tên, mà vũ khí lạnh đối đầu vũ khí nóng lại cực kỳ bất lợi.
Nghiêm trọng hơn là sau khi hắn lại lần nữa cảm nhận Phần Lan Hàn Dạ, Trương Hằng vô cùng nghi ngờ không biết trong khoảng thời gian còn lại hắn còn có thể tỉnh lại từ trong giấc ngủ hay không.
Thời gian 140 ngày mới chỉ trôi qua 3 ngày, cả cơ thể và tinh thần của hắn đều đã tương đối mệt mỏi, nếu như không có kinh nghiệm sống sót một mình nơi hoang đảo trước đây thì Trương Hằng có lẽ đã cảm thấy tuyệt vọng rồi.
Trong lòng hắn rất rõ ràng là tiếp tục như vậy không phải là biện pháp, chỉ là cho dù là lựa chọn tiếp xúc với quân Liên Xô hay đội du kích Phần Lan đều sẽ cực kỳ bị động, nguy hiểm rất cao, Trương Hằng vẫn chưa quyết định cuối cùng nên làm gì.
Sáng ngày thứ tư, hắn lại nghe thấy tiếng giao tranh, lần này còn có cả tiếng pháo, Trương Hằng lập tức quyết định thay đổi lộ tuyến, đi về hướng khác.
Nhưng có vẻ như lần này vận may của hắn đã cạn, Trương Hằng mải chú ý đến động tĩnh hướng giao tranh mà không ngờ lại đụng phải một đội trinh sát, tiểu đội trang bị đầy đủ này có mười một người, chắc là nghe thấy tiếng đánh nhau ở bên kia nên vội vàng quay về, kết quả ngoài ý muốn gặp Trương Hằng.
Lần này gặp nhau, hai bên rõ ràng đều chưa chuẩn bị tinh thần đầy đủ.
Trương Hằng cũng không có sẵn thời gian để nắm bắt khoảnh khắc bóng tối, nếu không nhỡ hắn bất cẩn nghĩ tới con Quạ Đen thì sẽ rất phiền phức, theo dự tính của Trương Hằng thì hắn không nghĩ tới mình lại gặp tình huống nguy hiểm ở khoảng cách gần như vậy, cho rằng thế nào cũng có thời gian để cho tay vào trong áo khoác lấy pho tượng, mà ngược lại bên kia đội trinh sát lại đang trong trạng thái hồi viên, vũ khí đã cầm trên tay, trạng thái tốt nhất, sẵn sàng nổ súng bất cứ lúc nào.
Cuối cùng chiếc áo choàng dài trên người lại cứu được Trương Hằng một mạng, bọn họ có thể vì nhìn thấy quân trang quen thuộc mà không nổ súng ngay lập tức,
Nhưng rất nhanh bọn họ liền chú ý đến bộ dạng nửa mùa của người nào đó kia, còn có dáng vẻ đặc thù của một người châu Á.
Thế là, một tên lính Liên Xô trẻ tuổi dẫn đầu giơ khẩu súng máy hạng nhẹ, vẻ mặt kích động lớn tiếng cái gì đó.
Đáng tiếc, Trương Hằng lại không biết tiếng Nga, chỉ có thể tạm thời bỏ ý định lấy khoảnh khắc bóng tối từ trong áo khoác, giơ hai tay lên.
Nhưng không biết có phải vì hắn không nói một lời, im lặng quá lâu khiến đối phương bực bội hay không mà vẻ mặt của tên lính Liên Xô kia ngày càng hung tợn, hắn liên tục lặp đi lặp lại một từ, ngón tay thì đặt trên cò súng.
Đây có lẽ là một trong những lần nguy hiểm nhất Trương Hằng từng trải qua trong đời, ngay lúc này, hắn không biết mình có thể làm gì khác, đây chính là chiến tranh, giết người và bị giết đều không có lý lẽ gì, trên chiến trường lúc nào cũng có người chết, dân thường, địch nhân, chiến hữu... Thần kinh của ai cũng giống như dây cung bị kéo căng, sẽ không ai quan tâm nhiều mà ngộ sát một người xa lạ.
Ngay cả chính Trương Hằng cũng từng nghĩ tên lính Liên Xô kia sẽ bóp cò vào giây tiếp theo.
Nhưng tất cả mọi người đều không ngờ tới, người ngã xuống trước lại là tên lính trẻ tuổi cầm súng máy kia.
Một viên đạn không biết từ đâu bay tới xuyên qua huyệt thái dương của hắn, tung ra một đóa máu, vẻ mặt giận dữ của hắn vĩnh viễn đông cứng ở khoảnh khắc này.
Tay bắn tỉa! ! !
Tiểu đội trinh sát rõ ràng đã ăn không ít thiệt thòi từ đội du kích Phần Lan, lập tức ý thức được có chuyện gì đó, vẻ mặt không khỏi đại biến, không đoái hoài tới Trương Hằng ở một bên nữa, một bên chuyển hướng họng súng, một bên lớn tiếng kêu gọi đồng đội tìm chỗ ẩn nấp, còn có một người mạo hiểm muốn cầm khẩu súng máy rơi xuống đất.
Nhưng viên đạn thứ hai tới nhanh hơn cả hắn nghĩ, ngón tay hắn mới chạm vào báng súng, thân thể liền bất lực ngã xuống, nằm trên xác đồng đội.
Nhưng việc này cũng khiến người khác phát hiện ra vị trí của tay bắn tỉa, liền dùng súng trường trong tay bắt đầu phản công, Trương Hằng không bỏ qua cơ hội quý giá này, nhanh chóng chạy đến một đoạn gỗ thông bị sét đánh gãy ở gần đó.
Ẩn nấp trong bóng tối, tay bắn tỉa bình tĩnh hoàn thành các pha xạ kích, sau khi bắn chết thêm hai tên lính Liên Xô không kịp trốn sau chỗ che chắn thì đột nhiên không còn động tĩnh.
Kẻ địch… có phải là bị trúng đạn trong đợt bắn vừa rồi không? Bọn lính Liên Xô nấp sau chỗ chắn đều rất khẩn trương, vừa nạp đạn lại, vừa trao đổi cái gì đó bằng tiếng Nga, nửa phút sau, có người mạnh dạn nhô nửa đầu ra ngoài, nhanh chóng quan sát rồi rụt vào ngay.
Thế là lại có người ló đầu ra, vẫn không có tiếng súng vang lên.
Bọn lính Liên Xô dần yên tâm, bắt đầu lần lượt đi ra, tay giơ súng trường, nửa ngồi, từ từ tiến gần đến chỗ tay bắn tỉa đang ẩn nấp, ngoài ra còn có hai người đi về phía Trương Hằng.
Nhưng Trương Hằng đã kịp móc khoảnh khắc bóng tối trong người ra rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận