Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 334: Ta vẫn là hệ 1 hạ dây an toàn tương đối tốt

Chương 334: Ta vẫn là cài dây an toàn cho chắc ăn.
Thẩm Hi Hi chỉ tốn chưa đến mười phút đã sắp xếp xong mọi việc, gã đàn ông đầu húi cua rõ ràng không quan tâm đến Trương Hằng, đồng đội lâm thời này, sau khi hẹn giờ gặp mặt buổi tối, gã lập tức dẫn người vội vã rời đi, sau đó Thỏ Tử đẩy Lý Bạch bên cạnh, hai người cùng nhau ra ngoài.
Đến khi trong phòng chỉ còn lại Trương Hằng và Thẩm Hi Hi, cô vừa dọn dẹp máy chiếu vừa nói: "Anh đến đúng là giúp chúng tôi rất nhiều, chuyện vừa rồi đừng để bụng, 1810 là bác sĩ ngoại khoa của một bệnh viện, anh ấy mỗi ngày đều bận rộn, còn có mấy ca phẫu thuật phải làm nên coi trọng thời gian."
"Cô không cần giải thích với ta." Trương Hằng bình tĩnh nói, "Yên tâm, ta đến để giúp, không phải để gây thêm phiền phức cho cô."
"Cảm ơn anh, ta cũng không muốn giữa các người vì chuyện nhỏ nhặt này mà trở mặt." Thẩm Hi Hi nói, "1810 và tiểu đội của anh ta khá nổi tiếng trong nhóm người chơi độc lập, lực chiến đấu của bọn họ rất mạnh, trước kia từng trở mặt với Quang Hồ, bọn họ cũng là số ít tiểu đội người chơi không rời Liên Hợp Thể, đúng rồi, tiểu đội của anh đâu, ta hình như chưa từng thấy đồng đội của anh."
"Ta không có tiểu đội, ta vẫn luôn chơi một mình." Trương Hằng cũng không giấu giếm.
"Một mình?" Thẩm Hi Hi nhướng mày, bởi vì phó bản gặp phải đủ loại tình huống kỳ lạ, người chơi bình thường vẫn có xu hướng hành động theo nhóm, tất nhiên nơi có người thì khó tránh khỏi có tranh chấp, cũng có một số người chơi vì nhiều nguyên nhân mà rời đội, nhưng đa số đều chỉ là tạm thời, rất ít người chơi thực sự đơn độc một mình.
Thấy Trương Hằng không muốn nói chi tiết, Thẩm Hi Hi cũng không hỏi nữa mà nói: "Nếu có chuyện phiền phức gì có thể tìm ta, hoặc là gia nhập tiểu đội của chúng ta trước, vừa hay Hoàng Vũ rời đi nên chúng ta cũng thiếu một tài xế."
"Ta sẽ cân nhắc." Trương Hằng nói.
Thời gian bắt đầu hành động vẫn còn một khoảng, nghĩ đến đối thủ lần này, Trương Hằng dành thời gian lật xem hai quyển sách câu đố trong thư viện để nạp năng lượng, đến tận chín giờ tối, Trương Hằng nhận được tin nhắn Wechat của Thẩm Hi Hi rồi rời thư viện, đến cổng Đông, cách đó không xa, bên lề đường có một chiếc BMW X3 đang bật đèn cảnh báo dừng lại.
Lúc này trời còn mưa nhỏ, Trương Hằng đã thay quần áo xong, đội mũ trùm, đi đến trước ghế lái xe BMW X3, mở cửa xe, Thẩm Hi Hi ở ghế phụ vẫy tay với hắn.
"Ồ, chúng ta có Fujiwara Takumi kìa." Thỏ Tử ở hàng ghế sau cũng thò đầu ra, vừa nhai kẹo cao su vừa hỏi: "Chưa hỏi, anh bạn, anh lái xe được mấy năm rồi?"
"Tháng trước mới lấy bằng." Trương Hằng nói rõ.
"Vậy ta vẫn nên cài dây an toàn cho chắc ăn." Thỏ Tử vội vàng rụt đầu về.
Cũng may sau đó Trương Hằng lái chiếc X3 vẫn rất ổn, dù tốc độ không nhanh, nhưng trên đường đi đều bình an vô sự, không hề có va quẹt, giữa đường cũng không giẫm phanh gấp, nỗi lo lắng của Thỏ Tử mới thả về trong bụng.
Khoảng bốn mươi phút sau, X3 đến điểm hẹn, 1810 cùng bốn người trong tiểu đội của anh đã đợi ở đó.
1810 vẫn như trước, không nói nhiều, gật đầu với Thẩm Hi Hi, nói: "Bắt đầu thôi."
Sau đó, Thẩm Hi Hi đưa cho mỗi người bộ đàm, mọi người chọn vũ khí thích hợp rồi theo kế hoạch, tản ra ở khu vực mục tiêu để đi săn Sphinx, hay đúng hơn là bị Sphinx đi săn.
Còn Trương Hằng thì ngồi trong xe chuẩn bị cơ động, nơi này tuy vị trí khá hẻo lánh, nhưng vì bây giờ chưa quá muộn, trên đường vẫn có thể thấy một vài người đi đường. Nửa tiếng sau đó khá nhàm chán, chỉ có tiếng báo bình an qua bộ đàm cứ cách ba phút lại vang lên.
Trong lúc đó, Trương Hằng lại nhận được hồi âm của cô gái pha rượu, nói thợ rèn đồng ý đúc lại thanh 【 Đao Thường 】 kia, nhưng vì Trương Hằng không thể cung cấp vật liệu thích hợp để đúc lại, nên phải thêm một phần tiền vật liệu, tổng cộng là 4000 điểm tích lũy trò chơi.
Hơn nữa vì là dịch vụ bên thứ ba, nên không được hưởng ưu đãi giảm giá 80% của thẻ hội viên vĩnh viễn.
Nhưng cũng có tin tốt, ngoài điểm tích lũy trò chơi, đối phương cũng nhận thế chấp đạo cụ, nhưng giá trị của đạo cụ thế chấp lại thấp hơn thị trường hai phần.
Trương Hằng do dự một chút rồi vẫn đồng ý với cách giao dịch này, ngoài việc điểm tích lũy trong người không đủ để trả chi phí đúc lại lần này, còn vì đám đạo cụ trong tay hắn, con đường bình thường giờ rất khó bán ra, mặc dù Quang Hồ đã đình chiến với Liên Hợp Thể, nhưng cũng không hề từ bỏ tìm kiếm tay súng bắn tỉa bí ẩn đêm đó.
Những tiểu đội khác không sao, Trương Hằng thì lại còn giết ba cao thủ cấp Thất Vũ Hải của Quang Hồ, mối thù này Quang Hồ không dễ dàng quên được, và chỉ cần Quang Hồ không ngốc thì chắc chắn sẽ ngấm ngầm theo dõi Thẩm Hi Hi, dù sao Trương Hằng chuẩn bị công tác rất tốt, hầu như không để lại bất cứ thông tin cá nhân nào ở hiện trường.
Nhưng đêm đó hắn đã ra tay, điều này chứng tỏ mối quan hệ giữa hắn và Thẩm Hi Hi không ít, trong khoảng thời gian này Quang Hồ hẳn đã rà soát mạng lưới quan hệ của Thẩm Hi Hi, cũng may bình thường ở trường hắn và Thẩm Hi Hi không có giao tiếp nhiều, Quang Hồ hẳn sẽ không nghi ngờ đến hắn.
Nhưng vì trong lúc chiến đấu trước đây, hắn đã dùng đao, súng và cung tiễn, cẩn thận vẫn hơn, đêm nay Trương Hằng chỉ mang theo 【 Vô Hạn Tích Mộc 】 để phòng thân, nếu mọi chuyện thuận lợi như Thẩm Hi Hi nói, có lẽ thậm chí hắn còn chẳng cần dùng đến kỹ năng của mình, tất nhiên đó là kết quả tốt nhất.
Trương Hằng nhắn lại cho cô gái pha rượu, nói bên mình có chút việc phải xử lý, sau sẽ đem đạo cụ qua để cô ấy định giá. Gửi tin nhắn xong, Trương Hằng bật radio trên xe, chuyển đến kênh ca nhạc.
Việc cứ chờ đợi thế này thật là quá nhàm chán, lại ở trong một không gian chật hẹp, vì phải luôn giữ cảnh giác nên Trương Hằng không thể xuống xe, chỉ có thể để động cơ ở trạng thái hoạt động.
Nhưng so với những người khác thì hắn vẫn còn khá hơn, thời tiết thế này mà mặc quần áo dài tay dài, lại còn phải lắc lư bên ngoài, quả là không dễ chịu, chưa kể còn phải luôn đề phòng con quái vật không biết lúc nào sẽ xuất hiện.
"Không thấy có gì bất thường, ta đi mua chai nước ở máy bán hàng tự động, nóng chết mất rồi." Thỏ Tử nói.
Nói xong cô đi đến trước máy bán hàng tự động, chọn lon coca, chọn phương thức thanh toán, vừa rút điện thoại ra ngẩng lên, đột nhiên giật mình kêu lên, dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng vào đêm tối thế này, nhìn thấy một cái đầu nữ nhân mọc trên thân sư tử, vẫn sẽ cảm thấy rất kinh dị.
Nhưng may mắn Thỏ Tử nhanh chóng trấn tĩnh lại, nghe thứ ở trên máy bán hàng kia mở miệng nói: "Ngoài bọc vải đỏ, trong lót vải trắng, mở ra nhìn kỹ, có lược răng nhỏ, đáp lên một loại trái cây."
Bạn cần đăng nhập để bình luận