Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 61: Quay về hàng không vũ trụ trung tâm

Chương 61: Quay về trung tâm hàng không vũ trụ
Xe jeep chỉ di chuyển chưa được nửa vòng thì dừng lại, không phải vì tìm thấy hai người kia, mà là do bão cát quá lớn, cát đá lấp kín ống xả, ban đầu xe chỉ bị thiếu lực, nhưng rất nhanh động cơ đã tắt ngóm. Trong tình huống này, một khi đã tắt máy thì việc khởi động lại gần như không thể. Thay xe khác cũng chẳng khá hơn là bao, chỉ là vấn đề trước sau thôi, thế là mọi người chỉ có thể bỏ cuộc tìm kiếm, ở trong xe chờ bão tan.
Trong lúc đó, còn xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn, kính bên phải của một chiếc xe bị đá bay tới làm vỡ tan, mọi người đành phải dùng quần áo nhét kín chỗ kính vỡ lại, mới tránh được bão cát lùa vào xe.
Nhưng chẳng ai ngờ được cơn bão này lại kéo dài suốt một ngày một đêm. Đến khi tốc độ gió chậm lại, có thể xuống xe hoạt động thì mọi người mới phát hiện bánh xe đã bị lún một nửa trong cát.
Nếu cơn bão kéo dài thêm chút nữa, liệu những người trong xe có thể sống sót bình an không còn là điều chắc chắn, huống chi là những người ở ngoài. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt thế này, những người mất tích gần như không còn hy vọng sống sót.
Vậy mà dù như thế, đợi gió bớt, thượng úy vẫn liên lạc ngay với người của khu 51, đề nghị họ điều người tới tìm kiếm hai phi hành gia ứng cử của NASA đã mất tích trong bão.
Nhưng trước đó, thượng úy cho người đưa Trương Hằng về trung tâm vũ trụ Kennedy, vì trước khi phóng tên lửa, phi hành gia phải trải qua một tuần kiểm dịch cách ly, tránh xa gia đình, đồng nghiệp và những người bên ngoài khác, để không bị nhiễm virus cảm cúm hoặc các bệnh thường gặp khác.
Trong thời gian này, chỉ có nhân viên y tế thuộc tổ điều trị mới được phép tiếp xúc gần với phi hành gia đang cách ly, trong trường hợp cần thiết. Xét đến các vi khuẩn và vật thể trôi nổi trong không khí, phi hành gia cũng không được rời khỏi phòng cách ly. Ngay cả vợ chồng hay con cái đến thăm cũng phải trải qua kiểm tra sức khỏe, và thời gian thăm nom cũng bị NASA hạn chế.
Làm như vậy có thể đảm bảo sức khỏe cho phi hành gia ở mức tối đa, phòng tránh trường hợp phi hành gia bị bệnh mà bỏ lỡ thời gian phóng, trì hoãn nhiệm vụ. Tuy nhiên, sau khi tàu vũ trụ đã vào quỹ đạo thì sẽ không còn vấn đề này, trong vũ trụ không có vi khuẩn hay các bệnh truyền nhiễm, nên phi hành gia hiếm khi bị bệnh trong vũ trụ.
Do trận dịch bệnh bí ẩn trước đây, NASA càng coi trọng việc kiểm dịch cách ly lần này hơn.
Nhưng vì cơn bão bất ngờ ập đến, Trương Hằng đã bị thiếu một ngày cách ly so với kế hoạch. Tuy nhiên, sau khi tổ y tế tiến hành kiểm tra sức khỏe toàn diện cho anh và xác nhận tình trạng cơ thể của anh tốt, lãnh đạo cấp cao của NASA cũng hoàn toàn thở phào.
Chẳng ai ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Nếu việc Armstrong và Collins trở về là một niềm vui ngoài dự kiến, củng cố lòng tin của quốc hội vào NASA đối với việc lên mặt trăng, thì sau đó nhóm phi hành gia ứng cử viên này liên tục gặp sự cố. Cuối cùng, bảy người chỉ còn một người sống sót, đó là một đòn sốc quá lớn đối với NASA.
May mắn thay, NASA cuối cùng vẫn tập hợp đủ số người cho đội làm nhiệm vụ, mà Trương Hằng lại là người có thành tích huấn luyện tốt nhất trong số bảy người. Kết quả này đối với NASA cũng không phải là không thể chấp nhận.
Cuộc tuyển chọn huấn luyện bất ngờ biến thành cuộc đào thải. Việc chọn ai không còn gì phải lo lắng, trong bốn ngày tiếp theo, Trương Hằng chỉ ở trong phòng cách ly.
Khi đã vào thời gian cách ly, phi hành gia không còn nhiệm vụ hay huấn luyện nào, đương nhiên các bài tập rèn luyện cần thiết hàng ngày vẫn phải tiến hành để giữ cho cơ thể ở trạng thái tốt. Ngoài ra, họ có thể lợi dụng khoảng thời gian này để điều chỉnh giấc ngủ, thích ứng với lịch làm việc trong vũ trụ.
Về mặt ăn uống, NASA cũng không còn hạn chế gì. Về lý thuyết, phi hành gia muốn ăn gì cũng có thể nói với chuyên gia dinh dưỡng, ngay cả một số “đồ ăn vặt” có lượng calo tương đối cao. Bởi vì các món ăn vũ trụ vừa ít chủng loại vừa kém hương vị so với đồ ăn ngon trên Trái Đất. Đây cũng là một kiểu bù đắp cho các phi hành gia trước khi đi.
Đương nhiên, không phải không có chút ý nghĩa “bữa ăn cuối cùng” ở đây.
Rốt cuộc, kể từ lần đầu tiên con người đặt chân vào vũ trụ nhờ thêm thêm rừng mới chỉ có tám năm, con người đã muốn thách thức việc đặt chân lên một thiên thể khác. Với đội Apollo 11, đây là cơ hội viết nên dấu ấn cho riêng mình trong lịch sử, nhưng đồng thời cũng mang theo những rủi ro cực kỳ lớn.
Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra khi phóng tên lửa, cũng như không ai biết tàu vũ trụ có vào được quỹ đạo mặt trăng một cách thuận lợi không, khoang đổ bộ lên mặt trăng có hạ cánh an toàn không. Chưa kể đến việc họ phải trở về thành công và kết nối lại với khoang chỉ huy/dịch vụ đang ở trên quỹ đạo.
Dù những quy trình này đã được diễn tập và mô phỏng hàng nghìn, hàng vạn lần trong phòng thí nghiệm, nhưng khi khoảnh khắc đó đến, vẫn không ai biết điều gì sẽ xảy ra.
Rốt cuộc, ngay cả các công ty bảo hiểm cũng không muốn chấp nhận bảo hiểm cho các phi hành gia.
Vì vậy, Armstrong và những người khác nghĩ ra một kiểu mua bảo hiểm đặc biệt. Họ để lại vài trăm lá thư có chữ ký tay và các kỷ vật liên quan đến chuyến lên mặt trăng, giao cho người thân, vợ con. Nếu chuyến lên mặt trăng xảy ra sự cố, những lá thư có chữ ký này sẽ trở thành tuyệt bút cuối cùng của họ, có giá trị sưu tầm đáng kể. Tiền bán thư cũng có thể đảm bảo cuộc sống của gia đình họ sau này.
Armstrong cũng đề nghị Trương Hằng làm vậy, nhưng bị anh từ chối. Trương Hằng không có người nào đáng để luyến tiếc ở nước Mỹ những năm sáu mươi. Tất cả người thân bạn bè của anh đều ở bên ngoài bản sao. Tuy nhiên, Trương Hằng vẫn giúp Armstrong và Collins ký mấy lá thư, chụp ảnh lưu niệm chung. Đoán chừng nếu có lúc cần đến, những thứ này cũng có thể bán được giá lớn.
Trương Hằng không cảm thấy Armstrong và Collins quá bi quan khi làm như vậy. Rốt cuộc, không có gì bất ngờ xảy ra, người phát ngôn của Nhà Trắng có lẽ cũng sắp bắt tay chuẩn bị bài điếu văn cho họ rồi. Nếu chuyến lên mặt trăng thất bại, bài điếu văn này sẽ được tổng thống mới nhậm chức Nixon gửi đến toàn thể người dân Mỹ.
Trong khi bày tỏ sự tiếc thương với họ, bài điếu văn cũng ca ngợi lòng dũng cảm và tinh thần không sợ hãi của họ, cố gắng giảm thiểu những tác động tiêu cực trong dư luận do việc thất bại khi lên mặt trăng.
Nhưng những điều này không liên quan gì đến Trương Hằng. Anh tranh thủ thời gian hiếm hoi trước khi xuất phát để lặng lẽ kiểm tra những gì mình đã thu được trước đó. Sau khi xử lý Giả Lai, anh nhận được 20 điểm tích lũy cơ bản, đồng thời nhận được ba món đạo cụ trò chơi từ người Giả Lai, một cái sáo gỗ, một thấu kính và một viên bi thủy tinh. Trương Hằng đoán rằng thấu kính là đạo cụ liên quan đến việc Giả Lai có thể giữ tầm nhìn trong bão cát, vì thứ này được Trương Hằng tìm thấy bên trong kính bảo hộ của người phía sau.
Về phần cái sáo và viên bi, rất khó phân biệt tác dụng tương ứng của từng cái thông qua hình dáng bên ngoài. Cộng với chiếc nĩa và chiếc răng mà anh lấy được từ Bruno, xem như ở bản sao này, Trương Hằng có năm đạo cụ trò chơi. Phía sau những nguy hiểm cao luôn là những lợi ích cao ẩn chứa.
Tuy nhiên, điều anh quan tâm hơn vẫn là món quà nhỏ mà kỹ sư Einstein đưa cho anh trong khu 51, dù đó không phải là đạo cụ trò chơi.
Nhưng khi mở hộp ra, Trương Hằng lập tức không thể rời mắt được.
Vì thứ trong hộp rõ ràng là một chiếc tai nghe Bluetooth không dây Airpods.
Bạn cần đăng nhập để bình luận