Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 56: Mỹ thực ngõ bên trong tranh chấp

Chương 56: Tranh chấp trong ngõ ẩm thực
Trương Hằng cùng lão nhân Đường Trang cùng nhau ra tay, lôi hai cái t·hi t·hể trên mặt đất vào trong cốp sau xe.
Đóng nắp cốp xe lại, phủi tay, "Theo lý thuyết, bây giờ ta nên tìm chỗ nào đó uống một chén để tỏ lòng cảm ơn, nhưng tiếc là trong thời điểm này, chúng ta không thể nào tìm được quán rượu nào còn đang mở cửa, vậy nên chúng ta đành phải cáo biệt tại đây thôi. Chuyện tiếp theo cứ để ta xử lý là được."
Lão nhân Đường Trang giơ một tay ra, bắt tay tạm biệt với Trương Hằng.
"Phía Bắc có chút việc, ta cần phải quay lại chỗ cất v·ũ k·hí, sau đó còn muốn gặp vài người bạn cũ, sẽ phải rời khỏi Tr·u·ng Quốc một thời gian, có lẽ chúng ta sẽ phải một thời gian khá dài nữa mới gặp lại nhau được. Mà thôi, chúng ta vốn dĩ cũng không nên gặp nhau sớm như vậy, cũng may hiện tại là thời điểm thời gian đứng yên, không có vấn đề gì lớn cả. Cuối cùng, ta chúc ngươi thi cấp sáu thuận lợi."
"..."
"Chờ đã!"
Lão nhân Đường Trang vừa ngồi vào ghế lái, vừa lấy ra con d·a·o nhỏ vạch p·h·á túi khí an toàn, thấy lão chuẩn bị lái xe đi, Trương Hằng vội vàng mở miệng hỏi điều mà mình quan tâm nhất: "Loại...quái vật này, trên thế giới còn nhiều lắm không?"
Lão nhân Đường Trang cười, "Trước kia rất lâu về trước, số lượng bọn chúng chính x·á·c là có không ít, nhưng bây giờ thì...", ông ta chỉ vào con thỏ may mắn đang treo trên móc chìa khóa của Trương Hằng, còn có mảnh xương đang được gói trong giấy ăn của hắn, "Ta cực kỳ chắc chắn rằng, phần lớn bọn chúng đều vô cùng an toàn."
"Ý ông là, mấy món đạo cụ mà chúng ta nhận được trong game, chính là hài cốt của bọn chúng sao?"
Lần này lão nhân Đường Trang lại im lặng, "Đêm nay ta đã nói quá nhiều điều không nên, cuộc gặp mặt này từ đầu đến cuối đều chưa từng xảy ra, ngươi cũng nên về trường, tiếp tục chuẩn bị cho vòng game tiếp theo đi, ngươi đã tiến gần chân tướng thêm một bước rồi đấy."
Trương Hằng nhìn chiếc Audi màu đen biến m·ấ·t ở cửa đường hầm, nếu không phải trên mặt đường và tường vẫn còn những lỗ thủng do thương tạo thành, và trên xe vẫn còn những bộ phận bị v·a c·hạm làm tróc ra thì những chuyện trước đó cứ như chưa từng xảy ra vậy.
Sự kiện đêm đó gây ra cho Trương Hằng một sự đả kích không nhỏ, sau đó hắn lên m·ạ·n·g tìm kiếm thông tin về người Morseby và Alkoz, quả nhiên tìm được không ít kết quả. Mở một bài nghiên cứu về văn hóa của người Alkoz ra, hắn bị thu hút bởi một tấm hình. Đó là một di vật bằng đá được khai quật gần đây, đồ vật trên đó giống y đúc với con quái vật Morseby mà hắn thấy trong đường hầm đêm trước.
Ngoài ra còn có cây thương mà lão nhân Đường Trang sử dụng, càng nhớ lại trận chiến đêm đó, Trương Hằng càng phát hiện cây thương đó rất giống với một thanh trong câu chuyện mà hắn đã nghe lúc nhỏ.
Trương Hằng đột nhiên phát hiện, bản thân có lẽ không quen thuộc với thế giới này như hắn từng nghĩ.
Đáng tiếc hắn lại không thể tìm ra bất kỳ chứng cứ nào để chứng minh cho phỏng đoán của mình, theo thời gian trôi qua, hắn đành phải gác chuyện đêm đó lại.
Một tuần sau, tác phẩm ảnh chụp của hắn với quầy bánh rán đêm và xe buýt đêm đã đoạt giải nhì cuộc thi nhiếp ảnh chủ đề ấn tượng thành phố. Lời bình của giám khảo là: kỹ t·h·u·ậ·t tuy còn hơi non, nhưng lại bắt được chi tiết rất xuất sắc, tràn đầy cảm xúc.
Trương Hằng đến câu lạc bộ nhận ba ngàn tệ tiền thưởng, cùng một chân máy và túi đựng máy ảnh, cầm trong tay chụp ảnh kỷ niệm chung với những người khác đạt giải.
Buổi chiều, trên website trường đã treo thông báo tin này.
"Đùa à, cậu mới học chụp ảnh bao lâu mà!" Ngụy Giang Dương xem danh sách những người được giải trên m·ạ·n·g, há hốc mồm như có thể nhét cả quả trứng gà vào được.
Trần Hoa Đống bên cạnh thì lại có chút c·hế·t lặng vì bị đả kích, trước đó ai đó mới luyện cung không bao lâu liền có thể "đ·á·n·h bậy đ·á·n·h bạ" hù dọa thằng nhóc lông vàng kia sợ hết hồn, bây giờ máy ảnh mới mua hai tháng lại được giải, còn mình thì đã cúc cung tận tụy thúc đẩy sự phát triển của sự nghiệp ACG, tìm tài liệu miễn phí cho mọi người nhiều năm như vậy mà ngay cả một giải an ủi cũng không có.
"Haizz, áp lực cuộc sống càng ngày càng lớn, đều là vì nơi đâu cũng có người châu Âu cả."
"Buổi tối nay ta mời mọi người ăn cơm nhé." Trương Hằng đặt chân máy và túi đựng máy ảnh vừa mới lấy được lên bàn, chủ động lên tiếng, hắn cũng nhớ ba người bạn cùng phòng sau một năm ở Nhật Bản rồi, cũng muốn nhân cơ hội này tụ tập cùng nhau.
"Được được." Nghe vậy sắc mặt Trần Hoa Đống lập tức thay đổi, lại tươi cười rạng rỡ, "Người châu Âu tuy đáng ghét nhưng không phải là không còn gì."
Ngụy Giang Dương gọi điện cho Mã Nguy vẫn còn đang ở thư viện, đến giờ ăn cơm, bốn người tụ tập ở trước cổng trường, đi thẳng đến khu ẩm thực quen thuộc.
Đó là một con phố ẩm thực rất nổi tiếng ở khu vực lân cận, mỗi khi đến tối, sinh viên từ các trường đại học xung quanh sẽ đến đây ăn cơm hoặc ăn khuya. Không chỉ bởi đồ ăn ở đây hương vị rất ngon mà giá cả lại rẻ, mà còn vì ngồi ăn ở lề đường cũng rất tiện để ngắm các mỹ nữ đến từ những trường khác nhau.
Trương Hằng gọi năm mươi xiên thịt dê nướng, một con cá nướng, tám con hàu sống, còn có cả t·h·ậ·n dê, rau và bánh bao nướng không nhân. Đợi ông chủ bưng đồ lên, Trần Hoa Đống dẫn đầu nâng ly bia lên, "Mong người châu Phi mãi mãi không làm nô lệ!"
Mọi người nghe vậy cùng nhau cười lớn và cụng ly.
Vài xiên thịt nướng vào bụng thì ngay cả Mã Nguy, người ít khi mở miệng, cũng nói nhiều hơn hẳn, đám con trai tụ tập một chỗ không nói chuyện về game thì cũng là thể thao hay các cô gái. Sau vài lần đổi chủ đề, cuối cùng cũng quay về đời s·ố·n·g tình cảm.
Ngụy Giang Dương hỏi Trần Hoa Đống: "Cậu với Từ Tĩnh sao rồi, còn chưa xác định quan hệ à?"
Trần Hoa Đống gãi đầu: "Tụi mình đi chơi với nhau mấy lần, nhưng lần nào nàng cũng AA cả, tao cũng có hơi không đoán ra được nàng ý gì nữa, hồi đó mày tán em nào cũng kiểu này hả?"
"Thật x·i·n lỗi, lúc đầu là Tiếu Tiếu theo đuổi tao." Ngụy Giang Dương trầm mặc hồi lâu, nhịn không được trang b·ứ·c.
"Thôi đi cha!" Cả bọn cùng nhau giơ ngón giữa lên, cả Mã Nguy hiền lành này cũng không nhịn được, "Lão Ngụy à, mày l·ừ·a ai thế, nhìn mày bây giờ đứng bên cạnh Hàn Tiếu Tiếu ngoan ngoãn y như con thỏ bạch tạng ở Angola ấy."
"Tao cũng không biết sao lại thành ra như vậy nữa, lúc đầu là chính cô ấy thấy tao chơi bóng rồi chủ động xin wechat của tao mà." Ngụy Giang Dương cười khổ nói.
Trong lúc đang nói chuyện thì đột nhiên từ phía không xa vọng đến một tiếng ồn ào.
Hai người da đen cùng một cô gái dáng người nhỏ nhắn đang lưỡng lự ở lề đường, cô gái nhìn có vẻ rất lo lắng, hốc mắt đỏ hoe, liên tục nói gì đó, nhưng hai người da đen kia chỉ cười đùa cợt nhả.
Không ít người đều chú ý đến tình huống bên này, ánh mắt đều chuyển sang, một trong hai người da đen kia thu lại vẻ trêu đùa trên mặt, dùng tiếng Trung lơ lớ nói: "Đây là bạn tôi và bạn gái đang cãi nhau, xin lỗi đã làm phiền mọi người."
Nghe vậy, mọi người bán tín bán nghi. Nhìn vẻ bề ngoài của hai người da đen thì có lẽ là du học sinh của trường gần đây, có người hỏi cô gái kia có cần giúp đỡ không, nhưng cô ấy chỉ liên tục lắc đầu và không mở miệng, ngược lại dường như là gián tiếp xác thực cho cách giải thích của người da đen kia.
Chỉ là hiểu lầm một trận thôi sao?
Nhận thấy là hiểu lầm, những người xung quanh cũng dần tản ra, mặt của cô gái càng ngày càng đỏ, cô trông rất vội vàng, mấy lần định nhảy lên níu lấy áo của người da đen kia, nhưng đều bị hắn dễ dàng né tránh.
Ngay lúc cô ấy sắp tuyệt vọng thì một câu nói truyền đến tai.
"Doushitandesuka?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận