Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 55: Bức tranh

Chương 55: bức tranh
Trương Hằng nghe tiếng bước chân bên ngoài, biết Psyche sắp tới chắc có việc chính cần giải quyết, thế là cùng Mị Ma tiểu thư đứng dậy từ ghế salon để cáo từ, Psyche vốn còn muốn giữ lại thêm, nhưng ngay sau đó tiếng gõ cửa đã vang lên. Psyche đành phải lộ ra vẻ mặt xin lỗi với hai người, rồi lên tiếng với người ngoài cửa: “Vào đi.”
Lời vừa dứt, một người phụ nữ mặc áo thun Inuyasha vội vã đi vào, ghé tai Psyche nói điều gì đó. Sắc mặt Psyche khẽ biến, gần như theo bản năng hỏi lại: “Đã báo với Khâu đổng chưa?”
“Báo rồi, bên Khâu đổng đã mua vé máy bay, nhưng nhanh nhất cũng phải tối nay mới đến.”
Psyche gật đầu, sau đó nói với Trương Hằng và Mị Ma tiểu thư: “Ừm, công ty có chút tình huống đột xuất, ta không giữ hai người lại ăn cơm được nữa.”
“Cô dành chút thời gian trả lời câu hỏi của ta đã giúp ta nhiều rồi, chúng ta cũng không nên làm lỡ công việc của cô nữa.” Trương Hằng bắt tay Psyche, rồi cùng Mị Ma tiểu thư ra khỏi văn phòng.
Hai người đi dọc hành lang, thấy nhiều chỗ ngồi vốn có người đã trống không, chỉ có một chỗ ngồi sát tường bên phải, nơi có một người vòng một khá đầy đặn, dường như đang gặp khó khăn gì về kỹ thuật, còn gã đeo kính đang vây quanh người đó trông có vẻ là cao thủ kỹ thuật của công ty. Lúc trước Trương Hằng và Mị Ma tiểu thư đi qua, ai nấy đều bận rộn làm việc, chỉ có mình gã vừa ăn khoai tây chiên vừa xem phim bộ trên ghế, người ngang nhiên vi phạm nội quy thế này, nếu không phải là người được ông chủ ưu ái thì chỉ có thể là người thật sự có bản lĩnh mà công ty không thể thiếu. Người khác có thể không biết, chứ Trương Hằng và Mị Ma tiểu thư làm sao lại không biết đám người thân thích của ông chủ nhà này không ai tới đây làm cả, vậy thì chỉ có khả năng thứ hai.
Và thực tế, Psyche cùng người phụ nữ mặc áo thun Inuyasha đi ra sau cũng đi về phía chỗ ngồi kia, nhưng lúc này vị đại thần kia rõ ràng đã rơi vào cuộc chiến gian khổ, lông mày nhíu chặt, người xung quanh càng không dám thở mạnh, sợ cắt ngang suy nghĩ của gã.
Nhưng dù sao gã đeo kính cũng là nhân vật máu mặt cứng cựa, sau một hồi suy tư, nhất là khi liếc mắt thấy Psyche cũng xuất hiện ở đây, cả người như được buff, tinh thần phấn chấn, kết thúc thao tác rà soát trước đó, các ngón tay thoăn thoắt, từng dòng code cũng theo đó hiện ra. Ngay lúc gã đang tràn đầy tự tin hoàn thành đoạn mã, nhấn enter, màn hình máy tính trước mắt lại tối sầm, rồi xuất hiện dòng chữ kỳ quặc trên màn hình: “Đừng phí công vô ích, trên thế giới này không ai có thể thắng ta về mã hóa.”
Gã đeo kính thấy vậy thì kinh hãi: “Máy tính bị xâm nhập lúc nào vậy? Mà tên này cũng quá ngông cuồng rồi!”
Lời vừa dứt, một bức tranh lại hiện ra trên màn hình, với dòng chữ đỏ chói phía trên: “Tìm thấy ngươi rồi.”
Thực tế không chỉ có chiếc máy tính đó, mà tất cả màn hình máy tính có kết nối mạng trong công ty lúc này đều hiện lên bức tranh này. Mọi người nhìn bức tranh và dòng chữ kỳ lạ phía trên đều cảm thấy khó hiểu, cho rằng ai đó đang chơi khăm, chỉ có Psyche là sắc mặt biến đổi lớn, thậm chí có chút hoảng sợ. Bởi vì bức tranh đó chính là tác phẩm «Kewpie và Psyche» của Gérard, có nghĩa là đã có người phát hiện ra thân phận thật sự của cô, nói cách khác, đối phương biết cô ở đây!
Bản thân Psyche chỉ là một nhân vật nhỏ bé trong thần thoại Hy Lạp, ngoại trừ Venus thì cũng không có oán thù với ai, mà chút ân oán giữa cô và Venus, sau khi cô gả cho Cupid, được các vị thần trên đỉnh Olympus chấp nhận, cũng đã tan thành mây khói từ lâu, nhưng chính vì thế mà giờ đây cô càng thêm sợ hãi. Bởi vì có Cupid, cô luôn sống cuộc sống công chúa, dù mang tiếng quản lý nhưng bình thường chỉ mua sắm quần áo, thử son môi, không quan tâm đến chuyện gì khác. Nhưng thời gian gần đây, những xung đột liên tiếp giữa các vị thần mới và cũ bùng nổ, cô cũng biết, quan hệ hai bên càng ngày càng căng thẳng, mà Gem duy nhất có thể hòa giải mâu thuẫn thì lại không thấy đâu.
Nhận thấy cuộc chiến tranh toàn diện khó mà tránh khỏi, nên việc ai đó nhắm tới cô, một nhân vật nhỏ bé vốn không có thù oán gì, dường như là chuyện rất rõ ràng. Đây cũng là nguyên nhân thực sự khiến Psyche cảm thấy hoảng sợ, nhất là khi chồng cô, Cupid lại không ở gần, cả người cô lúc này hoàn toàn hoảng loạn.
Lúc này Trương Hằng và Mị Ma tiểu thư đã đi đến cửa, lại dừng chân, bọn họ cũng thấy bức tranh và dòng chữ kia trên màn hình đang phát quảng cáo.
Mị Ma tiểu thư giật mình, thần sắc trên mặt cũng nghiêm túc hẳn lên: “Phải chăng phe thần mới đã chuẩn bị khai chiến toàn diện, lại còn không định buông tha cả Psyche?”
Nhưng Trương Hằng không vội trả lời câu hỏi, hắn thu hồi ánh mắt khỏi bức tranh rồi mới hỏi: “Thực lực của Psyche thế nào?”
“Ừm... còn yếu hơn ta một chút.”
“Vậy nếu phe thần mới thật sự muốn giết cô ta, thì đâu cần phải phức tạp như vậy, còn xâm nhập vào ứng dụng của công ty bọn họ, rồi bày trò tuyên bố thế này, biết cô ta ở đâu thì cứ phái người đến đây lẳng lặng xử lý cô ta là được.”
“Ý ngươi là gì, lẽ nào ngươi muốn nói đối phương làm quá lên như vậy, mục tiêu không phải là cô ta,” Mị Ma tiểu thư nói đến đây, như chợt nghĩ ra điều gì, mắt mở to: “Có người muốn đối phó với Cupid? Đúng rồi, Psyche vừa nãy cũng nói đã báo với Cupid để anh ta đặt vé máy bay chuyến sớm nhất về đây, bây giờ cô ấy bị dọa sợ, chắc chắn sẽ thúc giục Cupid nhanh hơn, như vậy là có người muốn mai phục Cupid dọc đường!”
Mị Ma tiểu thư đã tỉnh ngộ ra: “Cupid là nhân vật quan trọng hàng đầu của phe thần cũ, nếu anh ta bị xử lý thì đối với phe thần cũ quả là tin dữ, ta phải đi nhắc nhở Psyche ngay, dù thế nào thì tất cả mọi người đều là thần cũ, dù không quen cũng phải giúp đỡ nhau lúc này, nói vậy thì nơi này ngược lại không có nguy hiểm gì.”
Trương Hằng không ý kiến, Mị Ma tiểu thư đã quay người đi tìm Psyche, kéo cô ta sang một bên, nói lại những phân tích của mình cho đối phương nghe. Psyche cũng đổ mồ hôi lạnh khắp người, khi nhận thức được bản thân đang gặp nguy hiểm, rất có thể phải đối mặt với sự tấn công của phe thần mới, phản ứng đầu tiên của cô ta là liên lạc với chồng để tìm kiếm bảo hộ, nhưng nghe Mị Ma tiểu thư nói vậy, cô ta lại cắn răng hạ điện thoại xuống, không chỉ thế, còn gửi tin nhắn nhắc Cupid chú ý nguy hiểm trên đường.
Trong khi đó, Mị Ma tiểu thư đã trở lại bên cạnh Trương Hằng, lắc đầu với hắn: “Đi thôi, ta đã làm hết những gì có thể, những việc còn lại không phải chuyện chúng ta có thể kiểm soát.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận