Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 98: Tiếp xuống ta muốn bắt đầu học tập

Bầy ong quơ đôi cánh trong suốt rời khỏi tổ ong to lớn, bay vào thành phố theo bốn phương tám hướng. Khoảng một giờ sau, từng đợt ong bắt đầu quay về. Đầu tiên là hai mươi mấy con ong mật xếp trên mặt đất thành những ký tự xiêu xiêu vẹo vẹo.
"Bên trên nói gì?" Người đàn ông hói đầu sốt ruột hỏi.
Nhân viên phục vụ tiếp tục đứng một bên làm phiên dịch: "Ừm... Mấy con ong này tìm được cô mèo, nàng nói... Má ơi, sao mà nhiều ong mật thế này?!"
"... ..."
"Không có gì nữa?"
"Không có, tôi đoán lúc đó chắc nàng bị dọa ngất xỉu luôn rồi, vì từ nhỏ nàng đã cực kỳ sợ các loại côn trùng."
"Được rồi, người tiếp theo đâu?"
"Người tiếp theo là ông bố cao bồi, ông ấy nói, ách... Bây giờ lừa đảo đều chuyên nghiệp thế này à! Ta không chơi trò yêu đương online cũng không mua lá trà! Còn dám đến tìm ta thì ta bẻ cánh từng mảnh từng mảnh nhét vào miệng cho chúng mày nếm mùi hối hận!"
"Ông anh này vẫn nóng tính như vậy, được rồi, tiếp nữa đi."
"Người tên lửa, tôi không có nhà, nói thật là không ở Trái Đất, có gì nhắn lại."
"... Người tiếp theo nữa đi."
"Món điểm tâm ngọt Vương, ta rất muốn cống hiến chút sức mọn cho chính nghĩa, nhưng bụng ta đột nhiên hơi khó chịu, chắc không đi được."
"... Người tiếp theo nữa đi."
"Bánh kẹo bảo bối, ta đang ở bệnh viện phụ thuộc số một trong núi lớn chăm sóc Món điểm tâm ngọt Vương đang bị đau bụng, nên cũng không đi được."
"Chờ chút, hai người họ làm chung từ khi nào vậy, ta hoàn toàn không biết."
"Chắc là từ mùa hè năm ngoái, họ cùng nhau đi công viên Giải trí Long, sau khi về thì có chút... khăng khít, ngày nào cũng dính lấy nhau, có chuyện gì sao?" Nhân viên phục vụ nhướng mày, "Tôi nhớ hình như anh với Bánh kẹo bảo bối từng có quá khứ?"
"Không có, buồn cười, toàn lời vô căn cứ, ta chưa từng mua sô cô la cho nàng vào ngày Lễ Tình Nhân, cũng chưa từng tặng Tô Phỉ vào ngày 8/3, tiếp người khác nữa đi."
"Được rồi, Vua Biển Cả, a, tôi thích anh ấy, tôi nghe nói hồi trước anh ấy đóng cửa lớp thư pháp Mặt Trời Nhỏ, anh ấy tự học lập trình rồi đến một công ty game gõ mật mã, nhưng từ đó tôi không liên lạc lại với anh ấy, vì công ty đó làm 996, đôi khi còn 997 nữa, tóm lại là từ đó anh ấy mất hút, để tôi xem anh ấy nói gì."
"Ê... Anh còn thời gian chơi ong mật hả?! Một vạn mật mã này gõ chưa hết, hôm nay đừng hòng tan làm, đi làm ngay! Giờ làm ngay! Dù tận thế thì anh cũng phải gõ xong cho mẹ nó cái mật mã đấy!. . . Khoan đã, cái giọng này hình như không phải của Vua Biển Cả, người đưa tin tức, những người khác cũng bị ghi âm à? Âm thanh trong vòng một mét vuông của ong sao, được rồi, các cậu em, tôi thấy Vua Biển Cả chắc cũng không đến đâu."
Nói xong, nhân viên phục vụ ngẩng lên nhìn người đàn ông hói đầu, "Kế hoạch tập hợp mọi người xem ra không suôn sẻ lắm, anh còn phương án dự phòng nào không?"
"Chúng ta không thể từ bỏ hy vọng... Đường đời tuy gập ghềnh, nhưng tương lai luôn tươi sáng." Người đàn ông hói đầu nói, "Thật ra là ta không có chuẩn bị bất cứ phương án dự phòng nào."
"Vậy là giờ chúng ta đang rơi vào bế tắc... Tôi không biết có nên tiếp tục cố gắng nữa không, chỉ bằng năm người chúng ta, làm sao đối kháng lại nhà khoa học độc ác, hay là tôi nên về lại quầy rượu, giờ này khách chắc đông hơn rồi, tôi có thể bán được khối rượu tây..." Nhân viên phục vụ do dự nói, "Người đưa tin cũng đang nghĩ xem có nên tìm một căn hộ mới để nuôi chim bồ câu trên mái nhà không."
Mỹ Nam liếc mắt ra hiệu với Trương Hằng, hai người đi qua một bên, "Vòng cuối cùng của ta cũng gần như kết thúc rồi, tiếp theo chúng ta có thể chọn một trong ba người để học kỹ năng lắp ráp vui cao, về lý thuyết thì cậu có thể tìm cả ba người, nhưng thời gian không cho phép, như chính họ nói, sở trường của mỗi người cũng khác nhau, và cũng không dễ học được, giai đoạn đầu, cậu chỉ có thể học được cách lắp ghép những thứ đơn giản thôi, chỉ khi nắm vững chúng rồi thì mới học được tiếp."
"Cá nhân ta thì đề cử kho quân dụng di động, vì nếu như... nếu như chúng ta có thể đi đến cuối phó bản này, đối đầu với nhà khoa học độc ác, thì chắc chắn phải chiến đấu, người đưa tin chế tạo đều không phải là các đơn vị chiến đấu, riêng về sức chiến đấu, thì trong ba người Ác Ma Đồ Phu Đồ Tể là mạnh nhất, nhưng cậu cũng nghe anh ta nói đấy, Đồ Tể là không kiểm soát được, hơn nữa độ khó kiến tạo cũng cao nhất trong ba người, ngược lại kho quân dụng di động thì tốt hơn nhiều, anh ta tạo ra các loại vũ khí, từ súng ngắn đến súng bắn tỉa, thậm chí cả súng phóng lựu, cậu không cần phải học hết, hoàn toàn có thể chọn vài thứ mình thích."
Mặc dù sau khi chứng kiến kỹ thuật lắp ráp vui cao của Trương Hằng, Mỹ Nam đã không còn hy vọng gì vào phó bản này, nhưng cô vẫn rất kiên nhẫn, giải thích cực kỳ chi tiết, thậm chí còn giúp Trương Hằng phân tích bước tiếp theo nên tìm ai làm thầy, "Nhưng phải nhớ là cậu chỉ có một đêm để học tập, trước khi trời sáng chúng ta phải rời khỏi đây."
"Vì sao?"
"Vì khi bình minh đến sẽ có thử thách thứ ba, với kỹ năng lắp ráp vui cao của ta bây giờ thì không qua được màn đó, ta không biết hắn làm bằng cách nào, nhưng thuộc hạ của nhà khoa học độc ác sẽ tìm đến và bao vây nơi này, khác với trận chiến nhà chòi hồi chiều, trận này sẽ là chiến đấu thật, nếu chúng ta ở lại, có lẽ sẽ không thoát được vòng vây, nhưng trước khi trời sáng thì chúng ta có thể rời đi, khi đó Ác Ma Đồ Phu sẽ kiến tạo Đồ Tể, giúp người đưa tin và kho quân dụng di động mở đường máu, nhưng chính hắn sẽ hy sinh trong chiến đấu."
Trương Hằng khẽ gật đầu, "Trận chiến bắt đầu khi nào, ý ta là thời gian cụ thể ấy."
"Khoảng 7 giờ 15 phút hoặc 7 giờ 20 phút gì đó, chắc chắn trong khoảng đó."
Trương Hằng liếc nhìn hải tinh trên tay, suy nghĩ một lát rồi nói: "Chúng ta ở lại."
"Ừ?" Mỹ Nam nhướn mày, không hiểu vì sao Trương Hằng lại đưa ra quyết định rõ ràng là tìm đến cái chết như thế, cô đã nói đủ rõ ràng, cô tin là với khả năng phân tích của Trương Hằng, cậu sẽ hiểu ý cô.
"Chúng ta ở lại." Trương Hằng không giải thích gì, chỉ lặp lại một lần.
"Phó bản trước là cậu giúp ta, phó bản này đổi lại là ta theo cậu, nên cậu nói gì thì là vậy." Mỹ Nam nhún vai, sau đó cô nói, "Tuy ta không thể thuyết phục bọn họ rời khỏi cái bãi phế liệu này, nhưng ta có thể chuẩn bị trước một chút, thiết lập cảnh giới, có thể giúp chúng ta kéo dài thêm thời gian, chắc bọn họ cũng sẽ không phản đối, ngoài ra thì ta có thể chế tạo hai khẩu súng poọc hoọc, đây là vũ khí duy nhất mà ta biết chế tạo."
"Vất vả rồi, tiếp theo ta cũng nên bắt đầu học kỹ năng lắp ráp nhạc cao thôi." Trương Hằng nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận