Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 225: Màu đỏ bớt người

"Các ngươi làm việc ở mỏ quặng Pinot bao lâu rồi?" Trương Hằng sau đó bảo người phục vụ mang thêm hai ly rượu nho cho hai thợ mỏ đối diện.
"Ta làm ở mỏ quặng Pinot được năm năm, nhưng giữa đó có hai năm ta đổi công việc, làm bốc dỡ hàng ở bến tàu, công việc có nhẹ nhàng hơn ở mỏ một chút, nhưng thu nhập cũng ít hơn, hai năm sau ta có thêm con gái thứ tư, cần nhiều tiền hơn, liền trở lại mỏ làm." Thợ mỏ lớn tuổi nói, rồi chỉ vào người thợ mỏ trẻ hơn bên cạnh, "Đây là cháu ta, năm nay mới theo xuống mỏ, là một thằng nhóc tốt, cắm đầu làm việc không hề oán thán."
"Ừm, vậy lần này các ngươi bắt đầu đình công từ khi nào?" Trương Hằng hỏi tiếp.
"Khoảng chừng nửa tháng trước," thợ mỏ già cố gắng nhớ lại.
"Chính xác thì là 16 ngày trước," cháu của ông ta ở bên cạnh bổ sung, "buổi sáng hôm đó chúng ta đi làm mỏ như thường lệ, nhưng giám sát nói với chúng ta là xảy ra chút sự cố, đường hầm mỏ bị sập, trước khi dọn dẹp xong thì không thể làm được, tất cả mọi người chỉ có thể về nhà chờ tin tức."
"Vậy sau khi xảy ra chuyện, các ngươi có xuống đường hầm mỏ xem không?"
Thợ mỏ già và cháu mình nhìn nhau, "Chúng tôi nói là có thể giúp một tay dọn dẹp, dù sao tiền công của chúng tôi đều tính theo ngày, trong nhà có không ít người há miệng chờ cơm, chúng tôi cũng không biết đình công sẽ kéo dài bao lâu, có thể làm lại sớm ngày nào thì tốt ngày đó, nhưng giám sát lại không cho chúng tôi vào, cho dù chúng tôi nói không cần tiền công cũng không được, hắn nói nô lệ có thể lo liệu được chuyện này, chúng ta không cần lo, nhưng giờ thì... Chúng ta đã đình công hai tuần rồi, hai tuần này chúng ta chỉ có thể kiếm việc vặt sống qua ngày, nếu không có ngài cho chúng tôi tiền vàng thì chắc chúng tôi phải đi vay mượn rồi."
"Trước khi đình công có xảy ra chuyện gì bất thường không, hoặc có ai mà các ngươi chưa từng thấy đến mỏ không?" Trương Hằng hơi ngả người về phía sau, đổi tư thế thoải mái hơn.
"Classier, con trai lớn của Cobb, hắn vốn không thích mỏ quặng với chúng tôi, nhưng mấy ngày trước khi chuyện xảy ra thì hắn đột nhiên đến mỏ thị sát, chúng tôi thấy hắn và giám sát nói chuyện rất lâu, tránh những người khác, mà một đêm trước khi xảy ra sụt lún thì trong đường hầm mỏ vẫn không có chuyện gì, đêm đó cũng không có mưa gì, cho nên ngày thứ hai mọi người đều rất bất ngờ về chuyện sụt lún." Thợ mỏ già nói.
"Sau đó thì sao, còn chuyện gì khác đáng chú ý nữa không?"
Đến thời điểm hiện tại, những gì thợ mỏ già kể đều chỉ chứng minh từ khía cạnh bên ngoài việc sụt lún ở mỏ Pinot hoàn toàn có khả năng lớn là do con người gây ra, nhưng không hề cung cấp manh mối nào liên quan đến kẻ chủ mưu sau màn, vì thế Trương Hằng cần phải quay lại thăm Classier hoặc Cobb.
Thợ mỏ già lắc đầu, nhưng Trương Hằng để ý thấy người thợ mỏ trẻ tuổi nghe vậy thì trên mặt lộ ra vẻ do dự.
"Nếu các ngươi cảm thấy tiền không đủ thì ta có thể trả thêm cho ba đồng vàng." Trương Hằng tăng giá.
"À không phải, ngài hiểu lầm rồi, chỉ là ngài mới hỏi thôi đã cho chúng tôi hai đồng vàng rồi, chúng tôi không dám đòi hỏi thêm, sở dĩ trước đó ta không nói vì ta không muốn gây phiền phức cho người nói cho ta chuyện này." Thợ mỏ trẻ tuổi nói.
"Ừm?"
"Ta có một người bạn, nàng là... người hầu của nhà Cobb." Thợ mỏ trẻ tuổi ấp úng nói.
"Nô lệ?"
"Đúng vậy, thật ra nàng ấy nghe được vài chuyện mấy ngày trước khi đình công, rồi nói với tôi, nhưng tôi không kể lại với ai, tôi cũng dặn nàng đừng kể với người khác."
"Ngươi yên tâm, ngươi có thể có được đảm bảo của ta, ta sẽ không để lộ lời ngươi nói với bất kỳ ai, đúng không?" Trương Hằng nhìn về phía Dakius, người sau ngay lập tức gật đầu liên tục, vẻ mặt nghiêm túc.
"Miệng của ta luôn kín như bưng, không bao giờ nói lung tung."
"Vậy thì tốt, ta tin các ngươi." Người thợ mỏ trẻ tuổi cuối cùng cũng hạ quyết tâm, mở miệng nói, "một tuần trước khi sự việc xảy ra, có người đến gặp Cobb vào đêm khuya, hai người bọn họ ở trong thư phòng gần như suốt đêm, mưu đồ bí mật chuyện gì đó, giữa chừng có gọi người mang nước vào, cũng chính vào lúc đó, bạn ta nghe được Cobb nói, chuyện này quá nguy hiểm, các ngươi đã nhận được giá cao hơn rồi loại này, còn khách đến thì nói chỉ là làm chậm lại thời gian đúc tượng đồng thôi, sẽ không ai biết đâu, sau đó thì bạn ta đi ra."
"Bạn ngươi có nhìn rõ mặt khách đến không?" Trương Hằng nhướng mày.
"Có, nàng kể lại cho ta, chủ yếu là do ấn tượng quá sâu sắc, nàng nói người kia có một vết bớt đỏ trên má trái, trông như một đám lửa."
"A, vậy thì phạm vi đã hẹp lại chút rồi." Trương Hằng nói, "người có vết bớt đỏ trên mặt ở thành Rome sẽ không nhiều, mà người dám động tay vào tượng đồng cũng không nhiều, chắc không khó điều tra ra." Rồi anh lại lấy ra hai đồng vàng ném cho người thợ mỏ trẻ, "Đây là thù lao của ngươi, không cần từ chối, ngươi đã giúp ta một chuyện lớn, đây là điều ngươi xứng đáng có được, ta không còn gì muốn hỏi nữa, các ngươi có thể đi."
Người thợ mỏ trẻ cất tiền vào, một lần nữa cảm ơn Trương Hằng, rồi cùng chú mình rời khỏi quán rượu.
Mà Dakius bên kia thì lộ ra vẻ lo lắng cùng lúng túng trên mặt, anh ta hơi bất an đặt ly rượu xuống, hỏi Trương Hằng, "Chúng ta... có phải là đang bị cuốn vào chuyện gì không?"
"Ngươi thấy sao?" Trương Hằng hỏi ngược lại.
"Ta chỉ là một nhân vật nhỏ, sao loại chuyện này lại rơi vào đầu ta." Dakius vẻ mặt đau khổ than vãn, "tại sao lại có người nhắm đến mấy bức tượng đồng đó, kéo dài thời hạn bàn giao công trình ngoài việc hố ta ra thì còn lợi ích gì? Mà đây lại là tượng của Hoàng đế bệ hạ, ai lại dám đối đầu với Hoàng đế chứ?"
Trương Hằng không đưa ra ý kiến, "giờ nói những điều đó cũng muộn rồi, không muốn chịu trận thì cùng ta giải quyết chuyện này đi, những điều nãy hắn nói ngươi cũng đã nghe thấy rồi, người của Nguyên lão viện hẳn ngươi cũng biết chút ít chứ, ngươi có biết ai trên mặt có vết bớt đỏ, hoặc là người nào trong tay có kẻ dưới trướng mặt có vết bớt đỏ không?"
"Trong Nguyên lão viện, chắc là không ai có vết bớt đỏ... Còn kẻ dưới trướng," Dakius nhíu mày, "với thân phận của ta, có thể tiếp xúc với Nguyên lão cũng có hạn, nhưng ta có một người bạn là một thuyết khách, chuyên làm trung gian liên lạc các bên để giúp một đề án nào đó được thông qua hoặc bác bỏ, cơ bản là người nào hắn cũng gặp hết, nếu khách đến thăm có vết bớt đỏ kia thật sự tồn tại thì bạn ta chắc sẽ biết người đó làm việc cho ai."
"Tốt quá rồi, vậy kế tiếp chúng ta đi thăm bạn ngươi thôi." Trương Hằng nói, rồi uống hết ly rượu nho trong tay, bỏ ra sáu đồng xu làm tiền rượu.
Mà khi nghe đến việc cuối cùng có thể rời khỏi khu Đông Nam thì Dakius cũng thở phào một hơi, nhưng đồng thời anh ta cũng cảm thấy hơi kỳ quái, bởi vì lâu như vậy rồi mà vẫn không có ai đến tìm bọn họ gây sự, đây chẳng phải là người đã cướp nhẫn đính hôn của Fabrizio, rồi còn đánh người nằm xuống ở khu Đông Nam hay sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận