Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 06: Đến từ quốc tế bạn bè cảm tạ

Chương 06: Lời cảm ơn từ bạn bè quốc tế.
Kumamoto Kuma một mực chờ đến khi Trương Hằng chạy qua bảy tám cửa hàng, cách nó chưa đến ba mươi mét, lúc này mới chậm rãi xoay người đi vào bên trong only, một lần nữa thoát khỏi tầm mắt của Trương Hằng, nhưng điều này cũng khiến nó không còn đường lui.
Tầng hai only không có cửa sau, nói cách khác Kumamoto Kuma muốn ra ngoài liền phải đi theo đường cũ, mà vài giây sau Trương Hằng chạy đến cửa tiệm, đồng nghĩa với việc nó hoàn toàn m·ấ·t đi khả năng chạy thoát.
Trương Hằng nhìn thấy Kumamoto Kuma kéo cánh cửa phòng thử đồ đi vào, thế là hắn cũng hướng phòng thử đồ kia đi tới.
Hành động này khiến cô nhân viên tư vấn mua hàng bên cạnh giật mình, only vốn là một nhãn hiệu thời trang nữ, rất ít khi có nam giới đến dạo, cho dù có thì cũng chỉ là đi cùng bạn gái, một nam sinh như Trương Hằng lại xông tới với khí thế hung hăng, thấy ai người nấy đều cảm thấy sợ hãi.
Nhưng người khác có thể tránh, nhân viên tư vấn mua hàng rất khó tránh, chỉ có thể cắn răng tiến lên hỏi, "thưa anh, có gì tôi có thể giúp được không?"
Nhưng mà cô còn chưa dứt lời đã thấy Trương Hằng không hề dừng bước, trực tiếp đưa tay kéo tấm màn của phòng thử đồ, cô nhân viên tư vấn lập tức bị dọa cho hoa dung thất sắc, còn tưởng rằng gặp phải biến thái, suýt nữa đã thét lên.
Phòng thử đồ của Only được thiết kế khá phổ biến, những gian nhỏ hai mét vuông, phía trước có màn che lại để khách hàng thay quần áo, nhưng màn che cũng chỉ che chắn những bộ phận quan trọng, phía trên và phía dưới vẫn có thể nhìn thấy được.
Trương Hằng kéo màn ra, có thể thấy rõ bắp chân và bàn chân của Kumamoto Kuma từ vạt màn và sàn nhà, còn người bên trong thì đang cởi bộ đồ búp bê, nhấc đầu gấu lên trên đầu màn.
Kết quả, khi Trương Hằng kéo mạnh cánh màn ra thì trước mắt lại là một phòng thử đồ không một bóng người.
Bộ đồ búp bê Kumamoto Kuma dường như mất đi chỗ dựa, dưới tác động của trọng lực liền rơi xuống đất.
Tiếng thét chói tai của cô nhân viên bán hàng ban đầu đã lên tới cổ họng, nhưng đến phút cuối lại im bặt, ngạc nhiên hỏi: "Người đâu?"
Trương Hằng không trả lời, ngồi xổm xuống, nhấc bộ đồ búp bê dưới đất lên lắc một cái, một tờ giấy nhỏ từ bên trong bay ra.
Trương Hằng mở tờ giấy ra, thấy bên trên viết tay một dòng chữ nhỏ: Đồ vật trả lại cho các ngươi, hữu nghị nhắc nhở, bảo an của cửa hàng sắp đến rồi đấy, cố gắng đừng để bị bắt nhầm thành biến thái nha, phía sau còn có thêm một câu tiếng Nhật, “cố lên ga n baっ te!”
Và gần như cùng lúc đó, điện thoại di động của Trương Hằng cũng nhận được tin nhắn của Hayai Tori.
“Đã tìm thấy ví rồi, thật kỳ lạ, tại sao nó lại ở trên bàn của người khác? Rõ ràng là em chưa từng đến chỗ nào khác mà, nhưng quan trọng nhất là vẫn chưa tìm thấy hộ chiếu.”
Trương Hằng nghĩ đến dòng chữ trên tờ giấy, đối phương dùng chữ "trả lại cho các ngươi", chứ không phải là "trả lại cho nàng", thế là Trương Hằng sờ vào túi mình, quả nhiên bên trong có hộ chiếu của Hayai Tori.
Nhưng lúc này hắn đã nghe thấy tiếng bước chân ở bên ngoài, lúc nãy hắn nhảy xuống thang máy chạy nhanh đã gây chú ý đến bảo an, nhưng phiền toái nhất là việc sau đó hắn xông thẳng vào cửa hàng đồ nữ, kéo màn phòng thử đồ.
Bây giờ, ví tiền và hộ chiếu đã tìm thấy, còn kẻ bên trong Kumamoto Kuma lại không biết tung tích, điều này khiến mọi chuyện càng khó giải thích.
Thế là Trương Hằng lại nhắn tin cho Hayai Tori: "Hộ chiếu ở chỗ của ta, chúng ta gặp nhau ở ga tàu điện ngầm."
Nhắn xong tin nhắn, Trương Hằng không chần chừ, bỏ điện thoại vào túi, kéo mũ trùm lên, đi thẳng ra khỏi cửa hàng only, hắn chú ý thấy có hai bảo vệ đang vội vàng chạy tới bên phải, cùng lúc đó cũng có vài bảo vệ ở lan can thang máy lầu một chuẩn bị bao vây hắn.
Trương Hằng không hề hoảng loạn, đi dọc theo hàng rào kính hai bước, đúng lúc hai bảo vệ lộ vẻ mặt vui mừng, cảm thấy đã nắm chắc phần thắng, thì Trương Hằng xoay người trực tiếp nhảy xuống từ hàng rào kính, trong quá trình rơi xuống hắn dùng tay bám vào phần dưới của hàng rào, giảm xóc một chút, rồi buông tay, nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Trước khi vào kịch bản hắc buồm, kỹ năng leo núi của hắn đã đạt đến lv1, ở vùng biển Caribe hơn mười năm qua hắn cũng không cố tình rèn luyện kỹ năng leo núi, nhưng trong quá trình luyện tập đ·a·o p·h·áp hắn cũng rèn luyện sức mạnh cơ bắp, cùng với đó là cuộc sống trên biển đã giúp hắn có khả năng giữ thăng bằng hoàn hảo, cho nên những động tác như vừa rồi cũng không hề tốn sức.
Hai bảo vệ trên lầu hai lúc nãy nghe nói có người nhảy thang máy còn không hiểu ý gì, giờ thì lại tận mắt chứng kiến đối phương nhảy lầu, không khỏi hít sâu một hơi, bình thường bọn họ cũng chỉ giúp xử lý mấy vụ t·r·a·nh c·hấ·p giữa khách hàng và cửa hàng, nhiều thì thêm vài tên trộm vặt, chứ chưa từng gặp người có thân thủ như vậy, cảm giác không khác gì xem phim điện ảnh.
Bảo an ở cửa sau nhận được thông báo cũng đã đến chắn người ở thang cuốn, nên sau khi Trương Hằng xuống dưới thì không ai cản được hắn, hắn đi thẳng ra cửa.
Gần Tết Nguyên Đán, người đến Tây Đơn mua sắm đặc sản, mua đồ Tết cũng khá đông, thân ảnh của Trương Hằng rất nhanh liền hòa vào dòng người, đợi các nhân viên an ninh đuổi ra, thì đã không thấy người đâu.
Trương Hằng sau khi ra cửa còn lượn thêm một vòng, xác nhận không ai bám theo mình, lúc này mới lại đi tới nhà ga, Hayai Tori đã ở đó chờ hắn, cô nàng đứng ở lan can kính tầng năm, từ đầu đến cuối đều chứng kiến sự việc vừa xảy ra, trong suốt quá trình, miệng cô cứ há ra chữ O.
Thậm chí cô đã quên cả chuyện mình bị m·ấ·t ví tiền và hộ chiếu.
Cho đến khi lại nhận được tin nhắn Wechat của Trương Hằng cô mới vội vàng từ trong trung tâm thương mại chạy ra, Trương Hằng đưa hộ chiếu trả lại cho Hayai Tori.
Nhưng mà tâm trí của cô lúc này đã không còn để ý đến nó nữa, ánh mắt cô tò mò nhìn Trương Hằng như thể vừa mới gặp mặt, sau đó cô nghiêm túc hỏi: "Trương Tang, làm ơn nói cho tôi biết, thân phận thật sự của anh có phải là siêu nhân không?"
"Ờ, tôi chỉ là luôn kiên trì chạy đường dài thôi." Trương Hằng cũng ý thức được hành động vừa rồi có chút khác thường, hắn bây giờ không phải là ở Nassau thế kỷ 18 nữa, nhưng mà hắn không chỉ muốn lấy lại túi tiền và hộ chiếu cho Hayai Tori, chuyện lần này rõ ràng là do đối phương đến đây vì hắn, mà hắn còn chưa biết thân phận và mục đích của đối phương.
Nếu như có thể bắt được kẻ bên trong Kumamoto Kuma, có lẽ hắn sẽ không cần phải bị động như vậy nữa.
Nói đi cũng phải nói lại, hành động của đối phương hoàn toàn không rõ ý nghĩa, giả vờ lấy trộm hộ chiếu và ví của Hayai Tori, nhưng lại không mang đi, mà lại dùng một phương thức khác trả lại hộ chiếu và ví tiền, chẳng khác gì một đứa trẻ tinh nghịch nhàm chán bày trò nghịch ngợm.
Nhưng có thể khẳng định, đối phương cũng có ít nhất một loại đạo cụ trò chơi tương tự, nếu không không thể giải thích những gì xảy ra ở phòng thử đồ, và qua nét chữ và giọng điệu trên tờ giấy, rất có thể đó là một cô gái.
"Ồ, chạy đường dài cũng có tác dụng như vậy sao? Thời học cấp 3 tôi cũng chạy bộ mỗi sáng sớm, mà bây giờ tay chân vẫn lóng ngóng." Hayai Tori lùi lại hai bước, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, "Nhưng là anh nói vậy, thì tạm tin một lần vậy. Đúng rồi, lần này gặp anh, em cảm giác anh thay đổi nhiều quá, lúc nãy khi vừa mới gặp em đã suýt không nhận ra anh rồi, nhưng mà cũng may anh vẫn đáng tin như trước, thật sự là tốt quá.”
Hayai Tori nói xong vỗ vỗ ngực, đột nhiên lại tiến lên ôm Trương Hằng một cái, có chút ngượng ngùng nói: “Cái này… coi như là lời cảm ơn từ bạn bè quốc tế đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận