Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 603: Bạo Phong Tuyết bên trong tiếng súng

"Chúng ta muốn ra ngoài lều xem rốt cuộc chuyện gì xảy ra, nhưng bên ngoài luôn có tiếng súng vang lên đứt quãng, mà lúc đó bão tuyết lại quá lớn, chỉ cần cách xa hai, ba mét gần như không nhìn thấy gì, chúng ta lo lắng bị đạn lạc làm bị thương nên chỉ có thể tiếp tục ở trong lều, cái cảm giác đó không dễ chịu chút nào, nhất là khi không biết người hoặc sinh vật đang giao chiến với những quân nhân giải ngũ kia là gì." Ta với bác sĩ chỉ có thể ở trong lều vải đoán mò, may là cuộc chiến đó không kéo dài quá lâu, chừng hai phút sau, ta thấy bầy chó trong lều yên tĩnh trở lại, tiếng súng bên ngoài cũng dừng, thật lạ là sau đó bão tuyết cũng nhỏ lại, theo những tiếng gió gào thét biến mất, ta nghe thấy tiếng người trò chuyện. Thế là ta và bác sĩ Baker ra khỏi lều."Chúng ta thấy người nói chuyện là hai quân nhân giải ngũ ở cùng lều với bọn ta, bọn họ thấy ta thì ngậm miệng lại, khôi phục vẻ mặt không cảm xúc như trước." Chúng tôi thử bắt chuyện, nhưng họ không nói gì cả, đành đi tìm người khác, lần gặp bão tuyết này có sáu lều, kết quả năm lều đều nguyên vẹn không tổn hại, chỉ có một lều không cánh mà bay."Lúc đó ta rất ngạc nhiên, vì chuyện này xảy ra ta với vai trò người dẫn đường chắc chắn có trách nhiệm, nhưng vấn đề là sau khi dựng lều ta đều đích thân kiểm tra từng cái, chỗ nào thấy không chắc chắn liền gia cố lại một lần nữa, còn dùng gạch băng để cố định, theo lý thuyết thì không thể xảy ra chuyện như vậy được." Cái lều bị cuốn đi là của nhà sinh vật học, ban đầu ông ta ở chung với nhà địa chất học, nhưng vì chuyện trước đây nên họ quyết định tách ra một ngày, đêm đó ông ta ở cùng ba quân nhân giải ngũ, ngoài lều, hành lý cùng thiết bị thí nghiệm đều bị thổi bay, mà cả người ông ta trông rất hoảng sợ, thân thể run rẩy không ngừng, còn la hét liên tục, nói rằng chúng ta không nên đến nơi này."Đôi vợ chồng người Trung Quốc đang an ủi ông ta, tôi và Baker cũng định lại đó, không ngờ ông Tamo lại đến trước, hay chính xác hơn là ông ấy đến tìm bác sĩ Baker, ông ấy vẫn giữ bộ dạng tươi cười, vỗ vai bác sĩ Baker, giọng điệu sang sảng nói đã đến phiên anh làm việc, Baker giật mình hỏi, xảy ra chuyện gì. Ông Tamo bảo không có chuyện gì nghiêm trọng, chỉ là gió lớn thổi bay lều của nhà sinh vật học, sau đó có lẽ sẽ có vài con gấu Bắc Cực đói khát đến, nhưng đã bị người của chúng ta đánh lui rồi. Vậy nên tiếp theo bác sĩ Baker cần giúp nhà sinh vật học trấn an tinh thần, để người đáng thương này lấy lại lý trí, vì ông ta bị dọa sợ hãi, thậm chí hoảng loạn bắt đầu nói nhảm." Tôi và bác sĩ đều nửa tin nửa ngờ, không chỉ vì lời ông Tamo quá đơn giản, mà còn vì chúng tôi không thấy dấu chân hay xác gấu Bắc Cực nào xung quanh, nhưng bác sĩ vẫn bắt tay vào làm, ông Tamo thấy tôi vẫn đứng đó, liền gợi ý tôi pha mấy tách cà phê nóng cho mọi người uống, tôi đồng ý, mà khi pha cà phê xong thì phát hiện đội thám hiểm thiếu mất hai người."Ba quân nhân giải ngũ cùng ở lều với bác sĩ lúc trước giờ chỉ còn lại một, tôi hỏi ông Tamo hai người kia đâu, ông ấy bảo họ có chút việc, nửa đường quay về, nhưng khi tôi hỏi có cần gọi thuyền đến đón họ không thì ông Tamo lại nói không cần, họ có thuyền riêng, trong lúc tôi pha cà phê thì rõ ràng thấy một đội quân nhân giải ngũ đang vùi thứ gì đó, tôi thấy một thứ giống như cánh tay người, tôi muốn lại xem cho kỹ, liền bị đám quân nhân giải ngũ đuổi đi."Trong lòng tôi có dự cảm xấu, hai tiếng sau bác sĩ trở về, sắc mặt của ông ấy cũng rất tệ, tôi hỏi chuyện gì xảy ra, ông ấy ngập ngừng một lúc, nói nhà sinh vật học vì quá hoảng loạn mà tinh thần có chút vấn đề, nhưng đã cho nhà sinh vật học dùng thuốc trấn an, giúp ông ấy dần ổn định lại, ông ấy đề nghị ông Tamo ngưng cuộc thám hiểm, đưa nhà sinh vật học về thành phố điều trị, nhưng ông Tamo đã lịch sự từ chối, sau đó lại dùng giọng lạc quan thường thấy để khích lệ người khác, nói rằng chúng ta cách mục tiêu cuối cùng rất gần, thắng lợi ngay trước mắt vân vân."Tôi hơi mất kiên nhẫn, nhìn thẳng vào mắt Baker chất vấn anh, có phải anh quên mất thỏa thuận trước kia của chúng ta không, hễ bên nào phát hiện ra chuyện gì là phải chia sẻ ngay, tôi dám chắc Baker đã nghe được gì đó từ nhà sinh vật học, nhưng anh ấy bây giờ lại định độc chiếm thông tin này, điều đó khiến tôi rất tức giận. Baker nghe tôi nói vậy chỉ biết cười khổ, kể lại những gì đã nghe được từ nhà sinh vật học cho tôi."Anh ấy kể việc lều bị xốc lên căn bản không phải do bão tuyết, mà do một con sinh vật rất kỳ dị, khó mà dùng từ ngữ thích hợp để miêu tả con vật xấu xí và đáng sợ đó, nó tựa như những con quái vật đáy biển sâu thời tiền sử, trên thân mọc những cơ quan vừa giống động vật lại giống thực vật, bất kỳ ai thấy bộ dạng của nó ban đêm đều sẽ gặp ác mộng, nhà sinh vật học thề rằng đó không phải là giống loài trên Trái Đất, bộ dạng của nó hoàn toàn không phù hợp với thuyết tiến hóa của Darwin, cứ như là sản phẩm do ai đó chắp vá tùy tiện mà thành." Nó vén lều lên rồi bắt đầu tàn sát, dùng xúc tu trên đầu giết chết một quân nhân giải ngũ, nhà sinh vật học thì hoàn toàn chết lặng vì sợ hãi, không nhúc nhích, nhưng hai người còn lại trong lều phản ứng rất nhanh, lập tức bò dậy, hơn nữa bọn họ lúc nghỉ ngơi cũng không rời vũ khí, cứ như biết trước chuyện này sẽ xảy ra."Một người trong đó rút súng bắn ngay, nhưng đạn gây ra sát thương dường như rất hạn chế với con vật kia, nó trúng mấy phát mà không ảnh hưởng chút nào đến hành động của nó, mà hai quân nhân kia cũng có chút hoang mang, không biết nhược điểm của con vật này rốt cuộc ở đâu, và nó rất nhanh đã dùng xúc tu cắt cổ một quân nhân giải ngũ."Sau đó nó lại dùng xúc tu tấn công người kia, nhưng người đó đã sớm cảnh giác nên né được, chỉ là xui xẻo thay, anh ta không ngờ khi xúc tu duỗi đến cực hạn lại có thể tách ra thêm năm xúc tu nhỏ khác, kết quả cũng bị bắt được, có vẻ như thấy bóp cổ quá chậm, lần này nó dùng xúc tu khác đâm xuyên người quân nhân giải ngũ kia, nhưng lúc này những người khác nghe thấy tiếng súng cũng lần lượt chạy tới, thậm chí có người mang cả súng phóng tên lửa."Con vật đó dường như không muốn giao chiến, liền đưa xúc tu về phía nhà sinh vật học, nhà sinh vật học tưởng mình chắc chắn sẽ chết, nhưng không ngờ xúc tu đó lại vòng qua người ông ta, cuốn lấy túi du lịch đựng hóa thạch mới nhận được, rồi sau đó liền bất chấp mưa đạn mà chạy trốn, biến mất trong bão tuyết trước khi bị vây quanh."
Bạn cần đăng nhập để bình luận