Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 76: Mannerheim phòng tuyến hoan nghênh ngươi (mười tám)

Chương 76: Tuyến phòng thủ Mannerheim chào đón ngươi (mười tám)
Trương Hằng mặc quần áo chỉnh tề, đi theo nữ bác sĩ đến nơi ở của thiếu úy ria mép, người này đang dùng dao nhỏ cắt xì gà, thấy ai đó thì toe toét miệng nhiệt tình nói, "Hoan nghênh, bạn bè nhân dân Phần Lan! Chiến sĩ tự do! Chiến hữu da vàng của ta!"
Trương Hằng ngồi xuống ghế đối diện, hai tháng nay hắn cũng không tiếp xúc nhiều với chỉ huy đội du kích, lần trước ngồi ở đây là lúc mới tới doanh địa, khi đó đối phương nói vài câu liền đi, đổi nữ bác sĩ đến giao lưu với hắn, lần này không biết vì lý do gì, lại cố ý gọi hắn tới.
Thiếu úy ria mép để điếu xì gà đã cắt gọn sang một bên, lấy từ dưới bàn ra một chai Vodka, đây là đội du kích tịch thu được khi tập kích một đội vận chuyển quân tư Liên Xô, đã uống mất một nửa, nhưng vẫn còn lại một nửa.
Maggy lấy ra ba cái chén, lần lượt rót đầy, thiếu úy ria mép nâng một chén trong số đó lên, mở miệng nói, "Ta vẫn muốn bày tỏ cảm ơn ngươi, vì tất cả những gì ngươi đã làm trong hai tháng này, đã kề vai chiến đấu cùng chúng ta trong thời khắc khó khăn nhất, giúp chúng ta cùng nhau bảo vệ quốc gia, đáng tiếc ngươi không phải quân nhân Phần Lan chính thức, nếu không với những gì ngươi thể hiện thì hẳn đã nhận được không ít quân công."
Trương Hằng cùng uống cạn ly Vodka, im lặng chờ đợi phần sau của đối phương.
Quả nhiên không lâu sau liền nghe thiếu úy ria mép nói tiếp, "Chắc ngươi cũng biết, bây giờ chiến sự đã sắp kết thúc, sau khi chiến tranh kết thúc không biết ngươi có dự định gì?"
Trương Hằng đại khái tính toán qua, đợi đến khi ngưng chiến hoàn toàn thì hắn còn lại chừng một tháng, đến giờ điểm tích lũy của hắn đã lấp ló đạt 23 điểm, ngoại trừ ban đầu "Phát hiện cứ điểm du kích", "Giết một quân địch", đến về sau dùng "bom xăng Molotov phá hủy một chiếc xe tăng", "Giết sĩ quan phe địch"... Thậm chí còn có "Thu được 10 cái vỏ đạn làm bật lửa" loại thành tựu khó hiểu này.
Nhiệm vụ chính tuyến sống sót 20 ngày trong lãnh thổ Phần Lan càng đã sớm hoàn thành, cho nên về lý thuyết thì hắn không cần phải chờ đợi ở đây nữa, nếu có thể Trương Hằng ngược lại rất muốn đến Anh quốc hoặc nước Mỹ một chuyến xem sao, nhất là nước Mỹ, ở trong Thế chiến thứ hai thuộc loại quốc gia tương đối an toàn, cơ bản đều là tác chiến hải ngoại, bản thổ không bị công kích gì, tất nhiên điều kiện tiên quyết là đội du kích chịu thả người, mà bây giờ chiến tranh sắp kết thúc, đội du kích dường như cũng không còn lý do gì để ép buộc hắn ở lại.
Nhưng trước mặt người ngoài Trương Hằng vẫn nói mình dự định về nước, đây cũng là lý do thoái thác mà hắn đã chuẩn bị từ trước.
Thiếu úy ria mép và nữ bác sĩ liếc nhìn nhau, sau đó đặt ly xuống, ngậm điếu xì gà lên miệng, "Chúng ta đã từng cùng nhau kề vai chiến đấu, cho nên có chuyện ta cũng sẽ nói thẳng, dù bất cứ lúc nào chúng ta đương nhiên sẽ lựa chọn tin tưởng ngươi, coi ngươi như người một nhà, nhưng đáng tiếc là có một số người dường như không nghĩ vậy."
"Ý gì?"
"Lần trước ngươi ở doanh địa bị một binh sĩ phụ trách vận chuyển đạn dược của đội du kích nhìn thấy", thiếu úy ria mép châm lửa xì gà, cân nhắc chọn từ, "...có một số người lo lắng ngươi biết quá nhiều, sau khi rời đi sẽ nói lung tung."
"Ví dụ như?"
"Ví dụ như phương thức mà đội du kích áp dụng khi đối đãi với tù binh," nữ bác sĩ tiếp nhận điếu xì gà từ thiếu úy ria mép, cũng rít một hơi, "Chúng ta chỉ là làm những việc bất đắc dĩ trong tình huống này, nhưng những chuyện này một khi truyền đi có thể sẽ mang đến một số ảnh hưởng không tốt trong dư luận quốc tế, nhất là hiện tại, khi mọi người đang xem xét đến việc các bộ phận đang đàm phán với Liên Xô, đó là một thời kỳ cực kỳ nhạy cảm."
Thiếu úy ria mép móc từ trong túi ra một khẩu súng lục, chĩa vào Trương Hằng, không khí trong phòng đột nhiên trở nên căng thẳng, nhưng một lát sau hắn lại đặt khẩu súng đó lên bàn.
"Tin tốt là chúng ta đều biết ngươi là hạng người gì, về phần cá nhân ta mà nói ta vô cùng tin tưởng ngươi sẽ không nói lung tung, cho nên bây giờ việc chúng ta cần làm rất đơn giản, chính là tìm cách khiến những kẻ không tin ngươi đó tin tưởng ngươi giống như chúng ta tin tưởng." Thiếu úy ria mép lo lắng nói.
"Các ngươi còn muốn để ta làm gì, đi ám sát Thiết Mộc Tân Ca sao?"
Trương Hằng khống chế tốc độ cảm xúc của mình khiến Maggy và Aki không khỏi lấy làm lạ, bất cứ ai khi đối mặt với tình huống này đều có đủ lý do để phẫn nộ, nhất là khi cân nhắc đến những cống hiến của Trương Hằng cho đội du kích, trong thời gian này hắn cùng Simon đã tiêu diệt không ít lính Liên Xô, những gì hắn thể hiện không thể chê vào đâu được, kết quả đội du kích quay mặt làm ngơ, mà lúc này Trương Hằng vẫn có thể kìm nén lửa giận của mình, chỉ trào phúng một câu, sự vững vàng về mặt tâm lý này hoàn toàn chính xác đủ mạnh mẽ.
Nhưng trên thực tế, nội tâm của Trương Hằng không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài, hắn nhận ra rằng mình quả thật đã phạm một sai lầm rất nghiêm trọng.
Đây không phải là chuyện đơn giản như chơi game trên máy tính, sau khi lựa chọn gia nhập một phe nào đó thì sẽ biến thành một thành viên của phe này, màu da và quá khứ không thể kiểm chứng của hắn đã định sẵn việc hắn sẽ không được bất kỳ bên nào tin tưởng hoàn toàn, hắn biết rõ điều này ngay từ đầu, đội du kích chỉ lợi dụng hắn để đối phó với người Liên Xô, tuy nhiên khi đó hắn cũng hoàn toàn chính xác cần gia nhập một bên để vượt qua cuộc chiến gian khổ này, nên nói đúng ra thì mối quan hệ giữa hai bên chỉ là theo nhu cầu.
Nhưng theo sự thay đổi của tình thế, quan hệ giữa hắn và đội du kích cũng đang âm thầm thay đổi, từ việc ban đầu được cần đến giờ lại trở thành nguy cơ tiềm ẩn và phiền phức, hắn cũng không phải hoàn toàn không nhận ra, chỉ là vì mọi người ở chung có vẻ vui vẻ nên hắn cho rằng những việc mình làm cho đội du kích là đủ để đổi lấy quyền tự do rời đi sau khi chiến tranh kết thúc.
Nhưng bây giờ xem ra, có lẽ đó chỉ là mong muốn một chiều của hắn.
Thiếu úy ria mép cười cười, "Yên tâm, chúng ta là người biết đạo lý, sẽ không để ngươi chịu chết vô ích, trên thực tế những việc ta muốn ngươi làm rất đơn giản, đối với ngươi mà nói dễ như trở bàn tay, làm xong chuyện này thì ân oán giữa chúng ta sẽ xóa bỏ, đến lúc đó ngươi muốn đi đâu cũng không thành vấn đề."
Nữ bác sĩ phun ra một vòng khói, vẻ mặt của nàng lúc này có chút phức tạp, đây là lần đầu tiên Trương Hằng thấy trên mặt nàng có cảm xúc tên là do dự, một lát sau Maggy mới mở miệng một lần nữa.
"Ngươi có biết đứa bé kia vốn không tên là Simon không?"
Trương Hằng nhíu mày, hắn không biết tại sao Maggy đột nhiên chuyển chủ đề sang Simon.
Nữ bác sĩ lại tự nói tiếp, "Đất nước này đã đến thời khắc nguy hiểm nhất, so với bất cứ thời điểm nào trước đây, đều cần một anh hùng để đoàn kết mọi người, họ có thể yên lặng chờ đợi anh hùng này xuất hiện, hoặc là... còn một phương pháp chắc chắn hơn, đó là tự mình tạo ra một anh hùng."
Biểu cảm của Maggy trên mặt rất kỳ lạ, có chút giống như trào phúng, lại mang theo vài phần kính ý.
"Simon thật sự ở tại một thị trấn nhỏ tên là Rautjarvi, không ai quan tâm nơi đó ở đâu, giống như không ai quan tâm anh ta làm gì ở đó, anh ta là một nông dân, thỉnh thoảng cũng đi săn trên núi một chút, anh ta quá bình thường, bình thường đến mức căn bản không ai chú ý, nên liên quan đến quá khứ của anh ta có thể tùy tiện gia công."
Bạn cần đăng nhập để bình luận