Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 117: Tạ ơn

Chương 117: Tạ ơn
Ngày đầu tiên luyện thêm không có gì bất ngờ xảy ra, không ai có thể hoàn thành.
Mãi cho đến khi mặt trời xuống núi, qua giờ cơm, tất cả mọi người đói bụng dán cả vào lưng, người nhanh nhất cũng chỉ mới hoàn thành một phần ba lượng huấn luyện ngoài định mức. Trương Hằng vẫn như cũ từ tốn duy trì một tiến độ trung bình, còn Bach thì thảm nhất, lượng huấn luyện của hắn vốn đã cao nhất trong mọi người, nay bị tăng gấp đôi nên càng nhiều hơn.
Hắn hiện tại cả người như vừa vớt lên từ trong nước, trừng đôi mắt nhìn chằm chằm Gabi cách đó không xa. Mà Gabi như không cảm nhận được sự phẫn nộ cùng oán hận của Bach, im lặng nhìn những huấn luyện sư đang đi tới đi lui, đốc thúc những ai lười biếng nghỉ ngơi phải tiếp tục huấn luyện.
Rốt cuộc, có một người không chịu nổi, ném kiếm xuống, hô to: "Ta muốn ăn cơm, ta muốn ăn cơm! Dù phải luyện thêm cũng phải cho chúng ta ăn no trước đã."
Hắn nhận được sự đồng tình của đại đa số người ở đây. Tuy người hưởng ứng không nhiều, chỉ có ba bốn người, nhưng những người còn lại dù không lên tiếng, thần sắc trên mặt cũng cho thấy sự đồng ý với lời nói đó.
Gabi nghe vậy liền đi đến trước mặt kẻ vừa ném kiếm, lạnh lùng nói: "Nhặt vũ khí của ngươi lên."
Nếu là bình thường, người ném kiếm không dám làm trái lệnh Gabi, nhưng hiện tại có lẽ cảm thấy yêu cầu của mình quá hợp lý, hoặc có lẽ thấy nhiều người ủng hộ mình, nên tên kia có chút dũng khí hơn ngày thường, cũng không quay lại nhặt kiếm của mình.
"Tốt lắm, ngươi không muốn huấn luyện thì không cần huấn luyện, ngày mai cùng tên Varro đi xuống hầm mỏ." Gabi nói.
Người ném kiếm kinh hãi, lúc này mới chợt tỉnh ra mình vừa làm chuyện ngu ngốc gì, sinh tử và vận mệnh của bọn họ nằm trong tay Gabi, tất cả chỉ là một lời nói của đối phương.
Marcus không có ở đây, Gabi chính là người có quyền lớn nhất, nhưng giờ hắn cầu xin tha thứ đã muộn. Gabi dường như quyết định bắt hắn làm gương xấu, vừa dứt lời đã có hai huấn luyện sư tiến lên, mỗi người một bên lôi kẻ ném kiếm, kéo ra ngoài sân huấn luyện.
Kẻ sau vừa giãy dụa vừa hét lên: "Ngươi không thể đối xử với ta như vậy, để ta làm đấu sĩ, ta có thể kiếm được nhiều tiền hơn!"
"Ta trông giống như đang thiếu đấu sĩ lắm sao?" Gabi thản nhiên nói. Hắn đưa ra quyết định như vậy ngoài việc dọa khỉ giết gà để người khác cố gắng luyện tập, phần lớn là vì tâm tình hắn không được tốt.
Habitus không muốn phục tùng mệnh lệnh của hắn đã đành, dù sao Habitus cũng là một lão nhân ở trường đấu sĩ, hơn nữa còn là một nhân vật nổi tiếng ở đấu trường, nhưng tiểu tử này là cái thá gì? Cũng dám lấy giá trị của mình ra để uy hiếp hắn, loại hàng này chỉ cần bỏ tiền thì muốn bao nhiêu cũng có.
Suy cho cùng, ngoài Bach, không ai trong số bọn chúng là không thể thay thế.
Tên ném kiếm thấy mình sắp bị lôi ra khỏi sân huấn luyện thì bất ngờ hai huấn luyện sư lại dừng bước. Gabi nhíu mày, người ném kiếm vui mừng, tưởng Gabi đã đổi ý, không ngờ Gabi lại nhìn sang một người phía sau hắn.
"Ngươi quay lại làm gì?" Gabi hỏi.
"Biểu diễn xong rồi, ta quay lại huấn luyện." Varro đáp, dáng vẻ của hắn bây giờ thay đổi rất nhiều, đã cạo hết râu ria mấy tuần chưa cắt, tóc cũng được tỉa lại, cả người nhìn tinh thần hơn rất nhiều, quan trọng nhất là đôi mắt của hắn cuối cùng cũng có sinh khí, không còn dáng vẻ thờ ơ với mọi thứ. Nhìn có vẻ như hắn đã rất sốt ruột khi làm những việc đó, trên mặt còn có vài vết thương do cạo râu.
"Ta không phải đã nói ngươi không cần quay lại nữa sao?" Gabi vẫn thờ ơ, như không nhìn thấy sự thay đổi của Varro.
"Ngươi nói sẽ cho ta ba ngày, bây giờ ngày thứ ba vẫn chưa hết." Varro không hề e ngại, ngược lại bình tĩnh nói.
"Thú vị," Gabi nghe vậy cũng không nổi giận, ngừng một chút rồi nói: "Ta là người giữ lời, đã vậy thì ta sẽ giữ ngươi đến khi mặt trời mọc ngày mai, bất quá ta vừa mới tăng gấp đôi lượng huấn luyện, không hoàn thành cũng sẽ bị đưa đến mỏ."
"Ta sẽ không bị đưa đến mỏ." Varro chắc như đinh đóng cột.
"Ta nghĩ chúng ta sẽ sớm biết đáp án thôi." Gabi hất cằm, "Về luyện tập đi."
Người ném kiếm nghe vậy như nhìn thấy hy vọng, vội nói: "Ta cũng biết sai rồi, để ta tiếp tục luyện tập đi, ta đảm bảo sẽ cố gắng hơn bất kỳ ai."
"Không, bây giờ đã có người thế vị trí của ngươi, ngươi không còn giá trị gì, hy vọng ngươi sẽ thích không khí trong đường hầm mỏ." Gabi phẩy tay, bảo huấn luyện sư lôi người kia đi.
Một bên khác Trương Hằng khẽ nói với Varro đang nâng cột gỗ: "Hoan nghênh trở về."
"Cảm ơn." Varro chân thành nói. Lúc trước hắn chỉ là không quan tâm đến chuyện gì, nhưng không có nghĩa là không biết chuyện gì xảy ra bên ngoài. Varro biết Trương Hằng đã đánh nhau với Bach vì hắn, cũng như việc sau đó Gabi đồng ý cho hắn thêm ba ngày thời gian, hiển nhiên cũng có liên quan đến Trương Hằng. "Ngươi là một người bạn chân chính, nếu như ta có thể vượt qua được cửa ải ngày mai, tương lai nhất định sẽ báo đáp ngươi." Varro nói thêm.
Trương Hằng thật sự tò mò không biết chuyện gì đã xảy ra với Varro, tại sao lúc trước hắn đã từ bỏ tất cả, đi dạo một vòng quanh đấu trường rồi lại bùng lên ý chí chiến đấu, chẳng lẽ là do xem biểu diễn của đấu sĩ nên bị ấn tượng bởi khí thế oai phong của đối phương?
Nhưng bây giờ không phải lúc tán gẫu, cả hai chỉ vừa mới nói với nhau vài câu thì đã bị Gabi chú ý, vì vậy Trương Hằng rất thức thời ngậm miệng lại....
...Mãi đến khuya hai ba giờ, mọi người mới lần lượt hoàn thành huấn luyện, Trương Hằng cũng lẫn vào trong số đó.
Gabi cũng không phải hoàn toàn không có chút tình người, vẫn cho đầu bếp giữ lại thức ăn cho bọn họ, nhưng đều đã nguội lạnh cả rồi. Nhưng giờ cũng không ai có sức lực oán trách, mọi người tranh thủ ăn vội rồi lên giường nghỉ ngơi.
Cuối cùng trong sân chỉ còn Varro và huấn luyện sư đang trông hắn.
Lúc này cơ thể của Varro đã gần đến giới hạn, nhưng hắn vẫn cắn răng, không hề từ bỏ, giữa chừng hắn thậm chí đã mệt ngất đi một lần, nhưng sau khi đứng dậy cũng không nói gì, lại tiếp tục luyện tập.
Sáng sớm ngày hôm sau, Trương Hằng ăn xong điểm tâm rồi ra sân huấn luyện thì thấy Gabi đã đến, đang nói chuyện với huấn luyện sư của Varro, lát sau hừ lạnh một tiếng: "Ta không biết ngươi đang kiên trì cái gì, nhóc con. Coi như ngươi hoàn thành tất cả huấn luyện trước khi mặt trời mọc thì sao chứ, sau khi mặt trời mọc, một ngày huấn luyện mới sẽ bắt đầu, ngươi định lấy gì để chống đỡ tiếp đây?"
"Thù hận," Varro lau mồ hôi trên trán, trong mắt hắn có thứ gì đó đang cháy bỏng, "Chẳng phải không có sức mạnh nào có thể lớn hơn thù hận sao?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận