Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 295: Cánh kiến đỏ đĩa nhạc

Trương Hằng cũng không thèm chấp nhặt với lão già.
Cậu tháo nòng súng xuống nhìn, phát hiện bên trong căn bản không có đạn, liền trả lại súng săn cho đối phương, sau đó lại nhặt những thứ bị ông ta hất xuống đất trước đó, rồi đi theo lão già vào trong cửa hàng.
"Để đồ ở đâu đây?"
"Ừm, tùy tiện tìm chỗ nào đó mà đặt, lát nữa ta dọn dẹp sau." Vết thương của lão già đã dịu đi nhiều nên thái độ cũng khá hơn.
Thế là Trương Hằng đặt đống đồ trong tay lên một chiếc bàn, sau đó nhìn quanh bốn phía, cửa hàng đồ cũ đúng là một bãi tập kết đồ cũ, hàng hóa ở đây cơ bản đều đã cũ kỹ, từ hàng ngàn hàng vạn cái Router cho đến ấm trà cũ, tem, tiền kỷ niệm, thậm chí cả một cái máy hút khói, tất nhiên, trong cửa hàng nhiều nhất vẫn là sách, các loại sách giấy, còn có không ít báo cũ, đều được cất giữ cẩn thận.
Điều này làm cho chỗ này trông có vẻ giống một thư viện hơn.
Nhưng ánh mắt của Trương Hằng cuối cùng lại dừng trên một chiếc ô tô mô hình, thần sắc hơi khựng lại rồi hỏi, "Cái kia bán thế nào?"
Lão già nhìn theo hướng ngón tay của Trương Hằng, "À, đây là đồ chơi xếp hình bằng gỗ đời đầu, xuất xưởng từ công ty đồ chơi xếp hình đầu tiên, từng rất nổi tiếng, nhưng thời đó đồ chơi xếp hình chỉ là xếp gỗ đơn thuần, không có nhiều công năng như vậy, về sau các nhà máy khác sản xuất đồ chơi thông minh hơn, cộng thêm việc công ty kia tự mình mù quáng chuyển đổi mô hình kinh doanh, cuối cùng vì kinh doanh bất thiện mà đóng cửa, đây là ta rất vất vả mới có được, có giá trị kỷ niệm lớn lắm, phải bán 800 điểm tín dụng mới được."
"Mắc quá." Trương Hằng vừa mặc cả vừa bước đến trước chiếc ô tô mô hình, cầm lên xem xét kỹ một chút, ở các điểm khớp nối tìm thấy logo lego quen thuộc, Trương Hằng cũng yên tâm, hắn vốn lo lắng do thế giới tuyến thay đổi, hay vì nguyên nhân nào khác mà công ty này chưa từng xuất hiện.
Nếu vậy, món đạo cụ 【Vô Hạn Tích Mộc】 hắn mang theo người liền không dùng được nữa.
Nhưng bây giờ có chiếc xe mô hình lego này rồi, hắn có thể kích hoạt đạo cụ cấp B trên người, mà bản thân 【Vô Hạn Tích Mộc】 cũng là đạo cụ thích hợp nhất để đối phó với các tình huống phức tạp.
"Đồ tốt thì không bao giờ rẻ." Lão già nói, rồi nhíu mày, "Ngươi đến cửa hàng ta chỉ để mua đồ chơi xếp hình thôi à?"
"Không, ta còn muốn hỏi thăm về tung tích của đĩa nhạc cánh kiến đỏ." Trương Hằng nói, "một ông chủ cửa hàng thiết bị âm tần nói ta có thể đến đây thử vận may."
"Vậy ngươi thật sự đã đến đúng chỗ rồi." Lão già nói, "Bây giờ người đã từng biết đĩa nhạc cánh kiến đỏ rất ít, đây là loại môi giới âm tần sơ khai từ thế kỷ trước, dùng tử nhựa cây mà con trùng hấp thụ lá cây rồi bài tiết ra, cùng đất sét, sợi bông vải và một số chất hỗn hợp khác để làm ra đĩa nhạc, cho đến khi thế chiến thứ hai kết thúc vẫn chiếm vị trí chủ đạo trên thị trường, nhưng sau đó do nơi sản xuất nguyên liệu bị Nhật Bản xâm chiếm, cộng thêm việc đĩa than nhựa đen ra mắt, loại đĩa nhạc này nhanh chóng bị đào thải, tất nhiên không lâu sau, đĩa than nhựa đen cũng bị CD đào thải, rồi sau đó là đủ các định dạng âm tần kỹ thuật số."
"Nghe nói hiện giờ trên địa cầu vẫn còn một vài nhà máy nhỏ sản xuất CD và đĩa than để thỏa mãn nhu cầu của một số ít người, nhưng đĩa nhạc cánh kiến đỏ... thì không ai sản xuất nữa, điều này khiến chúng trở nên vô cùng hiếm, thật ra, bản thân thứ này vốn không thích hợp để chứa đựng âm tần, một chiếc đĩa nhạc chỉ nghe được mấy phút, mà âm thanh cũng không hay, vì sao ngươi lại hứng thú với đĩa nhạc cánh kiến đỏ?"
"Người ta cũng phải thỉnh thoảng tìm cho mình vài sở thích mới." Trương Hằng nói, "Vậy ở chỗ ngươi có đĩa nhạc cánh kiến đỏ không?"
"Ha ha," Lão già hừ một tiếng, lại không trả lời ngay, hắn khoanh hai tay trước ngực, đánh giá Trương Hằng, "Ngươi ngay cả đồ chơi xếp hình cũng muốn mặc cả, ta không cảm thấy ngươi có thể trả nổi cái giá ta muốn, sao ta biết nếu ta đem đĩa nhạc cánh kiến đỏ ra, ngươi sẽ không muốn cướp giật rồi chạy giống hai tên tiểu hỗn đản kia?"
"Bởi vì ta muốn số lượng lớn, so với việc cướp một món rồi chạy thì ta càng muốn hợp tác lâu dài với ông hơn." Trương Hằng nói, "Có vẻ như ông có rất nhiều cách thu thập đồ cũ, ta muốn mua hết tất cả đĩa nhạc cánh kiến đỏ đời đầu Thượng Hải 0297."
"Chuyện này không thể nào, ngươi biết thứ này đáng bao nhiêu tiền không? Hơn nữa đây cũng không chỉ là vấn đề tiền." Lão già như nghe được chuyện cười, lắc đầu nói.
"Không sao, ta có nhiều thời gian, chúng ta có thể từ từ bàn bạc." Trương Hằng nói.
"A, nếu ta là ngươi, ta sẽ không khẳng định như thế." Lão già nói, "Nhưng xét thấy ngươi đã giúp ta đoạt lại đồ, ta đích xác có thể bán cho ngươi mấy chiếc đĩa nhạc cánh kiến đỏ." Ông ta không hề chớp mắt mà ra giá, "Ba nghìn, ba nghìn điểm tín dụng một chiếc."
"Một trăm." Trương Hằng cũng không chớp mắt.
"Ngươi đến gây sự à?" Lão già phì phò nói.
"Là ông ra giá trước." Trương Hằng nói, "Ông cũng nói rồi năm nay có bao nhiêu người biết đến đĩa nhạc cánh kiến đỏ đâu, số người cất giữ còn ít hơn nữa, nếu ta đoán không nhầm thì đĩa nhạc cánh kiến đỏ của ông căn bản là bán không ai mua, chi bằng hạ giá một chút, bán sỉ cho ta."
"Ngươi thì biết cái gì! Ngươi căn bản không hiểu giá trị của đồ cũ, một trăm điểm tín dụng một chiếc thà ta còn đem xuống mồ nghe còn hơn."
"Nhưng ông cũng đâu muốn ta cứ canh đào mộ của ông." Trương Hằng nói.
Lão già tức đến bật cười, nhưng sau đó hình như ông ta nghĩ đến điều gì, cơn giận trên mặt hơi dịu lại, "Ngươi nói không sai, những cái đĩa nhạc cánh kiến đỏ kia ngoài ngươi ra thì ai mà thèm, ta có thể bán rẻ cho ngươi, thậm chí tặng cho ngươi cũng được."
"Nhưng mà?" Trương Hằng nhướn mày.
"Nhưng ngươi cũng phải cho ta một vài thứ ta cần, để đổi."
"Ông cần gì?"
"Tuy ngươi ăn mặc có chút lôi thôi, nhưng không ngờ thân thủ cũng không tệ, ta muốn nhờ ngươi làm bảo tiêu, đi cùng ta đến gặp một người, hắn ở khu B, chỗ đó không an toàn lắm, nhất là khi ta đi một mình."
"Chuyện này có lẽ phải để sau, vì ta vừa nhận một công việc bảo tiêu khác, phải hai tuần nữa mới có thể bảo vệ ông." Trương Hằng nói.
"Không, ta không cần ngươi bảo vệ ta liên tục, ta chỉ muốn ngươi đi cùng ta đến gặp người." Lão già nói, "Ngươi có thể dành ra chút thời gian không, chỉ cần bốn, năm tiếng là đủ."
"Nếu vậy thì không vấn đề gì."
Từ Thiến mỗi ngày đều muốn phát sóng trực tiếp, nhất là buổi tối thường sẽ kéo dài đến mười hai giờ, theo thỏa thuận trước đó thì Trương Hằng chỉ cần có mặt ở chỗ trọ trước mười hai giờ là được.
"Ngươi chờ chút." Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn của Trương Hằng, lão già liền xoay người đi về phía kệ sách bên cạnh, rút ra một hộp sắt từ chỗ khuất, mở ra lấy một chiếc túi giấy rồi đưa cho Trương Hằng.
Trương Hằng không cần mở túi giấy ra cũng đã biết bên trong đựng gì, vì âm báo của hệ thống cho cậu biết cậu đã tìm được một chiếc đĩa nhạc cánh kiến đỏ, nhận được 10 điểm giờ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận