Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 126: Kịch chiến

Chương 126: Kịch chiến Lenny vừa nói được nửa chừng, trán Malvin đã bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, mà khi hắn nói xong chữ cuối cùng, cả khuôn mặt tên công tử nhà chủ nông trường đã trắng bệch như tờ giấy.
Hắn hoàn toàn không ngờ rằng vấn đề lại xuất hiện ở đây, trước đó nhìn chiếc thuyền nhỏ kia, người trên thuyền kiểu gì cũng có tỷ lệ sống sót rất thấp, chính vì vậy, hắn mới lựa chọn gia nhập hải tặc trong tình thế lúc đó, trở thành đầu bếp trên tàu Sư Tử Biển để đổi lấy cơ hội sống sót.
Nhưng kết quả, không ngờ đám người kia lại như kỳ tích được cứu, sớm biết vậy, hắn đã ở lại trên chiếc thuyền kia, bây giờ đã thoải mái phơi nắng trong trang trại của cha rồi.
Tệ hơn là việc những người kia sống sót còn mang đến một loạt rắc rối tiếp theo, chuyện bốn người bọn họ trở thành hải tặc bị phanh phui ra, cứ như vậy liền đoạn tuyệt khả năng trở về với thế giới văn minh, trừ khi được nữ vương đặc xá, bằng không bọn họ sẽ phải vĩnh viễn mang thân phận hải tặc.
Đương nhiên, đó đều là chuyện tương lai cần lo lắng, hiện tại còn có chuyện nguy hiểm hơn đang chờ hắn.
Lenny vừa dứt lời, đám thủy thủ người Anh phụ trách trông coi trên thuyền cũng lập tức cảnh giác, đồng loạt giơ súng kíp lên, không khí đột nhiên trở nên căng thẳng.
Ngay lúc này, không biết ai bóp cò súng trước.
Chỉ nghe thấy tiếng “phịch” vang lên, tim tên công tử nhà chủ nông trường bỗng thắt lại, đầu óc trống rỗng, tưởng rằng lần này mình chết chắc rồi, nhưng sau khi mở mắt ra lại thấy trên người không có bất cứ vết thương nào.
Ngược lại, Lenny, người vừa gọi ra thân phận của hắn, lại cúi đầu, ngơ ngác nhìn ngực mình đang loang lổ vết máu, vẻ mặt không thể tin nổi.
Mãnh thú vừa tỉnh lại từ giấc ngủ say.
Người đàn ông râu đen dưới boong tàu chẳng biết từ lúc nào đã mở mắt, phảng phất như một con sư tử hùng mạnh, toàn thân tỏa ra khí thế bức người, hắn thu tay lại, khẩu súng ngắn kíp còn bốc khói trên tay, dùng giọng trầm thấp đặc biệt nói, “Chiến đấu bắt đầu, để chúng ta cùng nhau đi săn!”
Những người trông coi trên boong tàu không thể tin nổi vào chuyện đang xảy ra trước mắt, rõ ràng bọn chúng đã khống chế toàn bộ con tàu, tước đoạt vũ khí của các thuyền viên, viên đạn này từ đâu mà ra vậy?
Đến tận hai giây sau mới có người ý thức được điều gì, nhưng mọi chuyện đã quá muộn, boong tàu dưới chân bọn họ đột nhiên mở ra, mấy thủy thủ đứng đúng ngay vị trí đó trực tiếp rơi xuống, còn chưa kịp chạm đất đã bị người cắt cổ, sau đó từng đám từng đám hải tặc trang bị tận răng vung vũ khí xông lên từ phía dưới, những người còn lại căn bản không kịp đổi họng súng đã bị chém lìa đầu.
Do sự cố của Malvin, trận chiến đã xảy ra sớm hơn dự kiến nửa phút.
Sáu mươi thủy thủ người Anh tay không tấc sắt chịu trách nhiệm khuân vác, phần lớn đều đã lên tàu Sư Tử Biển, nhưng vẫn còn khoảng mười người đứng trên boong tàu, thấy tình hình không ổn, mười người này lập tức chạy trốn về tàu Scarborough.
Nhưng những người khác lại không may mắn như vậy, bây giờ lực lượng vũ trang của hải quân Anh trên tàu Sư Tử Biển chỉ có hơn hai mươi người đã lên tàu trước đó, những người này cũng lập tức bị gặt sạch, chỉ trong một khoảnh khắc đã tử thương gần hết.
Owen chém gục một thủy thủ người Anh rồi ném quần áo cùng vũ khí cho Trương Hằng, đồng thời đám hải tặc cũng châm ngòi lựu đạn trên tay. Khác với loại lựu đạn cầm tay ở hậu thế, lựu đạn của thế kỷ 17, 18 có hình dạng tương tự quả lựu, đây cũng là lý do tên gọi này xuất hiện. Loại lựu đạn này về cơ bản chỉ là một khối sắt rỗng, bên trong có thuốc nổ, viên chì hoặc mảnh kim loại, nhưng ném vào đám đông thì sát thương không tệ, thủy thủ trên tàu Scarborough vốn định tới hỗ trợ, nhưng bị một trận nổ vang khiến thương vong lại càng thêm lớn.
Còn không ít thủy thủ mới đang chạy trốn vì quá hoảng sợ mà ngươi xô ta đẩy, không may rơi xuống biển từ cầu tàu.
Pháo thủ trên tàu Scarborough hỏi lái chính, "Thưa ngài, chúng ta có nên nã pháo không, hiện giờ nã pháo chỉ cần mấy phút là có thể đánh chìm con tàu kia rồi."
Nhưng lúc này, người sau lại có chút do dự, chủ yếu là thấy hơi tiếc số đồ sứ kia, kết quả hắn còn chưa kịp lên tiếng, Burnett ở bên cạnh đã giành nói, "Không được, người của chúng ta còn chưa rút hết về, sao có thể nã pháo lúc này, làm vậy thì sau này còn trông cậy vào ai để chúng ta chiến đấu nữa!"
Hắn cũng nói không phải không có lý, vốn dĩ vì hải quân bộ nợ lương mà sĩ khí của các thủy thủ dưới đáy tàu đã là một vấn đề khiến người đau đầu, tàu Scarborough cũng không ngoại lệ, nếu thật sự nã pháo vào lúc này, cho dù chỉ hy sinh một bộ phận nhỏ người, nhưng nghiêm trọng hơn là có thể khiến những người còn lại lạnh lòng.
Mà chủ yếu nhất là trên tàu Scarborough hiện giờ có đến hơn sáu trăm người, số lượng chiếm ưu thế tuyệt đối, tuy bị đám hải tặc đánh lén một đợt, nhưng tổn thất thật ra cũng không tính là quá nghiêm trọng, đánh nhau thế nào cũng không thể thua, kết quả hắn vừa do dự, hải tặc đã xông về phía bên này rồi.
Thuyền trưởng Elmer hôm nay cũng chật vật chưa từng thấy, hắn tuy không bị thương, nhưng cũng bị tiếng nổ vừa rồi làm cho giật nảy mình, rượu vang đỏ trên tay đổ đầy cả người, kịp phản ứng lại thì lập tức vô cùng phẫn nộ, một bên sai thủ hạ đi lấy quân đao của hắn, một bên nói, "Còn thất thần làm gì, xử lý đám hải tặc vô pháp vô thiên kia đi, cướp lại số đồ sứ thuộc về chúng ta!"
Thuyền trưởng đã lên tiếng, những người khác cũng không còn dị nghị gì, lái chính lập tức bắt đầu điều động Hỏa Xạ Thủ muốn gây hỏa lực đánh trả đối diện, nhưng những tên hải tặc kia lại giảo hoạt hơn trong tưởng tượng, vậy mà không có giết hết đám thủy thủ lên tàu, ngược lại trà trộn lẫn trong bọn họ cùng nhau lao tới.
Hỏa Xạ Thủ ngắm nửa ngày vẫn không có cơ hội nổ súng, ngược lại không lâu sau đã bị địch nhân cùng người của mình xông đến trước mặt, lúc này sự khác biệt giữa người mới và người cũ mới thể hiện rõ ràng.
Người mới dưới áp lực quá lớn cũng không nhịn được bắt đầu nổ súng lung tung, kết quả đạn bay tứ tung, phần lớn không biết bay đi đâu, còn một số nhỏ thì lại rơi trúng người nhà, ngược lại hải tặc bên này lại không hề trúng đạn.
Người đàn ông râu đen dẫn đầu một mình, chém bay một thủy thủ trước mặt, sau đó nhấc thi thể kia lên làm lá chắn xông đến trước đội súng kíp, dùng tốc độ khó tin rút loan đao bên hông ra, trực tiếp đâm xuyên lồng ngực một kẻ địch, mũi đao nhô ra từ lưng sau, ở bên trong giảo động hai lần, máu tươi phun ra, vấy đầy cả người hắn, khiến hắn trông như một ma vương từ địa ngục.
Mấy người đứng gần tận mắt chứng kiến cảnh này thậm chí còn mất cả dũng khí cầm súng, trực tiếp quay người bỏ chạy.
Đây là một trận chiến sinh tử, Trương Hằng cũng không hề nương tay, vung quân đao trên tay nghênh chiến với kẻ địch trước mặt, khác với người đàn ông râu đen, đao pháp của hắn nhìn càng nhẹ nhàng hơn, Trương Hằng trước đó thử kết hợp cả bộ pháp của Karate vào, bây giờ cuối cùng cũng có chút hiệu quả, hắn lấy tránh né làm chủ, tùy thời tìm cơ hội, đánh rơi vũ khí của đối phương, ngay khi lưỡi đao chuẩn bị lướt qua yết hầu mục tiêu thì lại bị một thanh đao khác giữ lại.
“Đối thủ của ngươi là ta.” Burnett kiêu ngạo nói, hắn cực kỳ tự tin vào đao pháp của mình, lúc còn ở Luân Đôn đã nhờ vào quan hệ gia đình mà bái kiến không ít danh sư, tin rằng sẽ không thua bất cứ ai.
Kết quả Trương Hằng chỉ liếc nhìn hắn một cái, rút súng ngắn kíp bên hông ra, không chút do dự bóp cò.
Bạn cần đăng nhập để bình luận