Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 169: Quá nhanh, không tính sao?

Chương 169: Quá nhanh, không tính sao?
Nơi có tên là vườn hoa quyền kích sân huấn luyện nằm ở khu phố cũ, trong một góc khuất không mấy ai chú ý, dưới lầu là một cửa hàng bán dụng cụ thể thao cũ kỹ. Nó vẫn giữ kiến trúc gạch ngói đặc trưng của khu phố cũ, mặt tường lốm đốm trông có vẻ đã lâu đời, trước cửa sổ treo biển đèn neon không biết là để tiết kiệm điện hay là bị hỏng mà chẳng có chút ánh sáng nào. Nhưng may mắn là ánh đèn hắt ra từ bên trong cửa sổ đã chứng minh rằng sân huấn luyện vẫn đang hoạt động.
Trương Hằng và Leah đi theo lối cầu thang bên cửa hàng bán đồ thể thao lên lầu hai, từ xa đã nghe thấy tiếng bịch bịch của bao cát, hai người đàn ông mình trần cơ bắp đang đổ mồ hôi như tắm.
Ngoài ra còn có một người đang nhảy dây, một người đang nâng tạ, và một đám trẻ con đang ngồi dưới đất nghe giảng bài. Người đang giảng là một lão nhân tóc hoa râm, có lẽ là người phụ trách của sân huấn luyện này. Kể cả đám trẻ con trông chỉ khoảng tám chín tuổi kia cũng đang rất tập trung vào những gì trước mắt, chẳng ai để ý tới Trương Hằng vừa mới bước lên.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của Leah lại khiến cho gã đàn ông đang nâng tạ phải chú ý nhìn nhiều hơn.
"Anh ta không có ở đây." Leah nhỏ giọng nói với Trương Hằng.
Trương Hằng khẽ gật đầu, cũng không nóng vội, đứng yên tại chỗ kiên nhẫn chờ đợi một khắc đồng hồ. Vị huấn luyện viên tóc hoa râm sau khi truyền thụ xong yếu quyết ra đòn cho đám trẻ thì mới tiến về phía hai người.
"Có gì cần giúp không?"
"Chúng tôi đến tìm người." Trương Hằng đáp.
Lão nhân ra hiệu cứ tự nhiên.
"Nhưng hắn không có ở đây."
"Vậy thì ta không thể giúp gì được." Lão nhân nói xong liền muốn quay trở lại giảng bài.
"Chờ một chút, xin hỏi ông có phải là tín đồ Thiên Chúa giáo không?" Trương Hằng móc ra tờ giấy tuyên truyền mà hắn nhận được bên ngoài tu viện.
Lão nhân liếc qua tờ giấy rồi lại trả về, "Xin lỗi, ta không tin đạo."
"Vậy làm phiền rồi."
Trương Hằng cất tờ giấy lại vào túi, định rời đi thì một trong hai người đang đấm bao cát bỗng dưng dừng tay, chỉ vào Trương Hằng rồi chỉ sang võ đài.
"Hắn muốn đấu với ngươi một trận." Lão nhân nhíu mày nhưng vẫn mở lời.
"Xin lỗi, tôi chưa từng luyện quyền kích." Trương Hằng nói, sau đó quay sang nhìn Leah, "Đi thôi."
Gã đấm bao cát có vẻ không hài lòng, lão nhân thở dài, đành phải lên tiếng, "Nếu các ngươi đang tìm người thì có lẽ hắn biết."
"Xin lỗi, hắn bị câm điếc à, không thể tự mình lên tiếng sao?" Trương Hằng xoay người lại nói.
Gã đấm bao cát dĩ nhiên hiểu được từ "câm điếc", sắc mặt biến đổi, lộ ra vẻ khó chịu, dùng tay đang đeo găng đấm vỗ vỗ vào ngực mình rồi dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Trương Hằng.
Mấy người trong sân huấn luyện cũng chú ý đến tình hình bên này, đồng loạt dừng tay.
"Tôi không hiểu rõ luật quyền kích lắm." Trương Hằng nói thẳng.
"Không sao, ngươi có thể dùng bất cứ kỹ năng nào ngươi giỏi, muốn dùng v·ũ k·hí cũng được."
"Vậy ai cho ta mượn một con d·a·o nhỏ được không." Trương Hằng nói, tiếc rằng thanh chồng d·a·o hắn dùng quen lại không thể mang ra khỏi phó bản.
"D·a·o bít tết được không?"
"Ừm." Trương Hằng nói tiếp rồi mượn thêm ít băng dính, quấn lưỡi d·a·o lại.
Thấy vậy gã đấm bao cát lộ vẻ khinh miệt, bộ dạng như đang cười nhạo sự vẽ vời thêm chuyện của Trương Hằng, đừng nói chỉ là một con d·a·o bít tết, cho dù bây giờ Trương Hằng có cầm trên tay một thanh Đường đ·a·o cũng không thể làm hắn bị t·h·ươ·ng.
"Đợi chút nữa ngươi sẽ cảm tạ cái thứ này vì đã mất công quấn thêm vài vòng." Trương Hằng nói.
Lão nhân định đưa cho Trương Hằng đồ bảo hộ nhưng hắn từ chối. Trương Hằng chỉ cởi áo vest ngoài đưa cho Leah rồi cùng gã đấm bao cát bước lên võ đài.
Gã đấm bao cát bị Trương Hằng coi thường có vẻ rất thích thú, thấy đối thủ trước mắt vẫn mặc sơ mi quần tây, liền hoạt động tứ chi cho giãn gân cốt, lười cả bày tư thế phòng thủ, trực tiếp ngoắc tay ra hiệu bắt đầu.
Sau đó, ngay khoảnh khắc tiếp theo con ngươi của hắn bỗng nhiên co rút lại. Hắn vẫn còn đang suy nghĩ lát nữa nên dùng đòn móc hay đấm thẳng, nên dùng bao nhiêu lực để hạ đo ván đối thủ mà không quá gây t·ổn t·h·ươ·ng, thì đã thấy Trương Hằng đột ngột chuyển động.
Gã đấm bao cát vốn dĩ không yếu, đã luyện quyền kích nghiệp dư ba năm, cũng từng tham gia vài giải đấu quyền, từng thấy không ít loại đối thủ, nhưng nhanh đến thế này thì đúng là lần đầu. Trong lúc gã vẫn đang giữ nguyên tư thế ra vẻ thách thức đối phương, thì mũi d·a·o bít tết trong tay Trương Hằng đã kề ngay trước mắt, chỉ cần tiến thêm hai centimet nữa thôi là có thể đâm thủng mắt của gã.
Không ai ngờ được, trận chiến long tranh hổ đấu được dự đoán trước lại kết thúc chóng vánh chỉ trong chưa đến một giây.
Nhanh đến mức đại đa số người còn chưa kịp có vẻ mặt kinh ngạc.
"Nhanh quá, không tính sao?" Trương Hằng rụt tay lại, "Vậy lần này để ngươi ra tay trước nhé?"
Gã đấm bao cát lau mồ hôi trên trán, sau đợt tấn c·ô·ng vừa rồi hắn không còn vẻ hớ hênh và coi thường lúc trước, đã trở nên cảnh giác hơn, nhận ra đối thủ không dễ đối phó như vẻ bề ngoài. Nhưng hắn vẫn rất tin vào sức mình, một khi nghiêm túc thì cơ hội thắng của hắn là rất lớn.
Gã vừa nghĩ vậy vừa bắt đầu biểu diễn bước chân, cố ý kéo giãn khoảng cách với Trương Hằng để tránh bị tập kích bất ngờ như vừa rồi. Gã còn lắc vai, cẩn trọng thăm dò nhịp điệu của đối phương. Đây rõ ràng là tư thế khi đối mặt với một kẻ địch mạnh.
Ngược lại Trương Hằng vẫn chẳng có phản ứng gì, chỉ im lặng đứng tại chỗ. Gã đấm bao cát thăm dò một hồi lại bắt đầu thấy rất mất mặt. Cứ mỗi lần hắn vừa có động thái gì thì lập tức não bộ của hắn lại tự tưởng tượng ra phản ứng của đối phương. Rồi theo đó, gã sẽ nhanh chóng làm động tác phòng thủ dựa theo phản ứng mà não bộ tưởng tượng. Kết quả là gã như thằng ngốc tự hù dọa mình suốt nửa ngày. Trương Hằng thì vẫn không hề nhúc nhích từ đầu đến cuối.
Gã đấm bao cát ý thức được không thể tiếp tục như thế được nữa, hắn cần phải chủ động tiến c·ô·ng.
Nghĩ rồi gã đấm bao cát bước ra bước đầu tiên, đồng thời vung cú đấm phải, và Trương Hằng cũng bắt đầu di chuyển. Hắn hơi ngửa người ra sau, né được cú đấm này, ngay sau đó cú đấm thứ hai của gã cũng tới, lần này gã nhắm vào ngực Trương Hằng, kết quả vẫn bị hắn nhẹ nhàng tránh được.
Trong đầu gã giờ đã không còn nhiều ý nghĩ nữa, chỉ biết liên tục tung đấm vào Trương Hằng với tốc độ ngày một nhanh, nhưng khó tin là tất cả các đòn tấn c·ô·ng như mưa như bão của hắn đều bị đối phương tránh né hết.
"Ừm?" Vị lão nhân đang quan sát bên dưới cũng thoáng lộ vẻ kinh ngạc, những bước di chuyển linh hoạt thế này là lần đầu ông thấy, ngay cả các tuyển thủ quyền chuyên nghiệp cũng khó lòng đạt được, bởi đây không chỉ là kết quả của tập luyện mà còn cần kinh nghiệm thực chiến rất nhiều.
"Ngươi đấm xong chưa? Đấm xong rồi thì đến lượt ta ra tay đấy." Sau khi né được thêm một đợt c·ô·ng kích của gã đấm bao cát, Trương Hằng cuối cùng đã mở miệng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận