Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 114: Hắc buồm thiên (mười chín)

Chương 114: Hắc buồm thiên (mười chín)
"Sóng lớn! Sóng lớn đến rồi! ! !" Tên hải tặc ở mạn trái thuyền hét lớn, nhưng ngay sau đó giọng của hắn bị sóng gió nuốt chửng, một con sóng cao sáu mét ập vào boong tàu, trực tiếp quật ngã đám hải tặc phía trên người ngã trái kẻ nghiêng phải. Trương Hằng nhanh chóng nắm lấy dây thừng nên không bị sóng cuốn đi.
Còn trong khoang thuyền, Malvin cũng không khá hơn, hắn đang gọt vỏ một củ khoai tây, suýt nữa cắt trúng tay. Toàn bộ thân thuyền đều rung lắc dữ dội, miếng thịt muối treo lủng lẳng trên đầu cũng theo đó lắc lư, nhất là tiếng sóng lớn va vào thân tàu nghe kinh khủng như tận thế, khiến người không khỏi hoài nghi liệu mấy tấm ván gỗ lắp lại có thể chịu được uy lực của thiên nhiên không.
Tên con trai chủ nông trường sợ hãi co rúm lại, ngồi xổm ở một góc không ngừng cầu nguyện.
Đây chính là biển cả, vừa có sự dịu dàng vừa có sự tàn bạo, nó như một cô thiếu nữ hỉ nộ vô thường, giây trước còn đang mỉm cười với ngươi, giây sau đã thay đổi sắc mặt, dấy lên sóng to gió lớn.
So với đám hải tặc hốt hoảng trên thuyền, Rosco lộ vẻ bình tĩnh khác thường. Lão nhân này hơn nửa đời người lênh đênh trên biển, đã trải qua quá nhiều sóng to gió lớn, cảnh tượng hiện tại chưa thể dọa được lão.
Lão thậm chí còn có tâm trạng nhân cơ hội này lên lớp cho Trương Hằng, "Này, cảm nhận đi, tốc độ hiện tại cũng gần như đạt đến giới hạn của Sư Tử Biển rồi, nếu gió mạnh hơn nữa thì bộ buồm không chịu nổi, phải thả dây chịu lực và nhanh chóng thu buồm lại, nếu không cột buồm sẽ gãy."
Thái độ của Rosco bây giờ đối với Trương Hằng khác hẳn một trời một vực so với một tháng trước. Người sau đã không nghe theo đề nghị của Frazer, dùng tin tức về tung tích con gái của lão để uy hiếp. Điều đó hiển nhiên là cách tốt nhất để giữ Rosco lại trên thuyền. Thế nhưng việc truyền dạy bản lĩnh không có tiêu chuẩn tuyệt đối, sự khác biệt giữa tận tâm và không tận tâm là rất lớn.
Rosco là người giỏi nhất về kỹ thuật điều khiển buồm ở Nassau, nhưng điều đó không có nghĩa nếu mất Rosco, Trương Hằng sẽ không có chỗ học cách điều khiển buồm. Một Rosco mang đầy mâu thuẫn cũng chưa chắc đã tốt hơn những người khác.
Do đó, Trương Hằng quyết định đánh cược một lần, đêm đó hắn đã nói cho Rosco địa chỉ hiện tại của con gái lão, kết quả Rosco đã rời khỏi kỹ viện ngay trong đêm, Trương Hằng tưởng mình tốn công vô ích một phen, nhưng đến sáng hôm sau, khi tập hợp lão lại thần kỳ xuất hiện trên tàu Sư Tử Biển, mặt mày ủ rũ nói với Trương Hằng, "Ta đã nói với thuyền trưởng rồi, sẽ để ngươi làm thủ hạ của ta. Ta sẽ ở lại Nassau ba tháng, đây là thời hạn dài nhất, đừng trách ta không nhắc trước, trong ba tháng ngươi học được bao nhiêu thì được bấy nhiêu."
Trương Hằng còn tưởng rằng lão ta lương tâm trỗi dậy, nhưng về sau, trong một đêm Rosco say rượu đã nói thật, do ông ta luôn sống theo phương châm tận hưởng cuộc sống nên trong túi căn bản chẳng có tiền, nếu trở về Anh thì cả đường đi cũng không đủ lộ phí, mà lại nhiều năm không gặp con gái, tay không trở về cũng không hay, cho nên trước khi đi đành phải quay lại kiếm chác hai chuyến.
Nhưng dù thế nào, kết quả cuối cùng Trương Hằng cũng có thêm một người thầy, hơn nữa, theo thời gian chung sống, thái độ của Rosco đối với hắn cũng đang dần tốt lên.
Lão chưa từng gặp người nào có tinh thần tự giác cao như vậy, bất kể là làm thuyền trưởng hay làm hải tặc. Mỗi ngày, Trương Hằng đều dậy sớm hơn hai tiếng đồng hồ, tập luyện những bài cơ bản như chém. Khoảng một tiếng sau thì Owen cũng ra boong tàu, cả hai bắt đầu luyện tập đối kháng, sau đó, đợi đến khi tất cả các hải tặc thức dậy ăn cơm xong thì Trương Hằng lại đến chỗ lão để học cách quan sát thời tiết và điều khiển cánh buồm. Ngoài ra, hắn còn kết hợp với Malvin để thân quen với những thủy thủ già khác bằng nhiều cách, như dùng đồ ăn hay tiền bạc, để học thêm những kiến thức về lái tàu, pháo kích và đọc bản đồ hàng hải.
"Nghe nói con gái duy nhất của ngươi vẫn còn sống, chúc mừng." Tài công Auroff không biết đã xuất hiện phía sau lưng Rosco từ lúc nào, hứng thú nhìn Trương Hằng đang thu buồm trên cột, "Ngươi thấy thế nào, hắn sẽ trở thành mối uy hiếp của chúng ta sao?"
"Ta không nghĩ vậy." Rosco nói, "So với hắn thì ngươi không phải nên quan tâm đến Goodwin hơn sao. Ta nghe nói hắn đã nhận được sự ủng hộ của hơn một nửa số người, chẳng bao lâu sẽ đứng lên thách thức ngươi."
Auroff hờ hững nói, "Tôm tép nhãi nhép thôi, đừng đánh trống lảng, ngươi biết đấy, đồ đệ mà ngươi tâm đắc đi lại rất gần với Frazer, ta nghe nói lúc trước hắn còn giúp Frazer đòi nợ."
"Vậy thì sao?"
"Chắc ngươi không cho rằng Frazer lại ngoan ngoãn rời thuyền, an hưởng cuộc sống về hưu đấy chứ. Nếu ta nhớ không nhầm thì người đề nghị g·iết h·ắ·n lúc đó là ngươi đấy."
Rosco hừ một tiếng, "Ta cũng nhớ lúc đó ngươi lại ra sức muốn giữ lại cái m·ạ·n·g của h·ắ·n."
"Ngươi biết là ta không còn lựa chọn khác mà, ngươi cũng phải thừa nhận là lúc đó sức ảnh hưởng của Frazer trong đám thủy thủ là rất lớn. Mặc dù chúng ta đã làm giả cái giấy đặc xá, nhưng trong số thủy thủ vẫn có rất nhiều người còn nghi ngờ. Nếu như vào thời điểm đó g·iết h·ắ·n thì tình cảnh của chúng ta cũng sẽ rất nguy hiểm." Auroff ngồi xuống bên cạnh Rosco.
Người sau lắc đầu, "Không quan trọng, dù sao thì mọi chuyện cũng đã qua rồi, ta cũng định về hưu thôi."
Auroff biết lão không muốn tiếp tục chủ đề này, "Chúng ta sẽ nhớ về ngươi, có lẽ nhiều năm sau ta sẽ kể cho con của ta, ta đã từng sóng vai đi thuyền trên biển Caribbean cùng với một thuyền trưởng tài giỏi nhất."
"Vậy ta cũng sẽ kể cho cháu gái của ta nghe, hồi ta ra biển thì cái gã tài công cứng nhắc và không thú vị nhất ở vùng Caribbean đã suốt ngày nói nhảm bên tai ta." Rosco nghiêm mặt nói.
Auroff cười, "Thay ta hỏi thăm Koror nhé." Nói xong, vỗ vai lão rồi đứng dậy rời khỏi boong tàu...
...Ba tháng trôi qua rất nhanh, do lần cướp bóc cuối cùng tốn khá nhiều thời gian, đến khi Sư Tử Biển quay lại Nassau thì, nói một cách chính xác, thời gian Rosco bắt đầu giảng dạy kỹ thuật điều khiển buồm cho Trương Hằng đã gần bốn tháng rồi. Lão cũng đã tích đủ tiền lộ phí và mua quà, lòng đã quyết giống như tên bắn, không muốn trì hoãn thêm nữa. Trước khi xuống thuyền lão chào tạm biệt thuyền trưởng.
Trương Hằng xem xét bảng của mình, hệ thống không tách riêng kỹ năng điều khiển buồm mà gộp chung nó với những kỹ năng tương tự như lái thuyền và quan sát thời tiết thành một mục duy nhất mang tên "Kỹ năng hàng hải".
Kỹ năng này của hắn bây giờ đã đạt cấp 1, ngoài ra, kỹ năng dùng đao cũng đạt cấp 1 một tháng trước, trình độ này trong đám hải tặc đã được xem là khá giỏi, dù vẫn không đánh lại Owen nhưng nếu đối phương nhường một chút thì cũng có thể ngang cơ.
Trương Hằng khá hài lòng với những gì mình thu được trong khoảng thời gian này, nhưng cũng có người không vui vẻ như vậy. Ví dụ, một vị khách khác là Annie bây giờ đang có tâm trạng rất tệ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận