Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 196: Trưởng thành cùng khảo nghiệm

Chương 196: Trưởng thành cùng khảo nghiệm.
Đêm khuya.
Khoảng thời gian từ khi Trương Hằng dẫn đội đi tuần tra để thu phí trị an ở khu khai thác mỏ Sắt đã qua hai ngày một đêm.
Khu khai thác mỏ Sắt cũng đã tìm hiểu thân phận cùng lai lịch của Trương Hằng, thực tế thì chuyện này căn bản không cần nhiều thời gian như vậy, quán quân đấu trường Flavie nổi tiếng gần đây là chủ đề nóng nhất toàn thành La Mã.
Người phương Đông này đã cướp được trái tim của không biết bao nhiêu thiếu nữ và phu nhân. Mọi người giờ đều có chút hối hận vì đã sớm trả tự do lại cho Trương Hằng, điều này chẳng khác nào nói là họ không được chứng kiến thân thủ dũng mãnh của anh nữa. May mà sau đó trường đấu sĩ Marcus kịp thời đưa ra quảng cáo, cho biết sắp tới tại đấu trường Victor, mỗi tháng Trương Hằng sẽ có một trận biểu diễn, đồng thời giờ đã bắt đầu nhận đặt vé.
Vé vào cửa của đấu trường Victor lập tức trở nên cực hot, khiến Marcus gần đây đi đường luôn cảm thấy mát mẻ, Trương Hằng trở lại không những làm cho đấu trường Victor được biết đến nhiều hơn, mà còn giúp hắn dần nắm được quyền chủ động trong đàm phán mua bán với gã khổng lồ Tirith Philos.
Đúng vậy, hiện giờ Tirith Philos vẫn chưa bị bán đi, chủ nhân của hắn đã nhận được mấy chục lời chào giá, cơ bản các trường đấu sĩ có khả năng khai thác giá trị của Tirith Philos đều đưa ra giá, hơn nữa mỗi nơi không chỉ có một mà vài mức giá, mức sau cao hơn mức trước, nhưng càng như vậy thì chủ của Tirith Philos lại càng do dự, bởi vì chờ một chút có thể sẽ có mức giá cao hơn.
Rốt cuộc hiện giờ là thị trường người bán, Trương Hằng sau khi giành lại tự do, lại có màn biểu diễn xuất sắc cuối cùng đã làm cho Tirith Philos trở thành đấu sĩ có thể bán được nhiều vé nhất ở La Mã, tha hồ đầu cơ kiếm lời.
Nhưng mà sau khi đấu trường Victor đưa tin Trương Hằng sắp trở lại thì việc mua bán Tirith Philos cuối cùng cũng bắt đầu hạ nhiệt, các trường đấu sĩ đều không đưa thêm ra mức giá mới, rõ ràng hiện tại đến lượt họ phải do dự, dù sao dồn quá nhiều vào một đấu sĩ cũng có rủi ro, huống chi một khi Trương Hằng quay về thì Tirith Philos đã mất đi danh hiệu đấu sĩ mạnh nhất.
Đừng xem thường sự khác biệt giữa thứ nhất và thứ hai, nhìn Cisnertus và Satonolos năm xưa là thấy rõ, tuy Satonolos cũng có không ít người ủng hộ, nhưng khả năng bán vé của hai người khác nhau một trời một vực, việc đấu trường Victor đứng đầu gần như không có gì bất ngờ, để tranh vị thứ hai các trường đấu sĩ nguyện ý trả giá đắt đến mức nào đây?
Mà lúc này người duy nhất tăng giá là Marcus, tuy nhiên Marcus cũng tuyên bố chỉ cho chủ của Tirith Philos một đêm suy nghĩ, hết thời gian đó hắn sẽ rút lại lời chào giá và không tham gia cạnh tranh nữa.
Cuối cùng sau một đêm suy đi tính lại, thêm cả việc Tirith Philos tự mình thuyết phục, chủ của hắn cuối cùng đã chấp nhận giá của Marcus đưa ra, trời còn chưa sáng đã ôm tiền rời khỏi La Mã.
Mà những trường khác đến tận buổi chiều mới biết Tirith Philos đã về tay đấu trường Victor, một mình Marcus ôm hết ba vị trí dẫn đầu của lần đấu biểu diễn này, tham vọng của hắn lớn đến mức khiến những người cùng ngành phải hít một ngụm khí lạnh…
… Mặt khác, Thiết Khảo khi biết thân phận của Trương Hằng cũng bị kinh hãi, nhất là sau khi Hắc Vĩ Xà nói rõ chuyện bọn chúng đụng độ với Trương Hằng và bị dạy cho một bài học, xác nhận sức chiến đấu của Trương Hằng cơ bản là mạnh như lời đồn, nhưng việc này cũng không dập tắt được ý định trả thù của Thiết Khảo, hết cách, tổn thất ba thành thu nhập đối với bọn chúng mà nói thực sự quá lớn, bọn chúng dù sao cũng chỉ là một thế lực nhỏ, các phương diện đều phải chuẩn bị, tiền mặt bọn chúng có không nhiều.
Hiện tại đột ngột mất đi ba thành thu nhập trước mắt có thể gắng gượng, nhưng một thời gian sau hắn chắc chắn phải giảm bớt số người dưới trướng, cứ như vậy tình thế sẽ càng chuyển biến xấu, bọn chúng hoặc là bị thay thế, hoặc bị thế lực khác chiếm đoạt.
Bởi vậy Thiết Khảo nhất định phải đuổi Trương Hằng ra khỏi đây, hiện tại hắn đã tìm ra nguyên nhân đội tuần tra trở nên bất thường, chỉ cần đuổi được Trương Hằng là có thể khiến đội tuần tra khôi phục lại như trước kia. Mà hai ngày gần đây bọn chúng chính là đang chuẩn bị cho chuyện này, xét đến sức chiến đấu đáng sợ của Trương Hằng, tuy chiếm ưu thế lớn về số lượng nhưng Thiết Khảo vẫn quyết định cố gắng hết sức tránh đối đầu trực diện.
Hắn tìm được nơi ở của Trương Hằng, không hiểu vì sao Trương Hằng lại không ở doanh trại của đội tuần tra mà là thuê riêng một phòng ở con phố bên cạnh, hai ngày nay đều một mình ở đó qua đêm, điều này cho Thiết Khảo cùng đám người của hắn có cơ hội ra tay.
Đương nhiên, trong đó cũng không phải không có người sinh ra nghi ngờ, ví như Hắc Vĩ Xà, hắn đã bị Trương Hằng đánh cho khiếp sợ, luôn cảm thấy chuyện này có gì đó quá mức trùng hợp, vì sao ngay khi bọn chúng quyết định trả thù Trương Hằng thì lại có cơ hội tốt như vậy ở chỗ này, có thể có gì đó quá sức xảo hợp không?
Nhưng lúc này tên đã lên dây rồi không thể không bắn, Thiết Khảo sắp xếp hai người tập trung vào động tĩnh bên phía đội tuần tra, Aris cùng người của hắn là những người duy nhất có thể chạy đến bảo vệ Trương Hằng, chỉ cần bên kia không có động tĩnh thì Thiết Khảo không lo sẽ có gì ngoài ý muốn xảy ra.
Hơn nữa bọn chúng cố tình chọn đêm khuya ra tay, lúc này đại đa số mọi người đều ngủ say, dù người phương Đông đó có lợi hại đến đâu đi nữa thì cũng không thể trong giấc mộng biết được hành động của bọn chúng, đồng thời Thiết Khảo còn tìm được một người mở khóa cực kỳ lợi hại, chỉ cần có thể lén lút đột nhập vào phòng của Trương Hằng, vài người cùng nhau xông vào thì việc này cơ bản đã thành công.
Kế hoạch của Thiết Khảo vô cùng kỹ lưỡng, một đám người mò tới dưới lầu chỗ Trương Hằng, Thiết Khảo để phần lớn mọi người ở lại dưới lầu, bao vây hết tất cả cửa ra vào, giao cho người lùn chỉ huy, còn hắn đích thân lên lầu, mang theo tám người bao gồm cả Hắc Vĩ Xà lặng lẽ mò lên lầu, từ tên nạy khóa giỏi lén lút cạy mở cửa phòng Trương Hằng.
Tám người cùng nhau nín thở, nhìn vào bóng dáng đang nằm nghiêng người trên giường, thấy đối phương không có bất kỳ phản ứng gì, vẫn đang ngủ say, Thiết Khảo trong mắt lóe lên vẻ vui mừng, dẫn đầu mang theo bảy người sờ soạng đến bên giường.
Còn trên nóc nhà trọ, Trương Hằng đang cúi đầu nhìn những kẻ đang cảnh giới bốn phía bên dưới, một mặt đề phòng đám người của Thiết Khảo, một bóng hình quỷ dị lặng lẽ xuyên qua cái phòng tuyến mà bọn chúng cho là không thể xâm nhập.
Những kẻ mà Thiết Khảo để ở lại dưới lầu giống như người mù, hoàn toàn không chú ý tới cái bóng quỷ hoàn toàn hòa mình trong bóng đêm, mặc cho bóng quỷ leo lên trên lầu.
Trương Hằng làm động tác vỗ tay không tiếng động, mở miệng khen, "Không tệ, bảo đao chưa hề cũ."
"Đừng nói nhảm, ta đã theo yêu cầu của ngươi giải quyết đám theo dõi đội tuần tra bên kia rồi," bóng quỷ mở miệng, rõ ràng là giọng của lão huấn luyện sư người Ba Tư, "Nhưng chỉ là những tôm tép này thôi, lại dàn ra nhiều như vậy, hai người chúng ta vài phút là xong rồi, còn cần người ngoài giúp đỡ sao, huống chi những người của đội tuần tra nhìn cũng chẳng có chút võ công nào."
"Người ta, cũng cần trưởng thành chứ, không cho cơ hội thì sao trưởng thành được, bọn họ bây giờ chưa dùng được không có nghĩa là tương lai sẽ không có tác dụng, dù sao ta cũng không ở đây lâu," Trương Hằng nói, " trước đó ta không để ý đến đội tuần tra, kết quả không ngờ trong đó vẫn còn vài người có thể dùng được, tiện thể ta cũng muốn xem bên trong bọn họ ai đáng để bồi dưỡng."
Bạn cần đăng nhập để bình luận