Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 421: Chuẩn bị chiến đấu

Chương 421: Chuẩn bị chiến đấu.
Trương Hằng tìm một nơi không người, chờ Phong Tử và Khâu Minh đều tìm được chỗ ẩn nấp tốt, sau đó mới lại rút 【 Tàng Sao 】 bên hông ra. Lần này bởi vì không phải vừa mới xuất hiện liền lâm vào trạng thái giao chiến, Trương Hằng có nhiều thời gian chuẩn bị và điều chỉnh hơn, hai tay của hắn cầm đao, chậm rãi giơ quá đỉnh đầu, bày ra một tư thế mở đầu.
Mà một bên khác, Khâu Minh cũng mở to hai mắt, không chớp nhìn chằm chằm nơi này, hắn không muốn giống như trước đó bỏ lỡ cảnh tượng Trương Hằng ra đao. Thế nhưng dù cho Khâu Minh đã tập trung toàn bộ sự chú ý, cuối cùng vẫn không thể hoàn toàn bắt được quỹ tích di chuyển của một đao này của Trương Hằng, ánh mắt của hắn chỉ miễn cưỡng thấy được một mảnh tàn ảnh, sau đó chỉ thấy vị trí trung tâm khống chế của người máy săn giết VI, hoa lửa bắn ra bốn phía, vỏ kim loại bị chém ra một lỗ hổng có hình dạng khoảng 20cm. Hơn nữa một đao kia lực đạo mười phần, trực tiếp chém xuyên qua lớp vỏ ngoài nặng nề của người máy một nửa.
Bị tấn công, người máy săn giết VI ngay lập tức chuyển sang chế độ phòng ngự, di chuyển cánh tay trái, muốn nhắm chuẩn Trương Hằng, cùng lúc đó hai lưỡi liềm đao trên chân đã nhanh chóng bổ về phía Trương Hằng. Lần này Trương Hằng không tiếp tục dùng 【 Tàng Sao 】 chém đứt chúng, hắn chỉ cần bảo đảm người máy này còn nguyên vẹn, mới có thể phát huy uy lực lớn nhất trong trận chiến tiếp theo.
Bởi vậy Trương Hằng chọn cách nâng cao tốc độ di chuyển của mình, dựa vào thân pháp né tránh hai lưỡi liềm đao vừa bổ tới, đồng thời trước khi khẩu súng máy hạng nặng kia nhắm chuẩn, hắn lại vung ra nhát đao thứ hai. Nếu không tận mắt chứng kiến, Khâu Minh thật sự không thể tin được có người có thể luyện đao pháp đến mức độ như vậy. Nhát đao này Trương Hằng vung ra trong lúc di chuyển tốc độ cao lại trùng khớp hoàn hảo với nhát đao thứ nhất, không sai chút nào, chuẩn xác như được đo bằng thước kẻ vậy!
Khâu Minh thậm chí hoài nghi đây có phải chỉ là trùng hợp hay không, như thể để trả lời sự nghi vấn của hắn, Trương Hằng sau đó lại chém ra nhát thứ ba, thứ tư… Mỗi một nhát đều là một điểm rơi hoàn hảo nhất, dù các nhát sau không có lực đạo mạnh như nhát đầu tiên được ấp ủ lâu, nhưng vẫn dọc theo vết cũ mà chém lớp vỏ kim loại của người máy xuyên dần từng chút. Hơn nữa lần này Khâu Minh nhìn rất rõ ràng, hắn phát hiện chức năng tự lành khó dây dưa nhất của người máy săn giết VI đã mất tác dụng, chỗ kim loại xung quanh vết thương bị Trương Hằng chém ra rõ ràng có biến hóa, nhưng không rõ vì nguyên nhân gì, vẫn không thể khiến vết thương khép lại được.
Đao của Trương Hằng như gió táp mưa rào trút xuống trên lớp vỏ kim loại của người máy, lần này hắn chỉ dùng năm đao liền chém nát hoàn toàn lớp vỏ kim loại, mà người máy săn giết VI ở bên kia đã thu khẩu súng máy hạng nặng vào. Chủ yếu là hiện tại Trương Hằng hoàn toàn áp sát người nó, khoảng cách giữa hai bên chỉ có chưa đến nửa mét, với khoảng cách này chương trình phán đoán của người máy săn giết VI sẽ ưu tiên dùng vũ khí cận chiến, là thanh cự kiếm bên tay phải cùng tám chân bên dưới thân để tiến hành tấn công, nhưng Trương Hằng không cho nó thêm cơ hội.
Khi đao thứ sáu, Trương Hằng đưa 【 Tàng Sao 】 vào vết thương có hình dạng 20cm kia, chém đứt mấy đường dây chính bên cạnh trung tâm điều khiển, ngay sau đó, con người máy săn giết VI giống như bị người ấn nút tạm dừng, tất cả động tác đều đột ngột cứng đờ giữa không trung. Một trong những lưỡi liềm đao chân cách ngực của Trương Hằng chỉ không đến một tấc, nhưng cuối cùng không cách nào tiếp tục tiến về phía trước. Sau đó Trương Hằng dùng 【 Tàng Sao 】 chém vào ngực người máy săn giết VI, lấy máy thu tín hiệu ra từ bên trong. Làm xong tất cả việc này mới khiến Phong Tử và Khâu Minh từ nơi ẩn nấp phía sau công sự đi ra.
Trương Hằng nói với Phong Tử: “Ta đi mã hóa lại máy thu tín hiệu, cái này giao cho ngươi, ngươi giúp nó thay đổi đường dây bị ta chém đứt đi, nhưng đừng vội kết nối lại, chờ gắn máy thu tín hiệu vào, còn tấm ô thép phía sau cũng giống vậy.”
“Nghe ngươi, Boss.” Phong Tử lấy tay quay từ bên hông xuống, đồng thời tò mò hỏi: “Sao ngươi lại khẳng định như vậy là ta nhất định sẽ đứng về phía ngươi chứ không phải bên G tiên sinh? Dù sao trước đó ta ở xưởng quân sự bên kia cũng làm rất hăng đấy.” Phong Tử nháy mắt, trông như thể rất muốn nghe ai đó nói lời ôn nhu, vì dẫu sao cốt truyện tiểu thuyết bình thường đến lúc này nhân vật nam chính phải thể hiện sự chân tình với nhân vật nữ chính, phát động một chiêu sát thương chí mạng, tỷ như nói ra “Ta biết trái tim của nàng nhất định sẽ ở chỗ ta”, hoặc “Tình yêu cho ta đáp án” dạng lời ngon tiếng ngọt.
Kết quả Trương Hằng chỉ bình tĩnh nói: “G tiên sinh dùng súng chỉ vào ngươi.”
“… …” “Điều làm ta buồn nhất chính là phát hiện mình không thể phản bác ngươi.” Phong Tử thở dài, sau đó nói: “Ta thật sự thích thế giới mới hắn miêu tả, thích những người cố gắng vì giấc mộng này trong xưởng quân sự, nhưng ta không có bất kỳ cảm tình gì với bản thân G tiên sinh, việc tương lai có hắn hay không với ta mà nói cũng không quan trọng, và ta tin tưởng ngươi, nguyện ý tin vào mọi chuyện như lời ngươi nói.”
“Cảm ơn.” Trương Hằng nói.
“Thực ra ta nhìn ra được người phụ nữ tên F cũng đang tin tưởng ngươi, chỉ là trên người nàng gánh quá nhiều thứ, bao gồm ân cứu mạng của G tiên sinh, vận mệnh của những đồng loại kia, còn có những người đã kề vai chiến đấu cùng nàng... Khiến nàng không thể đưa ra lựa chọn như ta.” Phong Tử nói.
“Ta biết.” Trương Hằng nói nhàn nhạt: “Không sao, ta sẽ giúp nàng sửa chữa mọi chuyện.”... Nửa tiếng sau Phong Tử bắt đầu lắp đặt lại các đường dây kết nối cho máy thu tín hiệu của người máy săn giết VI, và trước đó Trương Hằng đã gỡ chiếc vòng cổ che chắn trên cổ người máy săn giết VI xuống, chờ Phong Tử kết nối mạch điện, hắn cũng dùng mệnh lệnh thông qua vòng tay của mình, khiến người máy săn giết VI trước mắt đi vào chế độ chờ.
Sau đó Phong Tử hàn tấm thép ô ở trước ngực nó, như vậy có thể che hai vết thương trên người, bảo vệ trung tâm khống chế và máy thu tín hiệu ở phía sau. Trương Hằng chuyển giao quyền khống chế người máy săn giết VI cho Phong Tử, cô nàng khống chế món đồ chơi mới, cho nó nhảy nhót lăn lộn, làm đủ loại động tác, cảm thấy rất mới lạ.
Trương Hằng nói với nàng: “Ngươi tìm nơi an toàn trốn đi đi, chỉ cần chi viện từ xa cho chúng ta là được, đừng để người của G tiên sinh tìm thấy.” Nói xong Trương Hằng lại nhìn về phía Khâu Minh.
Khâu Minh có vẻ bất đắc dĩ: “Ta vẫn thích cái đề nghị mà trước đó đã nói với ngươi, nhưng nhìn dáng vẻ của ngươi thì đã quyết tâm xử lý G tiên sinh rồi, vậy ta giống như cũng không còn lựa chọn.” Nếu là Khâu Minh có thể chọn, đương nhiên hắn không muốn cùng Trương Hằng đi mạo hiểm, dù sao G tiên sinh và tầng quản lý bên nào thiệt thòi hắn cũng rất vui vẻ, không hề chậm trễ việc hắn xem kịch, nhưng hắn cũng không quên tình cảnh của mình, hiện tại hắn vẫn là tù binh của Trương Hằng, căn bản không có quyền quyết định.
“Ngươi không cần quá lo lắng, lần này nếu ngươi không bỏ mạng, nói không chừng còn có thể một lần nữa lấy lại chức vị mà ngươi đã vứt bỏ trước đó.” Trương Hằng nói: “Nhưng ngươi phải đổi chỗ phục vụ mới.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận