Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 144: Phân công

Chương 144: Phân công
Leah cùng tay trống trên sân khấu hôn nhau nồng nhiệt cũng không khiến Trương Hằng cảm thấy kinh ngạc. Bởi vì trong tư liệu Waldo sưu tập được, Leah vốn là một người lưỡng tính luyến, sẽ có ấn tượng tốt với cả người đồng giới lẫn khác phái. Năm lớp mười, nàng từng hẹn hò với một đội trưởng đội bóng đá của trường, đó cũng là mối tình đầu của nàng, nhưng hai tháng sau, nàng phát hiện cậu bạn kia thân mật với một nữ hoạt náo viên. Leah bị đả kích không nhỏ, và cũng từ đó dần phát hiện mình cũng có cảm tình với nữ sinh. Sau này nàng lần lượt yêu ba cô gái, và tay trống tóc vàng hiện tại là bạn gái thứ ba của nàng. Hai người đã bên nhau được sáu tháng, nhưng qua những dòng tin nhắn giữa nàng và Gaspard, có thể thấy rằng nàng cũng có cảm tình khá tốt với Gaspard.
Trong tình huống bình thường, khi so sánh ảnh chụp với người thật, thường sẽ có sự khác biệt, thậm chí là rất khác biệt. Nhưng Leah rõ ràng là một ngoại lệ. Người thật của nàng thậm chí còn xinh đẹp hơn trên ảnh, mái tóc ngắn màu xanh dương đặc trưng, đôi mắt trong veo như nước hồ, khi đứng trên sân khấu, toàn thân nàng thực sự tỏa sáng, tựa như một viên đá băng rơi vào ly rượu whisky, phát ra những âm thanh va chạm làm rung động lòng người.
Tuy nhiên, Trương Hằng chỉ thoáng nhìn rồi thu lại ánh mắt, trọng tâm của hắn đêm nay không phải là ở Leah. Trương Hằng qua quan sát đã xác định được hai người trong quán bar Ếch Xanh là nhân viên của Hắc Tổ được phái đến giám sát Leah, còn ba kẻ khác thì không thể xác định được thân phận. Ngoài ra, camera của quầy bar rõ ràng cũng nằm trong tầm kiểm soát của Hắc Tổ. Đó mới chỉ là tình hình bên trong quán bar, bên ngoài, Hắc Tổ cũng sẽ có những bố trí tương tự.
Có thể thấy rằng bọn chúng đã bỏ không ít tiền vào Leah, việc còn lại chỉ là ngồi chờ con mồi cắn câu mà thôi…
…Chưa đầy bốn mươi phút, Trương Hằng đã từ chối ba người đến bắt chuyện với hắn, sự xuất hiện của hắn trong quán bar Ếch Xanh có vẻ hơi nổi bật, nếu cứ tiếp tục như vậy hắn cũng sẽ bị người của Hắc Tổ nghi ngờ, vì vậy Trương Hằng chuẩn bị thanh toán ra về.
Nhưng ngay sau đó, bước chân của hắn khựng lại, Trương Hằng để ý đến một người đàn ông đeo khuyên tai ở bên phải. Gã đang ngồi trên chiếc ghế dài dành cho ba người, những người bạn ngồi trước mặt gã đang không ngừng líu lo trò chuyện, nhưng gã có vẻ không mấy quan tâm, ánh mắt thi thoảng liếc lên Leah trên sân khấu, nhưng hành động lại rất kín đáo. Trương Hằng đã quan sát hắn một lúc lâu mới phát hiện ra điều đó.
Vẻ mặt của người đàn ông đeo khuyên tai ngày càng trở nên bực bội. Nguyên nhân không chỉ vì gã đã bỏ ra hai trăm Euro để thuê một người phiên dịch tạm thời ồn ào mà còn vì gã không thể nghĩ ra được biện pháp nào để đưa Leah đi ngay trước mắt Hắc Tổ. Đúng lúc đó, một tên không hề báo trước, tự nhiên đặt mông xuống chỗ trống còn lại trên ghế dài.
Người đàn ông đeo khuyên tai còn chưa kịp lên tiếng, người bạn bên cạnh đã khó chịu nói, "Làm cái gì vậy, không thấy chúng tôi đang hẹn hò sao?"
"Làm phiền các anh chị mấy phút, tôi muốn nói chuyện riêng với anh ta." Trương Hằng chỉ vào người đàn ông đeo khuyên tai.
"Nói cho hắn biết tốt nhất là biến khỏi tầm mắt của ta trước khi nắm đấm của ta xuất hiện trên mặt hắn." Người đàn ông đeo khuyên tai đang khó chịu, thấy vậy cũng không khách khí, dùng tiếng Anh nói với người bạn bên cạnh.
"Vậy thì mong là cú đấm của anh kỹ thuật được như lúc anh lái xe." Trương Hằng cũng dùng tiếng Anh đáp lại.
Nghe vậy, con ngươi của người đàn ông đeo khuyên tai đột nhiên co lại. Trương Hằng nhận thấy tay phải của gã theo bản năng muốn vươn ra sau thắt lưng, nhưng cuối cùng đã kiềm chế lại.
"Tên nhóc, mày muốn đánh nhau phải không?" Bạn của người đàn ông đeo khuyên tai bắt đầu xắn tay áo lên, tiếc là cái bụng bia của hắn nếu có thể nhỏ lại một chút thì động tác này sẽ uy hiếp hơn nhiều.
Nhưng ngay sau đó, hắn nghe người đàn ông đeo khuyên tai nói, "Đủ rồi, anh có thể đi được rồi."
"Nghe thấy chưa, nhãi ranh!" Anh bụng bia tiếp tục làm ra vẻ đe dọa Trương Hằng.
"Tôi đang nói anh đấy." Người đàn ông đeo khuyên tai lấy ra một tờ 100 Euro từ ví tiền, "Anh đã làm rất tốt, đây là phần còn lại của thù lao, hôm nay đến đây thôi."
"Thật sao?" Bụng bia có chút bất ngờ, liếc nhìn người đeo khuyên tai, rồi lại nhìn Trương Hằng, sau đó tựa hồ hiểu ra điều gì, nở một nụ cười đầy ẩn ý, nhanh chóng cất tiền đi, "Vậy tôi đi trước, hai người cứ vui vẻ, anh có số điện thoại của tôi, nếu cần phiên dịch cứ gọi cho tôi."
Sau khi bạn của gã rời đi, người đeo khuyên tai mới mở miệng, "Sao cậu nhận ra tôi vậy?" Hắn dùng tiếng Trung, ẩn dưới tiếng nhạc Rock n' Roll, không lo sẽ bị người khác nghe thấy.
Trương Hằng chỉ vào một nốt ruồi trên cổ hắn, "Khi anh đua xe với người của Hắc Tổ, tôi ở ngay phía sau. Tôi đã đập vào một phần tư bên mặt của anh, ban đầu cũng không hi vọng sẽ tìm được anh qua tấm hình đó."
Người đàn ông đeo khuyên tai nhỏ giọng chửi một câu, nhưng sau khi biết được câu trả lời, ánh mắt hắn nhìn Trương Hằng không những không dịu đi mà còn thêm phần thù địch, "Cậu là người bên nào?"
"Nếu tôi là người của Hắc Tổ, cậu nghĩ đêm nay cậu còn có thể bước chân ra khỏi cái quán bar này sao." Trương Hằng nói, "tiện nhắc một chút, màn nhảy cầu của anh rất đẹp."
"Móa, tao không ngờ lũ đó lại tàn ác như vậy, tao chỉ định cưỡng ép người cởi đồ thôi, kết quả người chi viện chỉ 10 phút đã tới, bọn nó trực tiếp g·iết chết bạn của tao."
"Bạn của anh?"
"Một cảnh sát phụ trách điều tra mạng lưới lừa đảo, nhưng đã bị đuổi việc. Anh ta tìm thấy dấu vết mờ ám giữa Hắc Tổ và CTOS từ một Hacker, một tên tự xưng là Edward đã liên hệ với anh ta, nói nếu muốn biết sự thật thì trước tiên phải cứu được Leah khỏi tay Hắc Tổ."
"Xem ra chúng ta có chung mục tiêu." Trương Hằng nói, "Anh có kế hoạch gì chưa?"
Vẻ mặt người đeo khuyên tai lại hiện lên một vòng cảnh giác, "Hay là cậu nói kế hoạch của cậu trước đi?"
"Với tình hình hiện tại, một trong hai chúng ta đều khó lòng mang Leah đi khỏi tay Hắc Tổ, vậy thì chỉ có thể hợp tác." Tình huống đã thay đổi, vì sự cảnh báo của người đàn ông đeo khuyên tai, Hắc Tổ rõ ràng đã nâng cao mức độ giám sát và tăng cường lực lượng vũ trang đối với Leah. Trương Hằng cũng không phải là không có biện pháp, nhưng đã có thêm đồng minh, vậy không dùng thì phí.
Người đàn ông đeo khuyên tai suy nghĩ một lát rồi nói, "Có thể, nhưng tôi quen hành động một mình, không thích ai kéo chân sau."
"Chúng ta có thể phân công, mỗi người phụ trách một phần, không can thiệp lẫn nhau, như vậy không có vấn đề chứ?" Trương Hằng nói.
Người đeo khuyên tai vốn tính cảnh giác cao, nghe vậy lại hỏi, "Vậy ai sẽ quyết định cách phân công nhiệm vụ?"
"Trước tiên phân công, sau đó anh chọn trước."
Người đàn ông đeo khuyên tai nghe vậy ngược lại cảm thấy có chút không hay, "Thực ra…chúng ta có thể tung xúc xắc để đảm bảo công bằng."
"Không cần, anh cứ chọn là được rồi." Trương Hằng lắc đầu, "Ngoài ra, chúng ta có thể nhân cơ hội này trao đổi thông tin, anh hỏi một câu, tôi hỏi một câu."
Có lẽ là do sự hào phóng của Trương Hằng đã giành được thiện cảm của người đàn ông đeo khuyên tai, gã vô cùng sảng khoái nói, "Được thôi, vậy cậu hỏi trước đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận